Nếu Thanh Xuân Có Hồi Đáp

Chương 1. Bắt quả tang

Trước Sau

break

Ánh nắng ba giờ chiều của những ngày chớm hạ hắt qua tán lá xoài xanh mướt, đổ xuống mặt đất những đốm sáng lấp lánh như vàng vụn. Trong khu biệt thự cao cấp của Cố gia, không gian vốn dĩ vô cùng yên tĩnh bỗng bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt lộn xộn và tiếng thì thầm gian xảo của hai bóng người đang vắt vẻo trên cây.

“Mạn Ninh, cậu đẩy tớ lên một chút nữa, sắp tới rồi!”

Dưới gốc cây xoài cổ thụ, Lục Mạn Ninh - cô nàng tiểu thư họ Lục với mái tóc đuôi ngựa cột cao và chiếc quần jeans năng động – đang một tay đỡ lấy Tô Noãn Hy, một tay vịn chặt vào thân cây. Gương mặt cô nàng đỏ bừng, miệng không ngừng rít qua kẽ răng những lời chỉ đạo chiến thuật:

“Cậu nhanh cái tay lên! Tớ sắp gãy cả tay rồi đây này!”

Tô Noãn Hy mặc chiếc quần yếm denim, hai bím tóc lắc lư theo nhịp thở dồn dập. Cô đang ôm khư khư lấy cành xoài to bằng bắp vế, đôi chân đi tất trắng run bần bật như cầy sấy. Gương mặt bầu bĩnh của cô nàng đỏ lựng vì vừa nóng vừa sợ, nhưng ánh mắt thì vẫn dán chặt vào mục tiêu.

“Noãn Hy, tớ lạy cậu đấy. Hôm qua mẹ Cố vừa gửi sang nhà cậu cả một thùng xoài chín vàng ươm cơ mà? Sao phải khổ thế này?” Mạn Ninh vừa gồng mình vừa cằn nhằn.

“Cậu thì biết cái gì!” Tô Noãn Hy hừ một tiếng, dùng hết sức bình sinh rướn người lên. “Xoài được cho sao ngon bằng xoài đi hái trộm? Mà đây không phải hái trộm, đây là tớ đang thu hoạch bớt hộ nhà Cố Dịch Thần thôi. Tớ... Á!”

Rắc!

Một tiếng động giòn giã vang lên. Nhánh cây vốn không chịu nổi sức nặng của cô nên nghiêng hẳn sang một bên.

“Ninh Ninh? Cứu tớ!”

Tô Noãn Hy hét lên một tiếng thất thanh, theo bản năng ôm chặt lấy thân cây xoài như một con gấu túi gặp nạn. Lục Mạn Ninh ở phía dưới cũng hoảng hồn, may mắn là chân cô nàng đã kịp đạp lên một nhành cây khác để giữ thăng bằng. Thế là cả hai rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Ngay khi ngón tay mũm mĩm của cô vừa chạm vào cuống quả xoài xanh mọng nước nhất, một giọng nói lười biếng, cợt nhả và tràn đầy tính cà khịa đột ngột vang lên từ phía đường đi:

“Ê! Hai tên trộm kia! Trộm xoài nhà cậu ta mà không chia phần là tớ đi mách Cố Dịch Thần đấy nhé!”

Lục Mạn Ninh giật nảy mình, suýt nữa thì buông tay khỏi người Tô Noãn Hy. Cô nàng quay ngoắt đầu lại, trợn mắt nhìn kẻ vừa xuất hiện.

Dưới bóng râm, Phó Tư Thành - đại thiếu gia nhà họ Phó, kẻ sở hữu khuôn mặt chuẩn hotboy nhưng cái miệng thì lúc nào cũng như muốn ăn đòn đang đứng dưới cây, cầm cây kem ốc quế đang chảy nước, cười hơ hớ đầy vẻ đắc ý.

“Phó Tư Thành! Cái đồ miệng mắm muối nhà cậu! “Câm cái miệng lại cho bà! Muốn chết đúng không hả?!” Lục Mạn Ninh trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi rít lên.

“Úi giời ơi, sợ quá cơ!” Phó Tư Thành vừa gặm kem vừa nhướng mày trêu chọc. “Noãn Hy ơi, cậu trèo cẩn thận nhé. Coi rớt từ trên cây xuống cái độp thì gãy hết tay chân đấy hay để tớ gọi Cố Dịch Thần ra đỡ cậu xuống nha.”

Dứt lời, chẳng đợi hai cô nàng kịp phản ứng, tên đáng ghét này đã hướng thẳng vào trong nhà họ Cố, loa lớn cái giọng oanh vàng của mình:

“Cố Dịch Thần ơi! Ra mà xem này! Nhà cậu có hai tên trộm trên cây kìa!”

Gọi xong, cậu ta đắc ý cười vang, thản nhiên ngồi xuống ghế đá gần đó tiếp tục thưởng thức cây kem của mình.

“Phó! Tư! Thành! Cái đồ...!!!”

Mạn Ninh tức đến nổ đom đóm mắt, máu nóng dồn lên não. Thế nhưng nhìn Noãn Hy đang run rẩy trên cành cây, cô nàng vẫn phải hít một hơi thật sâu nén cơn giận, vội vàng dặn dò:

“Noãn Hy, cậu bám cho chắc vào! Ôm chặt cái cành to đấy, đừng có cựa quậy nghe chưa? Đợi tớ một chút, tớ phải đi xé xác cái tên miệng quạ đen kia đã!”

Tô Noãn Hy xanh mặt, lắp bắp:

“Ninh... Ninh Ninh, đừng bỏ tớ... tớ sợ…”

“Yên tâm, tớ quay lại ngay! Bám chắc vào!"

Dặn dò kỹ lưỡng xong, xác định Tô Noãn Hy đã ôm chặt lấy cành cây, Lục Mạn Ninh mới dứt khoát buông tay, dùng lực nhảy phắt xuống đất. Tiện tay rút luôn chiếc dép dưới chân làm vũ khí, cô xông tới tẩn thẳng vào người Phó Tư Thành.

Bị đánh bất ngờ, Phó Tư Thành suýt nghẹn miếng kem, nhảy dựng lên hét lớn:

“Lục Mạn Ninh! Cậu điên rồi à? Sao cậu dám đánh tớ?!”

“Tôi có gì mà không dám! Hôm nay tôi không xử cậu thì tôi không phải họ Lục!”

Giữa lúc hai kẻ oan gia đang bận đấu khẩu vang trời lệch đất, Tô Noãn Hy ở trên cây bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một dự cảm chẳng lành ập đến nhanh như chớp, khiến cô cứng đờ cả người.

Từ cánh cổng lớn, một bóng dáng cao ráo bước vào. Chàng trai mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng phẳng phiu, dù trong tiết trời oi bức của mùa hè vẫn toát ra một thứ khí chất lạnh lùng, chững chạc đến mức khiến người ta phải e dè.

Đó là Cố Dịch Thần.

Anh bước đến, đứng ngay dưới gốc cây xoài, hai tay khoanh lại trước ngực. Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh nhạt ngước nhìn lên nhìn người đang bám chặt trên cành cây nhà mình, rồi lại liếc sang hai kẻ đang đuổi đánh nhau.

“Hai người làm loạn ở nhà tôi đủ chưa?” Giọng nói trầm thấp, không chút cảm xúc vang lên.

Phó Tư Thành nhanh nhảu chạy lại gần Cố Dịch Thần, vừa chỉ tay lên cây vừa thêm dầu vào lửa:

“Dịch Thần, cậu xem, tớ bắt quả tang tại trận nhé! Có hai tên trộm đang có ý đồ bất chính với cây xoài nhà cậu!”

Lục Mạn Ninh nghiến răng kèn kẹt, giơ nắm đấm đe dọa làm Phó Tư Thành phải rụt cổ lùi lại một bước.

Trong khi đó, Tô Noãn Hy ở trên cành cây khóc không ra nước mắt. Nhìn ánh mắt sắc lẹm của Cố Dịch Thần, cô thấy tim mình đập thình thịch vì chột dạ.

“Dịch... Dịch Thần…” Giọng cô lí nhí như tiếng muỗi kêu, hai bàn tay đẫm mồ hôi bám chặt vào thân cây.

“Xuống.” Cố Dịch Thần nhàn nhạt thốt ra một từ.

“Tớ... tớ không dám. Cao lắm... Cố Dịch Thần, tớ sợ ngã gãy chân.” Tô Noãn Hy mếu máo, hai chân quắp chặt lấy thân cây không buông.

“Biết sợ sao còn trèo? Lúc trèo lên sao không nghĩ đến chuyện gãy chân đi?” Cố Dịch Thần nhướng mày, giọng điệu chẳng chút nể tình.

“Tại... tại quả xoài kia nhìn ngon quá mà…” Cô cúi đầu, lí nhí thanh minh, hai bím tóc rũ xuống trông tội nghiệp vô cùng.

Nhìn bộ dạng đáng thương như chú mèo nhỏ dầm mưa của cô, trong lòng Cố Dịch Thần khẽ thở dài một tiếng bất lực. Bao nhiêu tức giận, bao nhiêu vẻ lạnh lùng nãy giờ tự dưng bay biến sạch sẽ. Anh tiến lên một bước sát gốc cây, dang rộng hai tay, vạt áo sơ mi trắng khẽ lay động trong gió chiều.

“Buông tay ra. Tôi đỡ cậu.”

“Cậu... cậu đỡ nổi không đó? Dạo này... tớ mới béo lên hai cân…” Tô Noãn Hy nghi ngờ nhìn thân hình có vẻ thanh mảnh của anh, lí nhí thú nhận.

“Tô Noãn Hy. Có xuống không, hay muốn tôi vào nhà lấy gậy chọc cậu xuống?” Giọng anh trầm xuống, mang theo sự cảnh cáo đầy kiên nhẫn.

“Xuống! Tớ xuống liền!”

Chẳng thà ngã vào lòng anh còn hơn bị chọc như chọc khỉ trên cây! Tô Noãn Hy nhắm tịt mắt, buông lỏng tay rồi lao thẳng xuống dưới.

Một mùi hương bạc hà thanh mát, pha lẫn chút hơi ấm nam tính quen thuộc lập tức bao bọc lấy cô. Cố Dịch Thần vững vàng đón lấy cô gái nhỏ vào lòng. Sức nặng từ cú rơi khiến anh hơi lảo đảo, thắt lưng va nhẹ vào thân cây phía sau, nhưng hai cánh tay săn chắc vẫn ôm chặt lấy eo cô, bao bọc cô một cách tuyệt đối an toàn.

Tô Noãn Hy mở mắt ra, đập vào mắt là xương quai xanh tinh xảo ẩn hiện sau lớp cổ áo sơ mi hơi mở của anh, bên tai là tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ, trầm ổn.

“Đã bảo bớt ăn vặt lại rồi.” Giọng Cố Dịch Thần vang lên trên đỉnh đầu cô, mang theo tiếng thở dài bất lực, nhưng bàn tay vẫn nhẹ nhàng đỡ lấy lưng để cô đứng vững trên mặt đất.

Cô đứng thẳng dậy, phủi phủi bụi bẩn trên chiếc quần yếm, rồi như nhớ ra điều gì đó, cô hí hửng thọc tay vào chiếc túi áo khoác rộng thùng thình, lôi ra một quả xoài xanh tròn trịa, căng mọng.

Cô chìa quả xoài ra trước mặt Cố Dịch Thần, đôi mắt cong cong thành hình vầng trăng khuyết, cười toe toét khoe hàm răng trắng đều:

“Đây! Cậu cứu tớ, tớ chia cho cậu hẳn nửa trái xoài này. Không cần cảm ơn tớ đâu nhé!”

Cố Dịch Thần nhìn quả xoài vừa được hái trộm từ... chính cây nhà mình, rồi lại nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ hào phóng của cô gái trước mặt, khóe môi anh khẽ giật giật.

Phía sau, Phó Tư Thành đã cười đến mức suýt chút nữa thì sặc nước bọt:

“Ha ha ha! Noãn Hy ơi là Noãn Hy, cậu lấy xoài nhà người ta để trả ơn người ta luôn à?”

Lục Mạn Ninh cũng không nhịn được mà bất lực đỡ trán:

“Noãn Hy, tớ xin thề là tớ không quen cậu, thật đấy.”

Gương mặt đẹp trai của Cố Dịch Thần đen lại. Anh nhìn chằm chằm quả xoài, rồi lại nhìn cái điệu bộ vô tư đến mức đáng ăn đòn của Tô Noãn Hy, cuối cùng chỉ biết bất lực giơ tay lên, gõ nhẹ một cái thật kêu vào trán cô.

Cốp!

“A! Đau! "Cậu lại bắt nạt tớ!” Tô Noãn Hy ôm trán, chu mỏ lên lườm anh đầy uất ức.

“Tôi là đang giúp cậu thông não. Vào nhà rửa mặt mũi đi. Rồi tôi gọt xoài cho ăn.” Cố Dịch Thần thản nhiên giật lấy quả xoài từ tay cô, xoay người đi vào trong nhà, để lại một câu nói lạnh lùng nhưng đầy vẻ dung túng.

Tô Noãn Hy vừa nghe thấy từ ăn, mắt lập tức sáng bừng lên như đèn pha ô tô. Cô hoàn toàn quên mất cơn đau ở trán và cả việc mình vừa bị mắng, vui vẻ nhảy chân sáo chạy biến theo sau anh:

“Cố Dịch Thần! Tớ muốn ăn xoài chấm muối ớt siêu cay nhé!”

“Không được, cậu đang bị nhiệt miệng.” Giọng anh từ phía trước truyền lại, lạnh nhạt nhưng mang theo uy quyền không thể thương lượng.

“Đi mà... một chút xíu thôi!”

“Không.”

Nhìn hai người vừa đi vừa chí choe bước vào trong, Phó Tư Thành quay sang huých vai Lục Mạn Ninh, nháy mắt trêu chọc:

“Nhìn cái gì mà nhìn? Tránh ra cho bà đi!” Lục Mạn Ninh hậm hực lườm Phó Tư Thành một cái sắc lẹm, xỏ chân vào chiếc dép, phủi mông toan bước đi.

“Kìa Mạn Ninh, người ta vào nhà ăn xoài ngọt xoài thơm rồi, hay là chúng mình cũng đi ăn kem hạ hỏa đi? Tớ bao, chịu không?” Phó Tư Thành mặt dày đuổi theo, vừa gặm nốt miếng bánh ốc quế vừa cười nham nhở.

“Ai thèm ăn kem của cậu! Đồ mách lẻo!”

Cô nàng thản nhiên hất mái tóc đuôi ngựa cột cao của mình một cái thật kiêu kỳ, rồi thọc hai tay vào túi quần, nghênh ngang đi thẳng vào nhà Cố Dịch Thần để ăn xoài ké.

“Ơ kìa, đợi tớ với!”

Phó Tư Thành gãi gãi đầu cười hì hì, lập tức trưng ra bộ mặt dày thương hiệu, nhanh chân lững thững bước theo sau cô nàng vào nhà.

Tiếng bước chân rộn rã của bốn đứa trẻ biến mất sau cánh cửa lớn, trả lại cho khu vườn Cố gia một khoảng không gian yên tĩnh và dịu mát.

Trong gian bếp mát lạnh hương, Cố Dịch Thần nhẫn nại gọt từng lớp vỏ quả xoài xanh, xung quanh là ba đứa bạn đang tranh nhau đòi muối ớt, đòi chia phần. Ánh nắng cuối chiều khẽ nhảy tót qua ô cửa sổ, nhuộm vàng một góc căn bếp, kéo dài bóng của bốn đứa trẻ lớn lên bên nhau.

Tuổi thanh xuân của họ, hóa ra lại bắt đầu bằng một mùi hương thanh mát của quả xoài non đầu hạ, và cả cái gõ trán tràn đầy sự dung túng nhẹ nhàng như thế.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương