Thời gian luôn trôi nhanh hơn người ta tưởng. Lời hứa dưới gốc cây bằng lăng năm nào dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, đọng lại như một khoảng trời ký ức đầy ắp mộng mơ. Vậy mà chỉ chớp mắt, bốn đứa trẻ tinh nghịch ngày nào đã bước vào năm cuối cấp - năm học của những ước mơ, những trăn trở và cả những rung động đầu đời chưa kịp gọi tên.
Khắp khuôn viên trường Trung học Bắc Thành, những tấm bảng đếm ngược đến kỳ thi đại học được treo kín hành lang. Tiếng giảng bài, tiếng lật sách, tiếng bút sột soạt hòa cùng bầu không khí căng thẳng của mùa ôn thi. Đề thi thử chất cao hơn cả sách giáo khoa, học sinh lớp 12 ai nấy đều bận rộn đến mức chỉ mong một ngày có bốn mươi tám tiếng.
Trong số đó, Cố Dịch Thần vẫn là học sinh đứng đầu toàn khối, thành tích bỏ xa người xếp sau một khoảng cách khó ai vượt qua. Anh vẫn lạnh nhạt, ít nói, lúc nào cũng mang dáng vẻ điềm tĩnh đến mức người khác cảm giác chẳng chuyện gì trên đời đủ sức làm anh dao động. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài băng giá ấy lại là một trái tim vô cùng chu đáo, chỉ luôn âm thầm dõi theo một người.
Tô Noãn Hy thì hoàn toàn ngược lại.
Cô vẫn là hoa khôi nổi tiếng của trường với gương mặt xinh xắn và tính cách hoạt bát, đáng yêu. Nhưng danh tiếng ấy luôn đi kèm một thành tích khác còn nổi bật hơn... Mười ngày thì hết chín ngày rưỡi đi học muộn.
Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh ngày nào cũng chí chóe. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng họ là oan gia ngõ hẹp, nhưng thực chất hai người này đã bí mật nắm tay nhau đi qua bốn mùa hoa bằng lăng, tình cảm ngọt ngào đến mức khiến cẩu độc thân xung quanh phải khóc thét.
Buổi sáng hôm ấy.
Trong căn biệt thự nhà họ Tô, đồng hồ báo thức đã reo từ sáu giờ rưỡi.
Chiếc điện thoại trên đầu giường rung liên tục, màn hình sáng lên rồi lại tối đi.
Người nằm trên giường chỉ khẽ nhíu mày, kéo chăn trùm kín đầu rồi trở mình ngủ tiếp.
Ngoài cửa, mẹ cô vừa đi ngang vừa gõ cửa.
“Noãn Hy! Sáu giờ bốn mươi rồi, dậy đi học!”
“…”
Không có tiếng đáp.
Bà mở cửa phòng, bước vào.
Trên chiếc giường lớn, Tô Noãn Hy ôm con gấu bông nằm cuộn tròn như con mèo nhỏ, mái tóc dài rối tung che kín nửa khuôn mặt. Chiếc máy tính bảng vẫn còn sáng màn hình, dừng ở tập cuối của bộ phim thanh xuân học đường mà cô xem đến tận hai giờ sáng.
Bà bất lực day day trán.
“Noãn Hy!”
“...”
“Dậy đi học.”
Tô Noãn Hy kéo chăn trùm kín đầu.
“Mẹ... hôm nay là chủ nhật…”
Bà bật cười.
“Hôm nay là thứ Hai.”
“...”
“...”
Ba giây sau.
“CÁI GÌ?”
Một tiếng hét vang vọng khắp căn biệt thự
Tô Noãn Hy tóc tai bù xù, một chân đi tất, một chân còn để trần, ôm đồng phục lao thẳng vào phòng tắm.
“Xong rồi xong rồi! Muộn thật rồi!”
Mẹ cô đứng ở phòng, vừa buồn cười vừa lắc đầu.
“Con từ từ thôi!”
“Nếu từ từ thì con không kịp mất!”
Mười phút sau.
Cô vừa cắn bánh mì vừa xách cặp chạy như bay xuống cầu thang.
“Mẹ! Con đi đây!”
“Cài cúc áo vào!”
“Đến trường con cài!”
“Đầu tóc!”
“Đến lớp chải!”
Bà còn chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa đã đóng sầm lại.
Bà đứng trước cửa nhìn theo bóng con gái chạy khuất cuối đường, chỉ biết bật cười lắc đầu.
“Con bé này…”
Reng... Reng... Reng...
Tiếng chuông vào học tiết một lớp 12A1 vang lên
Trong lớp, Cố Dịch Thần nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống trơn bên cạnh mình, chân mày lá liễu khẽ nhíu lại. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay: 7 giờ 00 phút.
“Mạn Ninh, hôm nay Noãn Hy lại ngủ quên à?” Cố Dịch Thần quay xuống, chống cằm hỏi.
Lục Mạn Ninh đang chuẩn bị sách vở, nghe anh hỏi liền ngẩng đầu lên trả lời:
“Còn phải hỏi nữa sao? Hai giờ sáng nay tớ còn thấy tài khoản của cậu ấy còn hoạt động, chắc chắn là lại thức cày nốt bộ phim nào rồi.”
Cố Dịch Thần nghe tới đó thì lồng ngực khẽ phập phồng, sự kiên nhẫn chạm đáy. Trong đầu anh vẽ ra cảnh cô gái ngốc nghếch ấy đang cuống cuồng chạy bán sống bán chết ngoài đường. Không chịu nổi nữa, anh đứng phắt dậy, gương mặt sa sầm đen xì như đít nồi, dứt khoát bước thẳng ra ngoài cửa lớp trước sự ngơ ngác của thầy giáo vừa mới đặt chân đến bục giảng.
Cùng lúc đó, tại cổng trường Bắc Thành, một bóng dáng đang phi như bay với tốc độ của một vận động viên điền kinh cấp quốc gia.
"Tránh đường! Tránh đường cho tôi! Sắp trễ học rồi!”
Tô Noãn Hy vừa chạy vừa gào thét trong lòng. Đầu tóc cô xơ xác như tổ quạ vì không kịp chải, chiếc áo sơ mi đồng phục vội vàng mặc vào nên lệch hẳn hai chiếc cúc áo dưới cùng, vạt áo bên cao bên thấp vô cùng hài hước.
Vì đầu óc còn đang mơ màng do thiếu ngủ trầm trọng, Tô Noãn Hy lao thẳng lên cầu thang. Cô chỉ nhớ lớp mình ở tầng ba, nhưng trong cơn hoảng loạn, đôi mắt tròn xoe nhìn bảng tên lớp lại tự động nhảy số thế nào không biết.
Cô dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cửa lớp trước mặt ra, vừa thở hổn hển vừa hét lớn:
“Em xin lỗi em đi trễ!”
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm không gian.
Hơn bốn mươi gương mặt xa lạ của tập thể lớp 12A3 đồng loạt quay lại nhìn cô. Thầy giáo dạy Vật Lý trung niên đang cầm viên phấn trên bục giảng cũng đứng hình, mắt chữ O miệng chữ A nhìn cô gái nhỏ đầu bù tóc rối, áo quần xộc xệch vừa xông vào như ăn cướp.
Tô Noãn Hy ngơ ngác chớp chớp mắt. Ủa, sao lớp mình hôm nay ai trông cũng lạ thế? Mạn Ninh đâu? Phó Tư Thành đâu? Cố Dịch Thần đâu rồi?
“Bạn học này... em đi nhầm lớp đúng không?” Thầy giáo Vật Lý hắng giọng hỏi đầy ái ngại.
Nghe thầy giáo nói vậy, Tô Noãn Hy mới giật mình,ngước mắt nhìn lên. Lớp 12A3 đập thẳng vào mắt khiến đầu óc cô ong lên một tiếng, giống như vừa bị một gáo nước lạnh dội từ đỉnh đầu xuống.
“Dạ? Em… em”
Mặt Tô Noãn Hy trong tích tắc đỏ bừng lên như quả cà chua chín, nóng rát từ tận mang tai lan xuống cổ. Xấu hổ đến mức muốn tìm một cái vết nứt dưới sàn để chui xuống ngay lập tức, cô vội vàng ôm khư khư chiếc cặp sách lên trước ngực, che nửa khuôn mặt đang đỏ lựng của mình lại để trốn tránh những ánh mắt hiếu kỳ xung quanh. Cô gập người xuống chín mươi độ, rối rít xin lỗi thầy giáo và cả lớp bằng giọng lý nhí như muỗi kêu:
“Em xin lỗi thầy và cả lớp ạ! Em đi nhầm lớp.”
Nói rồi, Tô Noãn Hy bối rối quay người bước giật lùi ra để chạy trốn. Đúng lúc cô đang định quay đầu chạy trốn thì một bàn tay to lớn, ấm áp đột ngột vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay cô kéo ngược trở lại.
Bộp!
Mùi hương bạc hà quen thuộc ập vào khứu giác. Tô Noãn Hy ngước mắt lên, đập vào mắt là gương mặt đen xì như đít nồi của Cố Dịch Thần.
“Thầy ơi, em xin lỗi. Bạn học lớp em hôm nay ngủ quên nên đầu óc chưa tỉnh táo, em xin phép dắt cậu ấy về lớp.”
Cố Dịch Thần cúi đầu chào thầy giáo lớp 12A3 bằng phong thái vô cùng lịch thiệp, rồi lập tức lôi xềnh xệch Tô Noãn Noãn đi thẳng ra hành lang.
“Cố Dịch Thần! Cậu nhẹ tay chút coi, đau tớ chết đi được!” Tô Noãn Hy mếu máo, vừa đi giật lùi vừa oán hận nói.
"Cậu còn biết đau à?”
Cố Dịch Thần dừng bước ở góc cầu thang vắng người, quay lại nhìn cô từ đầu đến chân. Cơn giận nãy giờ bay biến, chỉ còn lại sự bất lực tột cùng. Anh thở dài, đưa tay lên thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận cài lại hai chiếc cúc áo bị lệch cho cô.
“Cậu nhìn lại mình xem. Đi học hay là đi ăn xin? Áo mặc lệch cúc, tóc tai thì bù xù, lại còn đi nhầm sang tận 12A3. Tô Noãn Hy, não cậu để quên ở nhà rồi đúng không?”
“Tại... tại tối qua phim hay quá… Nam chính đẹp trai lắm luôn, tớ không nỡ tắt máy…” Cô rụt cổ, lí nhí biện hộ.
Cố Dịch Thần đang gỡ mái tóc rối cho cô bỗng khựng lại. Anh híp mắt, lực tay hơi mạnh hơn một chút:
“Đẹp trai? Đẹp trai hơn tôi không?”
“Đương nhiên là... Á! Đau!” Tô Noãn Hy oai oái kêu lên khi anh lỡ tay kéo trúng một sợi tóc rối.
Cô lườm anh cháy mặt:
“Cậu bạo lực vừa thôi nhé! Người ta là nam thần dịu dàng, ấm áp, đâu có suốt ngày mắng tớ như cậu!”
“Vậy thì cậu đi mà tìm cậu ta.” Cố Dịch Thần lạnh lùng buông một câu, nhưng tay vẫn tiếp tục vuốt lại những sợi tóc con bướng bỉnh cho cô thẳng nếp. Xong xuôi, anh nắm chặt lấy tay cô, dứt khoát kéo đi:
“Về lớp!”
Thế nhưng, vận xui của Noãn Hy vẫn chưa dừng lại ở đó. Vừa đi đến trước cửa lớp 12A1, cả hai đã chạm trán ngay một bức tường thành vững chãi.
Thầy giáo dạy Toán kiêm chủ nhiệm lớp đang đứng khoanh tay ngay trước cửa, gương mặt hằm hằm sát khí như chuẩn bị bốc hỏa đến nơi. Vừa nhìn thấy bóng dáng thê thảm của cô, thầy liền gõ gõ cây thước mét xuống đất, trầm giọng đầy uy nghiêm:
“Noãn Hy! Ba năm học ở đây, em có biết đây là lần thứ mấy em đi muộn rồi không hả? Có cần thầy cấp riêng cho em một cái bằng khen đi trễ nhất 3 năm của trường luôn không?”
Tô Noãn Hy sợ hãi rụt cổ ra sau lưng Cố Dịch Thần, lí nhí:
“Thầy ơi... em biết lỗi rồi ạ…”
Cố Dịch Thần khéo léo bước lên che chắn bớt tầm mắt của thầy, lễ phép giải thích:
“Dạ thưa thầy, hôm nay trên đường đi Noãn Hy gặp chút sự cố nhỏ nên mới đến muộn ạ. Mong thầy châm chước cho bạn ấy vào lớp.”
Thầy chủ nhiệm liếc nhìn đứa học trò cưng số một của mình ra mặt bảo vệ người ta, lại nhìn đồng hồ, chỉ biết bất lực xua tay:
“Năm nào em chả nói câu này để xin cho con bé. Thôi được rồi, nể mặt lớp trưởng xin giùm, hai đứa vào lớp mau đi! Lần sau còn tái phạm là thầy phạt trực nhật cả tuần đấy nhé!”
Cánh cửa lớp 12A1 vừa mở ra, mọi ánh mắt trong lớp liền dồn ra cửa. Nhìn thấy Tô Noãn Hy bước vào với bộ dạng không thể thảm hơn, Lục Mạn Ninh đang ngồi ở bàn dưới liền hỏi:
“Tiểu Hy! Cậu vừa đi đánh trận ở đâu về hả? Sao mà quần áo xộc xệch, đầu bù tóc rối vậy?”
Câu hỏi của cô nàng lập tức làm cả lớp rộ lên một trận cười ầm ĩ. Tô Noãn Hy đỏ bừng mặt vì ngại, lạch bạch chạy nhanh về chỗ ngồi sát cửa sổ của mình. Vừa ngồi xuống, cô liền lấy chiếc cặp sách giơ cao lên để che đi khuôn mặt đang nóng bừng, rồi quay ngoắt xuống nói nhỏ với Lục Mạn Ninh:
“Nãy tớ đi nhầm lớp, lao thẳng vào 12A3, quê chết đi được!”
Nghe xong, Lục Mạn Ninh không nhịn được mà bật cười khúc khích, vỗ đùi bôm bốp:
“Trời đất ơi, mười tám tuổi đầu rồi còn đi nhầm lớp nữa hả trời? Mắt mũi cậu để trên trời hay sao mà không nhìn cái bảng tên lớp?”
Phó Tư Thành ngồi bên cạnh cũng ngóng tai nghe chuyện, nghe tới khúc đó liền tặc lưỡi chọc thêm
“Cậu ấy à? May mà có Dịch Thần nhà tớ đi tìm, chứ không chắc giờ đang ngồi học ké tiết Lý bên lớp kia rồi.”
Tô Noãn Hy tức tối lườm hai đứa bạn một cái sắc lẹm, càng ôm chặt cái cặp che mặt chặt hơn:
“Hai người bớt trêu tớ đi! Tớ đang muốn độn thổ đây này!”
Cố Dịch Thần thản nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, lấy cuốn sách Toán ra đặt lên bàn cô, rồi quay sang nhìn Phó Tư Thành bằng ánh mắt sắc như dao:
“Cậu rảnh lắm à?”
Phó Tư Thành lập tức cứng họng, xua tay cười trừ:
"Ấy, bớt nóng. Tớ đùa tí thôi mà.”
Lục Mạn Ninh bên cạnh huých vai bạn trai, cười khúc khích:
“Đáng đời chưa, hở ra là chọc người ta. Mà tớ bảo này Dịch Thần, cậu cứ chiều cậu ấy thế này, sau này lên Đại học không học chung thì ai dọn dẹp đống hỗn độn cho cậu ấy đây?
Cố Dịch Thần nghe vậy, khẽ nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ bên cạnh.
Tô Noãn Hy lúc này đang vừa ngượng vừa tức, cô không thèm nhìn ai, cúi gầm mặt bậm môi gặm gặm cái đầu bút bi. Hai tay cô cuống cuồng lật sách xoạch xoạch để giả vờ bận rộn che giấu sự bối rối, thế nhưng hai vành tai nhỏ nhắn đã đỏ ửng lên từ lúc nào. Cô thầm nghĩ trong đầu: Đúng rồi đấy, sau này không học chung thì ai thèm dọn dẹp cho mình chứ, tên Cố Dịch Thần đáng ghét này chắc chỉ mong tống khứ mình đi thôi...
Thế nhưng, ánh mắt Cố Dịch Thần nhìn cô trong thoáng chốc bỗng trở nên mềm mại và dịu dàng đến lạ kỳ. Khóe môi anh khẽ cong lên một biên độ rất nhỏ, giọng nói trầm ấm vang lên rõ ràng giữa tiếng xôn xao của lớp học:
“Không sao. Cả đời này tôi lo hết.”
Cả Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh nghe xong đều đồng loạt “ồ” lên một tiếng đầy ẩn ý. Còn Tô Noãn Hy dường như hóa đá tại chỗ, động tác lật sách khựng lại giữa chừng, trái tim cô bỗng nhiên đập loạn cào cào lệch đi một nhịp, một cảm giác ngọt ngào len lỏi lan tỏa khắp lồng ngực mà chính cô cũng chẳng thể gọi tên.
Còn Tô Noãn Hy dường như hóa đá tại chỗ. Động tác lật sách của cô khựng lại giữa chừng, ngón tay run nhẹ. Trái tim cô bỗng nhiên đập loạn cào cào, lệch đi một nhịp sống chao đảo. Một cảm giác ngọt ngào, ấm áp như dòng nước ấm len lỏi lan tỏa khắp lồng ngực mà chính cô cũng chẳng thể gọi tên - chỉ biết rằng, nắng mùa hè ngoài cửa sổ dường như vừa rực rỡ hơn một chút.