Nếu Thanh Xuân Có Hồi Đáp

Chương 2. Những ngày thơ ấu

Trước Sau

break

Thành phố Vân Xuyên là một thành phố hạng nhất nổi tiếng bởi nhịp sống hiện đại nhưng vẫn giữ được nhiều mảng xanh. Trong số những khu dân cư cao cấp của thành phố, khu dân cư Thanh Nhã Cư được xem là nơi đáng sống bậc nhất, với những hàng cây ngô đồng và bằng lăng tím chạy dọc khắp các con đường nội khu.

Thanh Nhã Cư được quy hoạch thành những dãy biệt thự và chung cư cao cấp đan xen hài hòa. Người dân nơi đây phần lớn là giới trí thức, doanh nhân hoặc các gia đình có điều kiện, vì vậy bầu không khí lúc nào cũng yên tĩnh và văn minh.

Bốn căn biệt thự của bốn gia đình nằm đối diện nhau qua một con đường nội khu phủ đầy hoa bằng lăng. Nhà họ Cố và nhà họ Tô ở sát cạnh nhau, chỉ cách một hàng rào thấp phủ kín giàn hoa cát đằng.

Đối diện bên kia đường là nhà họ Phó và nhà họ Lục. Hai gia đình cũng là hàng xóm nhiều năm, còn hai đứa con thì từ nhỏ đã nổi tiếng là cặp oan gia hễ gặp nhau là cãi chí chóe.

Người ta vẫn thường nói hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Thế nhưng mỗi dịp tụ họp, ba mẹ của bốn gia đình chỉ biết cười khổ. Bởi chỉ cần bốn đứa trẻ xuất hiện cùng một chỗ, nơi đó kiểu gì cũng sẽ náo loạn như vừa có một cơn bão nhỏ quét qua.

Năm bốn đứa trẻ mới lên năm tuổi, khu dân cư đã phải dở khóc dở cười vì độ tinh nghịch của bốn đứa trẻ.

Chiều hôm đó, Tô Noãn Hy và Lục Mạn Ninh đang ngồi bệt trên thảm cỏ trước sân nhà họ Tô, bày biện đủ loại chén bát nhựa để chơi đồ hàng. Tô Noãn Hy vừa múc một muỗng cát giả làm cơm bỏ vào bát, thì Phó Tư Thành - cậu nhóc đầu đinh, nghịch ngợm nhất khu phố đã từ đâu lạch bạch chạy tới, vẻ mặt đầy bí hiểm dòm ngó xung quanh rồi rủ rê:

“Này, hai cậu đừng chơi trò con nít này nữa! Tớ vừa phát hiện ra một bí mật cực kỳ lớn!”

Tô Noãn Hy ngơ ngác ngẩng đầu lên, còn Lục Mạn Ninh thì khoanh tay, hất cằm dò xét:

“Bí mật gì? Cậu lại định gạt bọn tớ đúng không?”

“Thật mà!” Phó Tư Thành ghé sát tai hai cô nhóc thì thầm, mắt sáng quắc như đặc vụ hành động

“Bác bảo vệ bảo dưới hồ sinh thái ở công viên trung tâm có con rùa khổng lồ trăm tuổi. Hôm nay chúng ta phải bắt nó lên! Mạn Ninh, cậu chạy vào nhà mang theo cái vợt vớt cá của bố cậu đi, tớ lo phần mồi!”

Nghe đến rùa khổng lồ, đôi mắt tròn xoe của Tô Noãn Hy lập tức sáng lên:

“Tớ... tớ mang theo bánh quy cho rùa ăn!”

Ngồi ngay trên bậc thềm nhà Tô Noãn Hy lúc đó là Cố Dịch Thần, khi ấy mới là một cậu nhóc năm tuổi nhưng mặt mũi lúc nào cũng nghiêm túc.

Anh đung đưa hai chân, các ngón tay nhỏ nhắn xoay khối Rubik rèn luyện tư duy một cách nhanh thoăn thoắt. Nghe thấy ba đứa bạn chụm đầu bàn tán, cậu dừng tay, nhíu mày nhìnsang rồi lạnh lùng hỏi:

“Phó Tư Thành, cậu lại định bày trò gì nữa đấy?”

Phó Tư Thành thấy Cố Dịch Thần lên tiếng liền hớn hở bước tới khoác vai cậu bạn, cười toe toét trêu chọc:

“Người suốt ngày lầm lì, chỉ biết chơi Rubik như cậu làm sao mà hiểu được cái thú vui thám hiểm này chứ! Có đi chung không thì bảo?”

Cố Dịch Thần ghét bỏ né cái khoác vai của Phó Tư Thành ra, dội ngay một gáo nước lạnh:

“Bờ hồ toàn rêu trơn thôi. Các cậu xuống đó sẽ bị mẹ đánh gãy chân.”

“Nhát gan! Không đi thì thôi, đứng đó mà xem bọn tớ lập công!” Phó Tư Thành khích tướng rồi vẫy tay gọi hai cô nhóc.

Hồ sinh thái nằm ở trung tâm công viên, xung quanh xếp những khối đá cuội lớn và có bờ rìa đầy rêu xanh trơn trượt để nuôi cá Koi. Kết quả của chuyến thám hiểm ấy quả đúng như lời Cố Dịch Thần dự đoán: Con rùa trăm tuổi chẳng thấy đâu, chỉ có ba bóng người lóp ngóp dưới nước hồ sát mép bờ. Tô Noãn Hy trong lúc rướn người vớt cá đã trượt chân ngã nhào, kéo theo cả Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh ngã tõm xuống. Nước hồ tuy nông nhưng toàn rêu bám và bùn cặn dưới đáy làm cả đám ướt sũng, lem nhem như ba con chuột lột, hốt hoảng la hét gọi nhau inh ỏi.

Đúng lúc này, ba bà mẹ đang cùng nhau đi dạo bộ quanh khuôn viên công viên thì nghe thấy tiếng thét vang trời quen thuộc. Nhận ra giọng con mình, các bà mẹ hớt hải chạy thục mạng về phía hồ cảnh quan.

Đập vào mắt họ là một cảnh tượng dở khóc dở cười. Cố Dịch Thần đang đứng trên bờ. Anh thở dài một tiếng đầy bất lực, rồi cúi người, dùng hai ngón tay... ghét bỏ túm lấy cổ chiếc áo khoác ướt nhẹp của Tô Noãn Hy, dùng hết sức bình sinh lôi cô lên bờ như lôi một con mèo hen rớt giếng. Dưới hồ, Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh vẫn đang chật vật lóp ngóp.

Vừa nhìn thấy cảnh này, mẹ Tô đã kêu lên một tiếng, đau lòng chạy lại đỡ lấy con gái:

“Trời đất ơi Noãn Noãn! Sao lại ra nông nỗi này? Có bị thương ở đâu không con?”

Tô Noãn Hy vừa lên bờ liền mếu máo, sụt sùi đưa cái vợt cá gãy tay cầm ra:

"Mẹ ơi... Con rùa trăm tuổi... hức... không bắt được..."

Mẹ Lục đứng bên cạnh, một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Lục Mạn Ninh dưới hồ, vừa giận vừa buồn cười quát:

“ Lục Mạn Ninh! Con dám lấy cái vợt vớt cá giá của bố con ra đây phá phách thế này hả? Lát nữa về bố con không tét mông con thì mẹ đổi theo họ con!”

Thế nhưng, âm lượng lớn nhất và vang dội nhất lúc này phải thuộc về mẹ của Phó Tư Thành. Vừa nhìn thấy con trai mình lem nhem từ đầu đến chân, lại thấy cái xô nhựa đựng đầy rong rêu bên cạnh, bà lập tức hiểu ngay đồng chí nào là chủ mưu. Mẹ Phó tức đến mức mặt đỏ tía tai, đứng trên bờ hét lớn làm chim chóc trên cây cũng phải giật mình bay tán loạn:

“PHÓ! TƯ! THÀNH! Con lại ngứa da rồi đúng không?! Mới năm tuổi đầu mà đã dám dẫn mấy bạn đi phá? Con lên đây cho mẹ! Hôm nay mẹ mà không cho con ăn tét thì mẹ không phải là mẹ con nữa!”

Phó Tư Thành dưới hồ run bắn người, sợ hãi co rúm lại sau lưng Lục Mạn Ninh, lí nhí:

“Mẹ... mẹ ơi, con biết lỗi rồi... Tại bác bảo vệ bảo…”

“Không nói nhiều. Lên đây mau!”

Lục Mạn Ninh và Phó Tư Thành lóp ngóp dưới nước dở khóc dở cười, bờ đá vừa cao vừa trơn khiến hai đứa nhỏ năm tuổi bám vào cứ trượt lên trượt xuống. Cố Dịch Thần đứng trên bờ nhìn hai con chuột lột đang chật vật, lại thở dài một tiếng dứt khoát. Anh tiến lên hai bước, gương mặt non nớt lộ vẻ ghét bỏ rõ mồn một nhưng vẫn chìa tay ra, dùng hết sức bình sinh túm lấy cổ áo khoác của cả Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh, dồn lực kéo mạnh một cái để lôi hai đứa lên bờ đá.

Vừa lúc hai đứa nhóc tiếp đất an toàn bằng mông, tiếng bước chân hớt hải cùng tiếng thở hồng hộc từ đằng xa xen vào. Bác bảo vệ hớt hải chạy sộc tới, mặt cắt không còn giọt máu:

“Trời đất ơi! Mấy đứa có sao không?”

Vừa mới đứng vững trên bờ, mặt mũi còn dính đầy rong rêu nhưng cái miệng lém lỉnh của Phó Tư Thành đã lập tức vén lên ăn vạ. Phó Tư Thành vừa vuốt nước trên mặt vừa mếu máo chỉ tay vào bác bảo vệ:

“Bác bảo vệ ơi! Sao hôm nọ bác bảo dưới hồ này có cụ rùa thần trăm tuổi hiện lên? Bọn cháu xuống mà có thấy con nào đâu, toàn là bùn thôi ạ!”

Bác bảo vệ nghe câu chất vấn thì khựng lại mất hai giây. Bực mình quá, bác liền tiến lên đưa tay xách nhẹ cái tai của Phó Tư Thành, vừa xoay nhẹ vừa cốc đầu trêu chọc:

“À cái cậu nhóc đầu đinh này! Hôm trước bác thấy cháu cứ rình rập định nhảy xuống hồ nghịch nước, bác mới dọa là dưới này có cụ rùa tu luyện trăm năm, đứa nào nghịch ngợm nhảy xuống là cụ hiện lên bắt đi để cháu sợ mà tránh xa ra. Bác dọa cho cháu nhát gan, ai mượn cháu rủ rê các bạn.”

Lời giải thích của bác bảo vệ vừa dứt, không gian bờ hồ bỗng chốc im bạt. Ba bà mẹ đứng bên cạnh nghe xong mà chỉ biết đưa tay đỡ trán, vừa giận vừa ngượng chín cả mặt.

Mẹ Phó tức đến mức đỏ tía tai, vội vàng tiến lên cúi đầu xin lỗi:

“Ôi bác thông cảm, thằng bé nhà em nó nghịch ngợm quá, làm phiền bác quá rồi ạ.”

Mẹ Lục và mẹ Tô cũng rối rít:

“Thật tình xin lỗi bác, tí nữa về chúng em phải dạy dỗ lại mấy đứa này mới được.”

Bác bảo vệ nghe vậy thì xua tay cười xòa, dắt tay ba đứa trẻ lem nhem đưa về phía lối ra công viên để trả về cho các mẹ, không quên quay lại dặn dò:

“Không sao đâu các mẹ ơi, trẻ con đứa nào chẳng hiếu động. Thôi mấy cô đưa mấy đứa nhỏ về tận nhà tắm rửa ngay đi, không bị cảm lạnh đấy!”

Tối hôm đó, ba căn biệt thự vang lên tiếng của các vị phụ huynh và tiếng khóc. Chỉ có nhà họ Cố là yên bình, vì Cố Dịch Thần sạch sẽ từ đầu đến chân, thong thả ngồi ăn cơm sườn.

Thế nhưng, Tô Noãn Hy từ nhỏ đã là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt đối với Cố Dịch Thần. Cô ngốc nghếch, ham ăn, lại cực kỳ dễ bắt nạt, nhưng lúc nào cũng thích bám đuôi anh.

Vào một buổi chiều mùa thu năm sáu tuổi, khi Tô Noãn Hy vừa mới bước vào lớp 1. Hôm đó, cô nhóc ôm một hộp kẹo dẻo hình gấu vị trái cây ra xích đu công viên ngồi ăn. Thế nhưng, chưa kịp ăn được mấy viên, một đám nhóc vô tình đi ngang qua đã kéo đến, cướp mất hộp kẹo của cô nhóc rồi còn đẩy cô nhóc ngã bệt xuống đất.

“Oa... Kẹo của tớ... Kẹo gấu của tớ…”

Tô Noãn Hy ngồi bệt trên thảm cỏ, hai tay dụi mắt, khóc nức nở đến mức hai vai run bần bật, mặt mũi đỏ bừng vì ấm ức.

Cố Dịch Thần vừa đi đá bóng về, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc quen thuộc. Anh nhíu mày, bước chân vô thức dồn dập hơn. Khi nhìn thấy cô gái nhỏ ngã dưới đất, đầu gối trầy xước nhẹ, nước mắt lã chã, lồng ngực cậu đột nhiên nhói lên một cái khó chịu.

Anh chạy lại gần, ngồi xổm trước mặt cô bé, giọng nói vốn luôn lạnh lùng bỗng có chút luống cuống:

“Tô Noãn Hy, nín đi. Đau ở đâu?”

“Kẹo... kẹo gấu của tớ... Bọn họ giật mất rồi... Tớ chưa kịp ăn viên màu dâu nào hết…” Cô nhóc mếu máo, chỉ tay về hướng đám nhóc kia.

Cố Dịch Thần nhìn cái đầu gối đỏ hồng của cô, rồi lại nhìn khuôn mặt lem nhem nước mắt. Anh im lặng đứng dậy, không nói một lời nào, nắm lấy tay cô kéo về nhà.

“Cậu... cậu ghét tớ vì tớ khóc nhè đúng không?” Tô Noãn Hy thút thít đi sau lưng.

Cố Dịch Thần không thèm trả lời. Về đến nhà, lập tức chạy lên phòng mình, lôi từ trong ngăn kéo ra một con heo đất gốm màu xanh lam, đây là toàn bộ tiền tiết kiệm, tiền tiêu vặt và tiền thưởng từ các cuộc thi vẽ tranh, cờ vua của cậu từ trước đến nay.

Anh ôm con heo đất đi thẳng ra siêu thị tiện lợi lớn nhất.

“Cháu muốn mua toàn bộ kẹo dẻo hình gấu vị dâu ở đây.” Cố Dịch Thần đặt con heo đất lên bàn thu ngân, giọng điệu kiên quyết của một cậu nhóc bảy tuổi khiến nhân viên thu ngân ngỡ ngàng.

Mười lăm phút sau.

Tô Noãn Hy vẫn đang ngồi ở phòng khách nhà mình sụt sùi thì cửa nhà bị gõ mạnh. Cô lạch bạch chạy ra mở cửa. Đập vào mắt cô là Cố Dịch Thần, mồ hôi nhễ nhại, hai tay ôm một chiếc túi giấy khổng lồ nhét thẳng vào lòng cô. Bên trong là hàng chục gói kẹo dẻo hình gấu đủ màu sắc, đặc biệt là một xấp kẹo vị dâu màu hồng xếp ngay ngắn ở trên cùng. Nhiều đến mức nếu cô ăn hết chỗ này, chắc chắn răng cô sẽ rụng sạch.

“Ăn đi. Sau này không được khóc nữa.” Cố Dịch Thần thản nhiên lau mồ hôi trên trán, đút hai tay vào túi quần.

Tô Noãn Hy tròn mắt nhìn đống kẹo, rồi lại nhìn anh, nước mắt lập tức bay biến, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm. Cô nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy cổ anh:

“Cố Dịch Thần! Cậu là tốt nhất! Tớ yêu cậu nhất!”

Cố Dịch Thần đứng đờ người ra, vành tai trắng ngần bỗng chốc đỏ lên như quả cà chua chín. Anh thô bạo đẩy cô ra, quay mặt đi chỗ khác, hắng giọng:

“Xê ra."

Chuyện Cố Dịch Thần mang hết tiền tiết kiệm mua kẹo dỗ Tô Noãn Hy nhanh chóng truyền tai đến tai người lớn hai nhà. Trong một buổi tiệc nướng ngoài trời ở sân vườn, mẹ Tô vừa lật miếng thịt bò vừa cười híp mắt trêu chọc:

“Dịch Thần nhà mình chiều Noãn Hy quá đi mất. Mẹ xem mà cứ tưởng Dịch Thần là anh trai ruột của Noãn Hy không bằng ấy chứ!”

Mẹ Cố cũng cười theo, gật đầu đồng tình:

“Đúng thế đấy, thằng bé này bình thường lầm lì, ít nói, ai ngờ lại chu đáo với em gái nhỏ thế. Hay là hai đứa kết nghĩa anh em đi?”

Cố Dịch Thần lúc đó đang gắp một miếng thịt nướng đặt vào đĩa của Tô Noãn Hy . Nghe thấy anh trai kết nghĩa, động tác của cậu khựng lại giữa không trung.

Anh ngước mắt nhìn Tô Noãn Hy, lúc này đang phồng má nhai nhồm nhoàm miếng thịt, miệng dính đầy nước sốt, cười ngốc nghếch với mình. Trong lòng cậu thiếu niên bỗng dâng lên một cảm giác cực kỳ bài xích với hai chữ anh trai này. Anh mím chặt môi, đặt đôi đũa xuống bàn, giọng nói tuy còn non nớt nhưng lại vô cùng dứt khoát và nghiêm túc:

“Con không làm anh trai cậu ấy.”

Cả bàn ăn bỗng chốc im bặt. Mẹ Tô và mẹ Cố ngơ ngác nhìn nhau mất vài giây. Tô Noãn Hy cũng dừng nhai, tủi thân chớp chớp mắt:

“Dịch Thần... cậu ghét tớ làm em gái cậu hả?”

Thế nhưng, hai bà mẹ vốn là những người tinh ý, vừa nhìn thấy vành tai đang đỏ lên một cách bất thường của Cố Dịch Thần liền lập tức hiểu ra điều gì đó. Mẹ Tô bật cười khúc khích, đổi giọng trêu chọc đầy ẩn ý:

“À... Mẹ hiểu rồi nhé! Hóa ra Dịch Thần không muốn làm anh trai cơ à? Nhìn chu đáo thế này, sau này làm chồng tương lai của Noãn Hy nhà bác chắc là hợp lý hơn đấy nhỉ, chứ làm anh trai thì phí quá!”

Mẹ Cố nghe vậy cũng gật gù hùa theo, che miệng cười:

“Chuẩn rồi! Con trai tôi từ nhỏ đã biết đem hết tiền tiết kiệm đi mua kẹo nuôi vợ tương lai rồi cơ đấy, anh trai nào mà làm được thế!”

Nghe hai chữ “chồng tương lai” thốt ra từ miệng hai bà mẹ, Cố Dịch Thần đứng đờ người, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Anh nhìn bộ dạng ngốc nghếch, miệng vẫn dính nước sốt đang tròn mắt nhìn mình của Tô Noãn Hy, khẽ thở dài một tiếng, xoay người bỏ chạy thẳng vào nhà, chỉ để lại một câu nói lơ lửng để che giấu sự ngượng ngùng:

“Phiền phức.”

Thời gian cứ thế êm đềm trôi qua, việc chăm sóc Tô Noãn Hy đã hoàn toàn ăn sâu vào từng hơi thở, vào tận xương tủy của cậu thiếu niên họ Cố.

Khi cô đi học muộn, anh sẽ là người đứng ở cổng trường chờ để đưa thẻ học sinh dự phòng. Khi cô bị điểm kém môn Toán, anh sẽ là người vừa gõ đầu vừa kiên nhẫn giảng đi giảng lại một công thức suốt ba tiếng đồng hồ. Khi cô lén lút leo cây hái trộm xoài ở vườn sau, anh... luôn là người đứng ở dưới, dang rộng vòng tay đón lấy cô.

Giống như Phó Tư Thành đã từng tặc lưỡi nhận xét:

“Cố Dịch Thần ấy à? Cậu ta có thể lạnh lùng với cả thế giới, nhưng chỉ cần Tô Noãn Hy khóc một tiếng, cậu ta liền tự nguyện biến thành kẻ hầu không công.”

Năm tháng tuổi thơ trôi đi. Những đứa trẻ năm nào rồi cũng phải lớn lên, bước vào lứa tuổi ẩm ương với những rung động đầu đời đầy xáo trộn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương