Nỗi bi phẫn và không cam lòng rực cháy trong tim như nước sôi dội vào lòng, ông ta lại vô thức quay người lại, hướng về phía Nhạc Dao đang đứng mà gào lên: “Cháu gái à! Sao cháu không nói đỡ cho thúc phụ một câu? Vì sao chứ! Vì sao vậy hả!”
Tiếng gió rít lên thê lương, xé toạc giọng nói của ông ta thành những mảnh vụn.
Nhạc Dao không thèm nhìn ông ta.
Vì sao ư? Chẳng một ai nhìn thấy, bờ mi mắt đang rủ xuống của nàng khẽ run lên một cái rất nhẹ.
Nếu như Nhạc Hoài Nhân chỉ thấy chết mà không cứu trước những biến cố mà nguyên chủ phải chịu đựng thì cũng đành đi, nhưng trong ký ức của nàng, ông ta dường như còn từng ngầm ám thị với Trương Ngũ rằng bản thân sẵn lòng đem nguyên chủ dâng tặng cho hắn.
Cái đêm hôm đó, khi nguyên chủ bị Trương Ngũ dùng sức mạnh cưỡng ép kéo ra ngoài, nàng đã dùng hết chút sức lực cuối cùng của mình để bấu chặt lấy khung cửa, gian nan quay đầu lại, nhìn về phía người thúc phụ ruột của mình.
Trong đôi mắt đầy tuyệt vọng ngày ấy, liệu có phải cũng đã từng không thành tiếng mà gào lên hết lần này đến lần khác rằng:
Thúc phụ... vì sao vậy?
...
Sau đó, các lưu phạm cũng lần lượt được viên lại hoặc giám đầu của các nơi dẫn đi, khoảng sân trống trải chẳng mấy chốc đã trở nên vắng vẻ, quạnh hiu.
Hai người hầu gái được phái đến từ phủ Thường Thiên hộ cũng đã tới, hai người đó đều là những phụ nữ trung niên vạm vỡ, thắt lưng to thịt dày, khuôn mặt nghiêm nghị. Họ đối chiếu xong họ tên của Liễu Ngọc Nương và Hứa nương tử liền một trái một phải tóm chặt lấy cánh tay của hai người, đưa đi giống như áp giải tù nhân vậy.
“Lục lang... Lang quân...”
Liễu Ngọc Nương hốt hoảng quay đầu, chỉ kịp đau đớn nhìn một cái về phía đứa trẻ và phu quân của mình, liền bị người ta kéo đi một cách không chút lưu tình đến mức loạng choạng bước chân, tiếng nói cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
Suốt dọc đường đi, nàng liều mạng muốn quay đầu lại nhìn, nhưng luôn bị cánh tay thô tráng của người hầu gái kia che khuất tầm mắt, cuối cùng chỉ có thể bước thấp bước cao đi xa dần vào bóng đêm.
Đỗ Lục lang nắm thật chặt ngón tay của Nhạc Dao, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn theo bóng lưng của mẹ đang không ngừng giãy giụa quay đầu nhìn lại nhưng rồi lại nhanh chóng bị đẩy đi xa khuất cho đến khi biến mất vào trong màn đêm nhá nhem, trong đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ mờ mịt và hoảng hốt, sợ hãi.
Thằng bé muốn khóc, khuôn miệng nhỏ mếu máo, trong cổ họng phát ra những tiếng nghẹn ngào, nhưng lại nhớ đến lời dặn dò của mẹ nên đành ra sức nhẫn nhịn, không dám khóc thành tiếng. Chỉ có bàn tay nhỏ bé kia là dùng sức đến mức khiến ngón tay của Nhạc Dao đau nhức cả lên.
Nhạc Dao cảm nhận được sự run rẩy và cảm giác ẩm ướt đầy mồ hôi truyền đến từ đầu ngón tay của đứa trẻ, nàng liền ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt của thằng bé, dùng phần thịt mềm ở đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt đứa nhỏ, giọng nói cũng hạ xuống thật thấp và dịu dàng, chậm rãi: “Không sợ, Lục lang. Sau này đệ cứ đi theo tỷ tỷ trước đã. Chúng ta cứ nuôi dưỡng thân thể cho thật khỏe mạnh, cứng cáp, tương lai nhất định vẫn còn cơ hội được gặp lại mẫu thân của đệ mà.”
Đỗ Lục lang không đáp lời, nước mắt rơi xuống lã chã, thằng bé càng nép chặt vào người Nhạc Dao hơn.
Chẳng mấy chốc, mấy người cuối cùng trên khoảng sân trống cũng đã bị dẫn đi sạch sẽ.
Trời đất đã hoàn toàn tối đen như mực, những ngọn đuốc trên các chòi gác xung quanh bị gió thổi làm cho ánh lửa lúc tỏ lúc mờ, hắt xuống mặt đất thành những cái bóng chao đảo, vặn vẹo.
Dần dần, cái lạnh của đêm muộn cuối thu thấm qua da thịt, buốt tận xương tủy.
Chỉ còn lại mỗi Nhạc Dao dắt theo Đỗ Lục lang, được lệnh phải đứng nguyên tại chỗ để chờ người của phòng y công đến đón, nhưng đợi mãi một lúc lâu sau vẫn chẳng thấy bóng dáng ai tới cả.
Lão Thọ ôm cuốn sổ sách, đi qua đi lại vài bước ở bên cạnh, rõ ràng cũng đã đợi đến mức không còn kiên nhẫn nữa, liền nhỏ giọng oán trách, lầm bầm trong miệng: “Cái đám người ở phòng y công này làm việc ngày càng chẳng ra thể thống gì cả! Trời đã tối mịt rồi mà còn chưa đến dẫn người đi, làm cái trò gì không biết!”
Lão liếc nhìn Đỗ Lục lang đang co rúm người lại trong làn gió lạnh và vóc dáng mảnh mai của Nhạc Dao, không nói thêm lời nào nữa, chỉ có sắc mặt là càng trở nên cáu kỉnh hơn một chút.
Nhạc Dao khẽ dịch chuyển đôi chân gần như đã tê dại đi vì lạnh của mình, sự mỏi mệt sau một ngày dài lội bộ đường xa lúc này đồng loạt ập đến, bắp chân đau nhức và nhói lên từng hồi. Nàng kéo Đỗ Lục lang sát vào bên người mình hơn một chút, cố gắng dùng vạt áo lông thú rộng rãi của mình để che chắn bớt chút gió lạnh cho thằng bé.
Ngay vào lúc ngọn lửa giận trong lòng lão Thọ cũng đang bốc lên ngùn ngụt, chuẩn bị sai binh sĩ canh cửa đi thúc giục người bên kia, thì ở phía sâu trong con ngõ đất hướng nam, cuối cùng cũng có một đốm sáng yếu ớt lắc la lắc lư hiện ra.
Ánh sáng của chiếc đèn lồng ngày một đến gần, quầng sáng chỉ nhỏ bằng một túm, nhấp nhô lúc tỏ lúc mờ theo những bước chân vội vã của người đang đi tới.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé! Thật là đắc tội quá! Lão Thọ à, ôi chao làm ông phải đợi lâu rồi! Lúc chập tối chẳng biết làm sao mà đột nhiên lại có rõ là nhiều thương binh đến thay thuốc, ta bận đến mức chân không chạm đất, mãi mới vừa mới dứt ra được đây... Y công mới đến đang ở đâu thế?”
Giọng nói này nghe có chút quen tai.
Nhạc Dao ngước mắt nhìn lên.
Ánh đèn ngày một đến gần, hình dáng của người nọ cuối cùng cũng thoát ra khỏi màn đêm đen kịt, hiện lên một khuôn mặt tròn trịa đang chạy đến mức mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.
Y vừa thở dốc vừa dùng tay áo lau mồ hôi, phát hiện ra trong khoảng sân trống vắng lúc này chỉ còn lại mỗi lão Thọ đang bày ra vẻ mặt cáu kỉnh, một tiểu nữ tử cùng một đứa trẻ nhỏ thì trước tiên là ngẩn người ra một lát. Đến khi nhìn rõ dung mạo của tiểu nữ tử trước mắt này rồi, y lại càng thêm phần kinh ngạc tột độ:
“Không thể nào... Sao lại là ngươi nữa rồi?”
Nhạc Dao nhìn thấy là y thì lại khẽ mỉm cười.
“Lục đại phu, lại gặp nhau rồi.”