Nếu Thanh Xuân Có Hồi Đáp

Chương 3. Lời hứa dưới gốc cây

Trước Sau

break

Mấy mùa hoa bằng lăng tím trước cổng tiểu khu cứ đến rồi đi, thấm thoát những đứa trẻ ngày nào giờ đã bước vào cái tuổi mười lăm - cái tuổi cuối cấp hai với biết bao bận rộn, lo toan cho kỳ thi chuyển cấp và cả những tâm tư rung động chớm nở.

Vào một chiều mùa hè oi ả cuối năm lớp 9, sau khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, bốn chiếc xe đạp quen thuộc lại cùng nhau lăn bánh về phía công viên nội khu. Họ tụ tập dưới gốc cây bằng lăng cổ thụ tán rộng che bóng mát cả một góc sân, nơi đã chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của cả bốn đứa.

Tô Noãn Hy nằm bò ra chiếc ghế đá dài, hai tay vò đầu bứt tóc, than vãn:

“Ôi trời ơi, đề toán năm nay khó muốn xỉu! Tớ mà không đỗ vào trường Bắc Thành, chắc mẹ tớ sẽ treo tớ lên xà nhà mất!”

Cố Dịch Thần thong thả dựng xe đạp, bước tới bên cạnh rồi thẳng tay cốc nhẹ vào đầu cô một cái, đưa cho cô một chai nước ép dâu ướp lạnh:

“Biết thế thì tối qua đừng có vừa cày truyện vừa ăn vặt đến hai giờ sáng. Cầm lấy, tài liệu hệ thống kiến thức tớ tóm tắt sẵn rồi, về nhà chép phạt lại ba lần cho nhớ.”

Nghe đến hai chữ “chép phạt”, gương mặt Tô Noãn Hy lập tức xụ xuống như bánh bao nhúng nước. Cô nàng nản chí, xua xua tay phản đối kịch liệt:

“Hả?! Chép phạt á? Dịch Thần ơi, tha cho tớ đi mà! Ba lần là gãy tay tớ luôn đó, tớ hứa lần sau sẽ không thức khuya nữa…”

Cố Dịch Thần không mảy may lay chuyển trước vẻ mặt đáng thương ấy. Anh nhướng mày, khoanh hai tay trước ngực, thong thả tung ra đòn chí mạng:

“Thế cậu muốn đỗ vào trường Bắc Thành hay là muốn ở lại đây”

Cô ấm ức ôm lấy chai nước dâu lạnh, bĩu môi, lầm bầm tự nói một mình với âm lượng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

“Cố Dịch Thần đáng ghét... Đồ độc ác…”

Cố Dịch Thần khẽ nhếch môi, ánh mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ đe dọa:

“Tôi nghe thấy đấy nhé.”

Tô Noãn Hy giật nảy mình, vội vàng nuốt khan một cái rồi lập tức đổi giọng, toe toét cười hì hì bám lấy cánh tay anh nịnh nọt:

“A... tớ nói là Dịch Thần là tốt nhất! Có cậu ở đây, tớ chắc chắn sẽ qua kỳ thi này mà!”

Ngồi ở phía đối diện, Lục Mạn Ninh đang cúi đầu lướt điện thoại, còn Phó Tư Thành thì vắt vẻo trên cành cây thấp, miệng ngậm một nhành cỏ, bộ dạng vẫn bất cần đời như ngày nhỏ.

“Xì, Tô Noãn Hy, cậu bớt dựa dẫm tên mặt lạnh Cố Dịch Thần này đi. Cứ thế này sau này không ai thèm rước cậu đâu!” Phó Tư Thành từ trên cây phóng tầm mắt xuống, lớn tiếng chọc ngoáy.

“Cậu im miệng đi Phó Tư Thành! Tớ có ế chảy thây cũng không thèm mượn cái đồ đầu đinh nhà cậu lo nhé!” Tô Noãn Hy phồng má, chống nạnh cãi lại.

Phó Tư Thành nghe thấy hai chữ “đầu đinh” liền giẫm vào đúng cái đuôi nhạy cảm. Cậu nhảy phắt từ trên cành cây xuống đất, xắn hai tay áo lên đầy khí thế, trừng mắt lườm cô:

“Cậu bảo ai là đầu đinh hả đồ ngốc? Tớ đây cắt tóc sành điệu rồi nhé! Cái đồ mít ướt hở tí là khóc nhè ăn vạ như cậu thì biết cái gì!”

“Cậu mới ngốc! Ai khóc nhè hả?!” Tô Noãn Hy tức đến nổ đom đóm mắt, sẵn sàng tư thế lao vào khô máu.

Hai bên trừng mắt nhìn nhau, bầu không khí sặc mùi thuốc súng, chỉ còn thiếu một mồi lửa là sẽ có một trận chiến “gà bay chó sủa” nổ ra.

Thế nhưng, chân Tô Noãn Hy còn chưa kịp bước lên nửa bước, một bóng dáng cao ráo, sạch sẽ đã thong thả bước tới. Cố Dịch Thần không nói không rằng, trực tiếp đứng chắn ngay trước mặt Tô Noãn Hy, đem cô gái nhỏ hoàn toàn bao bọc phía sau tấm lưng vững chãi của mình.

Anh lạnh lùng nâng mắt, ánh mắt sắc lẹm như dao quét qua người Phó Tư Thành, nhàn nhạt buông một câu dọa dẫm đầy tính sát thương:

“Cậu ngứa đòn đúng không? Có cần tôi nhắc lại với mẹ Phó chuyện cậu lén giấu hai bài kiểm tra một điểm môn Tiếng Anh dưới gầm giường không?”

Phó Tư Thành đang từ tư thế hổ báo lập tức xìu xuống như quả bóng bay xì hơi. Cậu nuốt nước bọt một cái ực, mặt méo xẹo, vội vàng xua tay lui bước:

“Ấy ấy... đại ca! Đừng tuyệt tình thế chứ, tớ chỉ đùa chút thôi mà…”

Nếu để mẹ Phó biết chuyện cậu giấu bài thi một điểm, hình phạt kinh khủng nhất chắc chắn bị cắt toàn bộ tiền tiêu vặt của cả học kỳ. Nghĩ đến việc túi quần xẹp lép, không có tiền mua nước ngọt, không có tiền bao Lục Mạn Ninh đi ăn kem, Phó Tư Thành lập tức thấy tương lai của mình tối tăm như hũ nút.

Tô Noãn Hy thấy mình có chỗ dựa vững chắc, liền từ sau lưng Cố Dịch Thần thò cái đầu nhỏ ra, làm ra vẻ mặt đắc ý, lêu lêu trêu tức Phó Tư Thành.

Nhìn qua, đây vẫn là khung cảnh chí chóe quen thuộc của bộ tứ siêu quậy. Thế nhưng, chẳng ai có thể ngờ được, giữa hai kẻ tưởng chừng như nước với lửa kia lại đang ẩn giấu một bí mật động trời.

Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh đã lén lút yêu nhau từ năm lớp 8.

Chuyện xảy ra vào một buổi chiều mưa gió năm ngoái, khi Mạn Ninh bị một đám nữ sinh trường ngoài chặn đường kiếm chuyện vì ghen tị với ngoại hình của cô. Chính Phó Tư Thành, cậu ngày thường hay trêu chọc cô nàng nhất, đã xuất hiện với chiếc áo khoác đẫm nước mưa, che chắn trước mặt cô và nhận thay cô một cú gạt tay ngã trầy cả khuỷu tay. Khoảnh khắc cậu nắm tay cô nàng kéo chạy trốn dưới cơn mưa tầm tã, trái tim bướng bỉnh của Lục Mạn Ninh đã hoàn toàn lỗi nhịp. Và Phó Tư Thành cũng nhận ra, cô bạn thanh mai trúc mã hay đanh đá này khi khóc thút thít lại đáng yêu đến thế.

Họ hẹn hò một cách vô cùng kín kẽ. Vì sợ phụ huynh hai nhà biết chuyện sẽ tét mông vì tội yêu sớm, lại sợ hai đứa bạn thân vạch trần rồi trêu chọc suốt ngày, cả hai quyết định thiết lập một màn kịch hoàn hảo: Trước mặt mọi người thì hở ra là cãi cọ, sau lưng lại ngọt ngào.

Lúc này, Phó Tư Thành bước đến cạnh Lục Mạn Ninh, giả vờ cầm điện thoại cô nàng lên:

“Này Lục Mạn Ninh, xê ra cho tớ ngồi tí xem nào.”

“Cậu biến ra chỗ khác mà ngồi, đồ đáng ghét!” Mạn Ninh ngẩng đầu lên, nhíu mày, thẳng chân đá vào bắp chân cậu một cái rõ đau.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Cố Dịch Thần xoay người đi vứt vỏ chai nước, và Tô Noãn Hy đang bận xem sổ thì bàn tay của Phó Tư Thành đã luồn xuống, nhẹ nhàng nắm lấy những ngón tay của Lục Mạn Ninh. Cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay cô nàng, ngón tay cái nắn bóp nhè nhẹ như một lời dỗ dành đầy dịu dàng.

Sự che giấu của họ hoàn hảo đến mức, một Cố Dịch Thần tinh ý, nhạy bén đến thế mà còn không nhận ra. Còn Tô Noãn Hy ngốc nghếch thì lại càng không cần phải nói, cô vẫn đinh ninh hai đứa bạn mình là kẻ thù truyền kiếp.

“Mà này, bốn đứa mình nhất định phải thi đỗ vào trường Bắc Thành đó nhé. Tớ không muốn lên cấp ba lại phải làm quen với một đám người lạ hoắc đâu.” Lục Mạn Ninh lên tiếng, khéo léo rút tay ra khỏi cái nắm tay của Phó Tư Thành trước khi hai đứa bạn quay lại.

“Tất nhiên rồi! Có chết tớ cũng phải bám theo để ám cậu chứ.” Phó Tư Thành khoác tay ra sau gáy, mắt liếc nhìn Mạn Ninh đầy ẩn ý.

“Cậu tránh xa tớ ra thì có!” Lục Mạn Ninh lườm nguýt, nhưng trong lòng ngọt ngào như mật.

Tô Noãn Hy gật đầu :

“Đúng đúng! Chúng ta phải học cùng trường, cùng đi học, cùng về nhà. Sau này lên đại học cũng thế, rồi đi làm cũng ở cạnh nhau luôn!”

Nói rồi, cô chống cằm nhìn sang Cố Dịch Thần, đôi mắt tròn xoe tràn ngập sự ngưỡng mộ và ngây thơ:

“Sau này lớn lên, tớ cũng nhất định phải lấy một người chồng vừa thông minh, vừa đẹp trai, lại vừa chiều chuộng tớ y như Dịch Thần vậy đó!”

Phụt

Phó Tư Thành đang uống dở ngụm nước suýt nữa thì phun thẳng vào mặt Tô Noãn Noãn. Cậu ho sặc sụa, liếc nhìn sang cậu bạn thân của mình.

“Cậu mơ đẹp thật đấy! Trên đời này kiếm đâu ra người thứ hai giống Cố mặt lạnh? ”

Lục Mạn Ninh ôm bụng cười khanh khách, ghé sát tai Tô Noãn Hy trêu:

“Hay là khỏi cần tìm nữa. Trước mặt cậu chẳng phải có sẵn một người rồi sao?”

Tô Noãn Hy chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi:

“Ý cậu là Dịch Thần á?”

“Chứ còn ai nữa? Hay hai cậu lớn lên cưới nhau luôn đi, đỡ mất công đi tìm.” Phó Tư Thành chống cằm, cười gian.

“Đúng đó! Dịch Thần chăm cậu từ bé đến giờ, sau này chăm luôn cả đời cũng tiện.” Lục Mạn Ninh gật đầu lia lịa.

Vành tai trắng ngần của cậu thiếu niên, từ thùy tai nhanh chóng lan rộng một màu đỏ lựng như quả cà chua chín, rực rỡ dưới ánh nắng chiều hoàng hôn.

Phó Tư Thành trợn tròn mắt, huých vai Lục Mạn Ninh, cố nhịn cười:

“Ê, Mạn Ninh... Cậu nhìn tai Dịch Thần kìa.”

Lục Mạn Ninh nghiêng đầu nhìn sang, lập tức che miệng cười khúc khích.

“Đúng là đỏ thật! Không lẽ... ngại rồi?”

Cố Dịch Thần khẽ siết chặt cuốn sách trong tay.

Anh hít vào một hơi, cố ép nhịp tim đang rối loạn trở lại bình thường, rồi lạnh nhạt lên tiếng:

“Rảnh quá thì về làm bài tập đi.”

“Ôi chao… Dịch Thần nhà ta biết ngượng thật rồi.” Phó Tư Thành cười đến mức ôm bụng.

Cố Dịch Thần liếc cậu một cái sắc lạnh.

“Nếu cậu còn nói thêm một câu nữa…”

“Làm sao?”

“...”

Anh im lặng vài giây rồi thản nhiên đáp:

“Lần sau cậu mà sang nhà tôi là tôi đuổi cậu về.”

Phó Tư Thành lập tức nghẹn họng.

“Được rồi được rồi!”

Lục Mạn Ninh cười nghiêng ngả, còn Tô Noãn Hy vẫn ngơ ngơ ngác ngác chẳng hiểu vì sao cả đám lại cười nhiều đến thế.

Cố Dịch Thần khẽ quay mặt sang chỗ khác, cố che đi vành tai vẫn còn đỏ bừng.

Một lúc lâu sau, cậu mới hắng giọng, cố giữ vẻ bình tĩnh:

“Coi chừng sau này không ai lấy thì đừng có khóc.”

“Hứ! Cậu lại trù ẻo tớ! Người như tớ vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi.”

Phó Tư Thành bật cười thành tiếng.

“Ừ, nhiều người theo đuổi thật…”

Lục Mạn Ninh nhanh nhảu tiếp lời:

“Nhưng có chiều nổi cậu như Dịch Thần thì chắc chỉ có một thôi.”

Không khí dưới tán bằng lăng lập tức ngập tràn tiếng cười.

Chỉ có Cố Dịch Thần lặng lẽ cúi đầu mở sách ra lần nữa.

Khóe môi anh khẽ cong lên một độ rất nhỏ.

Nhỏ đến mức chẳng một ai trong ba người còn lại nhận ra.

Dưới gốc cây bằng lăng năm ấy, có những lời hứa ngây ngô về tương lai được thốt ra thành lời, có một tình yêu thầm lặng được bảo bọc qua những cái đỏ mặt nơi góc khuất, và có cả một bí mật ngọt ngào của đôi trẻ đang nắm tay nhau dưới gầm bàn đá. Tuổi trẻ của bốn người họ, cứ thế mà đan xen vào nhau, vừa rực rỡ nhưng lại vô cùng ấm áp. Những đứa trẻ năm nào rồi cũng phải lớn lên, bước vào lứa tuổi ẩm ương với những rung động đầu đời đầy xáo trộn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương