Nếu Thanh Xuân Có Hồi Đáp

Chương 5. Hũ giấm chua

Trước Sau

break

Một buổi chiều thứ Năm lộng gió, bầu trời Bắc Thành ngập tràn những dải mây trắng xốp trôi lững lờ. Thế nhưng, trái ngược với vẻ êm đềm ấy, bài đăng trên trang diễn đàn của trường Trung học Bắc Thành bỗng nhiên bùng nổ lượng tương tác với tốc độ chóng mặt. Mấy dòng tin tức cùng hình ảnh chụp lén lan truyền rầm rộ đủ để kích thích sự tò mò của toàn bộ đám học sinh đang uể oải vì đống đề ôn tập chất cao như núi: Hoa khôi của lớp 12A1, Tô Noãn Hy vừa nhận được một bức thư tình.

Chuyện là mười phút trước, một nam sinh lớp 12A4 đã lấy hết can đảm đứng trước cửa lớp 12A1, khuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua chín mọng. Hai tay cậu ta dâng lên một phong thư màu hồng phấn có dán sticker trái tim nhỏ xíu, lắp bắp mãi mới nói hết câu rồi quay đầu chạy

“Noãn... Noãn Hy! Tớ thích cậu lâu lắm rồi! Cái... cái này gửi cho cậu!”

Tô Noãn Hy ngơ ngác cầm phong thư thơm phức mùi nước hoa oải hương nhẹ dịu, đứng đờ người ngay giữa ngưỡng cửa lớp học. Cô chớp chớp mắt, lật qua lật lại phong thư rồi lẩm bẩm một mình:

“Ủa? Cái gì thế này?”

Lục Mạn Ninh từ đâu lao tới với tốc độ ánh sáng, giật phắt lấy phong thư trên tay cô bạn thân. Cô nàng dí sát vào mũi hít một hơi thật sâu rồi cười híp cả mắt, gương mặt đầy vẻ trêu chọc:

“Thơm phức! Màu hồng phấn! Lại còn sticker trái tim lấp lánh! Ôi trời đất ơi tiểu Hy ngốc của tớ ơi, đây là thư tình, là thư tình đó hiểu chưa hả đồ ngốc?”

“Thư tình á?!” Tô Noãn Hy thốt lên, hai mắt tròn xoe đầy kinh ngạc, chỉ ngón tay vào mũi mình.

“Tớ á? Ai lại rảnh rỗi viết thư tình cho tớ làm gì?”

Hai chữ “thư tình” vừa ra khỏi miệng Noãn Hy, cả lớp 12A1 bỗng chốc như tổ ong bị chọc giận.

“Cái gì? Ai vừa nhận được thư tình cơ? Hoa khôi lớp mình có người tỏ tình kìa tụi bây ơi!”

Chỉ trong vòng ba nốt nhạc, một đám học sinh trong lớp đã nháo nhào bu lại, vây kín xung quanh Noãn Hy trêu chọc làm cô đỏ bừng cả mặt.

Cùng lúc đó, dưới canteen trường đông nghẹt người, Cố Dịch Thần và Phó Tư Thành đang đứng chờ lấy hai chai nước điện giải. Phó Tư Thành vô tình nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao :

“Ê tụi bây! Thằng Lâm lớp 12A4 vừa đem thư tình sang tỏ tình với Tô Noãn Hy lớp 12A1 kìa!” Một cậu nhóc cầm chai nước ngọt háo hức loan tin.

“Thật á? Thằng Lâm sáu múi, chơi bóng rổ giỏi nhất khối đấy hả? Thế kết quả sao rồi?”

“Thấy bảo nó đứng trước cửa lớp 12A1, mặt đỏ như gấc chín, dâng phong thư màu hồng phấn dán hình trái tim rồi chạy mất dép. Chắc hoa khôi nhận thư rồi! Ảnh chụp lén đăng lên diễn đàn trường đang leo thẳng top 1 hot search kìa!”

“Ghê thật! Thằng Lâm thế mà bạo. Mà Tô Noãn Hy xinh thế, lại đáng yêu, ai chả thích. Mong là hai người họ thành đôi!”

Nghe đến đó, Phó Tư Thành hiếu kỳ móc điện thoại ra lướt đàn trường, vừa xem vừa tặc lưỡi:

“Chà chà, góc quay nét căng luôn này. Cậu nhóc đội bóng rổ body sáu múi xịn sò phết đấy chứ!”

Đứng ngay bên cạnh, Cố Dịch Thần ban đầu vẫn giữ khuôn mặt lạnh như băng trôi, nhưng đôi mày đẹp đẽ đã khẽ nhíu lại từ lúc nào. Ánh mắt anh sa sầm xuống, bàn tay cầm chai nước điện giải vô thức siết chặt đến mức vỏ nhựa kêu lên một tiếng rắc nho nhỏ.

“Đi về lớp.” Cố Dịch Thần buông một câu lạnh ngắt, xoay người đi thẳng với bước chân dồn dập hơn hẳn bình thường.

Phó Tư Thành nhìn bóng lưng đằng đằng sát khí của bạn thân, khoái chí cười khẩy:

“Kìa, đi chậm thôi chứ, chờ tớ với!”

Đúng lúc này, Cố Dịch Thần và Phó Tư Thành đi vào lớp. Vừa đi qua đám đông đang xôn xao, Phó Tư Thành liếc nhìn phong thư trên tay Mạn Ninh rồi nói:

“À, cái phong thư này là của cậu nhóc bên đội bóng rổ trường mình. Body sáu múi xịn sò phết đấy!”

Mạn Ninh trố mắt nhìn bạn trai, tò mò hỏi:

"Ủa? Sao cậu biết hay vậy?”

Phó Tư Thành nhún vai giải thích:

“Thì lúc nãy dưới canteen nghe đám học sinh bàn tán rần rần. Bài viết trên diễn đàn trường ngoi lên top 1 luôn rồi kìa! ”

“Sáu múi thật á?” Mắt Tô Noãn Hy lập tức sáng lên như hai cái đèn pha công suất lớn. Cô hớn hở giật lại phong thư từ tay Mạn Ninh, háo hức:

“Thế để tớ bóc ra xem cậu ấy viết cái gì…”

Xoạt.

Một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng đột ngột vươn tới từ phía sau, chuẩn xác giật phắt phong thư màu hồng ngay khi những ngón tay của Tô Noãn Noãn vừa mới chạm vào mép dán trái tim.

“Ơ! Cố Dịch Thần! Trả thư cho tớ!” Tô Noãn Hy bất mãn quay ngoắt lại, hét lên.

Cố Dịch Thần đứng ngay bên cạnh cô. Gương mặt anh tuấn thường ngày vốn đã lạnh lùng ít cười, lúc này lại càng xám xịt như bầu trời trước cơn giông bão, tỏa ra luồng khí áp thấp đến mức khiến người xung quanh phải nín thở. Nhìn phong thư màu hồng phấn trên tay, trong lòng anh dâng lên sự ghét bỏ cực kỳ - anh nhìn nó chẳng khác nào một loại rác thải cần phải loại bỏ ngay lập tức. Thản nhiên như không, anh nhét thẳng phong thư vào túi quần tây đồng phục.

“Không trả.” Giọng anh lạnh nhạt, phẳng lặng không chút gợn sóng.

“Tại sao?! Đó là thư của tớ mà! Tớ còn chưa kịp đọc một chữ nào hết luôn á!” Tô Noãn Hy tức tối nhảy dựng lên, mặt đỏ tai hồng, cố rướn người định thọc tay vào túi quần anh để cướp lại.

Cố Dịch Thần chỉ dùng một tay khẽ ấn lên đỉnh đầu cô, giữ khoảng cách an toàn không cho cô tiến lại quá gần để làm loạn. Tay kia của anh thong thả rút một cuốn sách ôn tập Toán nâng cao dày cộp từ trong ba lô ra, đặt cái bộp xuống bàn.

"Học sinh cuối cấp không được yêu đương để tránh xao nhãng việc học.” Anh thản nhiên ngồi thẳng lưng, mở trang sách lý thuyết ra, giọng điệu vô cùng chính trực, công tâm và đầy tính thuyết phục:

“Với tư cách là lớp trưởng và người được phụ huynh ủy thác kèm cặp cậu, tôi tuyên bố tịch thu. Khi nào thi đỗ đại học sẽ trả lại.”

Tô Noãn Hy tức đến mức hai má phồng lên như hai cái bánh bao mới hấp, chu mỏ cãi lý:

“Cậu vô lý vừa thôi! Nội quy nhà trường đâu có cấm học sinh nhận thư tình! Với lại tớ chỉ tò mò đọc xem người ta viết cái gì thôi mà, có đồng ý yêu đương luôn đâu mà cậu bảo xao nhãng!”

“Đọc một chữ cũng là xao nhãng.” Cố Dịch Thần lạnh lùng lật sang một trang sách mới, đầu cũng không thèm ngẩng lên lấy một lần.

“Cậu có thời gian để nghiên cứu thư tình của nam sinh sáu múi, sao không tranh thủ giải nốt ba đề hình học không gian tôi giao tối qua đi? Hay là cậu muốn kỳ thi thử tuần sau lại đứng bét khối cho mẹ Tô gác chổi quét nhà chờ sẵn ở cửa?”

“Tớ... Tô Noãn Hy nghẹn họng. Cô ấm ức lầm bầm, dậm chân thùm thụp xuống đất. “Cái đồ độc ác!”

Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh ở dãy bàn bên cạnh đã chứng kiến toàn bộ. Phó Tư Thành buồn cười đến mức suýt sặc nước bọt. Cậu ghé sát tai Lục Mạn Ninh, cố tình nói bằng giọng cực kỳ châm chọc nhưng âm lượng lại vừa vặn đủ:

“Mạn Ninh này, cậu có ngửi thấy cái mùi gì chua loét quanh đây không? Như kiểu có ai đó vừa vô tình làm đổ cả mấy can giấm thượng hạng ra lớp mình ấy.”

Lục Mạn Ninh che miệng cười khúc khích, lập tức tung hứng nhịp nhàng với bạn trai:

“Ừ, tớ cũng ngửi thấy. Mùi giấm này nồng nặc và gắt thật đấy chứ. Bình thường có người mặt lạnh như băng trôi Bắc Cực, thế mà thấy người ta nhận được thư tình của trai sáu múi một cái là cuống cuồng. Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng mà!”

Cố Dịch Thần đang đặt bút viết công thức vật lý nâng cao trên giấy nháp bỗng khựng lại. Ngòi bút bi của anh ấn mạnh xuống mặt giấy tạo thành một vệt mực đen đậm đến mức suýt rách cả trang giấy nháp. Anh từ từ quay ra đằng sau, ánh mắt sắc lẹm như dao găm phóng thẳng về phía Phó Tư Thành:

“Hai cậu dạo này rảnh rỗi lắm đúng không? Có cần tôi bảo thầy chủ nhiệm đổi cậu lên ngồi bàn đầu, ngay đối diện bục giảng để tiện cho việc học tập và rèn luyện đạo đức không?”

Phó Tư Thành và Mạn Ninh lập tức cảm nhận được luồng sát khí rợn tóc gáy, vội vàng làm động tác kéo khóa miệng.

Tô Noãn Hy ngồi bên cạnh vẫn chưa chịu từ bỏ ý định. Cô xáp lại gần hơn, dùng ngón tay trỏ chọc chọc vào cánh tay săn chắc ẩn dưới lớp áo đồng phục của Cố Dịch Thần, bày ra vẻ mặt đáng thương như một chú mèo nhỏ bị bỏ đói:

“Dịch Thần... cậu trả tớ đi mà, nha? Tớ hứa là chỉ lén đọc đúng ba giây thôi, thề luôn! Đọc xong tớ sẽ tự tay vứt nó vào thùng rác ngay lập tức, không thèm giữ lại một giây nào đâu!”

Cố Dịch Thần khẽ nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đang sát sạt lại gần của cô. Ở cự ly gần thế này, anh có thể nhìn rõ hàng lông mi dài cong vút đang chớp chớp đầy mong đợi, cùng chiếc mũi nhỏ xinh và đôi môi đang hơi chu ra. Lồng ngực anh khẽ thắt lại một nhịp, nhịp tim bỗng chốc tăng tốc ngoài tầm kiểm soát, cảm xúc dịu dàng suýt chút nữa đánh gục sự kiên định của anh. Nhưng nhớ lại bức thư màu hồng kia, anh liền thu lại sự mềm lòng, vươn tay véo nhẹ vào cái má phúng phính, mềm mại của cô một cái:

“Nằm mơ đi. Lo làm bài tập.”

“Đau! Cậu là cái đồ xấu xa, bạo lực nhất trên đời này!” Tô Noãn Hy ấm ức ôm lấy một bên má bị véo đỏ hồng, hậm hực quay mặt đi chỗ khác, trong lòng thầm nguyền rủa anh một trăm lần.

Đến giờ tan học, tiếng chuông bãi trường vang lên rộn rã. Cố Dịch Thần thu gom xấp hồ sơ đăng ký dự thi của cả lớp, đứng dậy bước ra khỏi cửa lớp để đem lên văn phòng Đoàn trường nộp cho giáo viên chủ nhiệm.

Lục Mạn Ninh thu dọn ba lô, xoay người rủ cô bạn thân:

“Noãn Hy ơi, dọn đồ đi về thôi! Ghé qua nhà tớ ăn bánh ngọt rồi chơi điện tử không?”

Tô Noãn Hy ngó ra cửa xác nhận Cố Dịch Thần đã đi xa hẳn, mắt cô khẽ đảo một vòng đầy tinh quái. Cô phẩy phẩy tay với Mạn Ninh:

“Các cậu cứ về trước đi!”

Mạn Ninh ngơ ngác:

“Ủa? Sao thế? Bài tập khó quá chưa giải xong à?”

Tô Noãn Hy liền nhoài người tới, ghé sát vào tai Lục Mạn Ninh thì thầm bằng giọng cực kỳ thần bí:

“Tớ ở lại phục kích, nhân lúc Cố Dịch Thần lên phòng giáo viên nộp hồ sơ, tớ sẽ lục ba lô của cậu ấy để lấy lại phong thư tình!”

Phó Tư Thành đi tới vỗ vai Mạn Ninh, tò mò hỏi:

“Hai người thì thầm cái gì thế?”

Lục Mạn Ninh nháy mắt, bịp miệng cười rồi nhàn nhã kéo tay cậu đi ra cửa:

“Không có gì đâu! Đi thôi”

Phó Tư Thành dù chưa hiểu chuyện gì nhưng cũng gật gù đi theo Mạn Ninh rời khỏi lớp.

Chờ bóng dáng hai người bạn khuất hẳn, Tô Noãn Hy lập tức hành động. Lớp học lúc này đã vắng ngắt không một bóng người. Cô hí hửng rón rén tiến lại gần chỗ ngồi của Cố Dịch Thần, mắt đảo liên hồi cảnh giác. Chiếc ba lô màu đen của anh đang đặt chễm chệ trên ghế. Tô Noãn Hy nuốt nước bọt, hai tay đặt lên khóa kéo ba lô, vừa run run kéo ra vừa lầm bầm:

“Hề hề, Cố Dịch Thần ơi là Cố Dịch Thần, cậu nghĩ giấu được tớ sao…”

“Cậu đang tìm cái gì vậy?”

Một giọng nói trầm thấp, lành lạnh đột ngột vang lên ngay sát đỉnh đầu.

Tô Noãn Hy giật bắn mình như bị điện giật. Cô giật thót người, xua tay xua chân loạn xạ theo bản năng:

“Không có! Tớ không có tìm cái gì hết! Tớ... tớ chỉ định phủi bụi trên ba lô cho cậu thôi mà!”

Tô Noãn Hy quay lưng lại với cửa ra vào nên hoàn toàn không hay biết Cố Dịch Thần đã quay trở lại lớp từ lúc nào. Anh thong thả tiến lại gần, từng bước ép sát làm Tô Noãn Hy khiến cho lưng cô chạm hẳn vào mép bàn học.

Cố Dịch Thần không dừng lại, anh chống một tay xuống mặt bàn ngay bên cạnh cô, cúi người ghé sát mặt vào cô. Ở khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận rõ hơi thở mát lạnh hương bạc hà của anh, Tô Noãn Hy nín thở, tim đập liên hồi như đống trống trận, hai mắt trố to nhìn anh.

Cố Dịch Thần thản nhiên vươn tay còn lại qua vai cô, kéo khóa ba lô lại một cách gọn gàng, sau đó thong thả khoác chiếc ba lô lên vai.

Tô Noãn Hy lúc này mới sực tỉnh khỏi cơn mê bối rối. Cô nuốt nước bọt, cố gồng mình lấy lại sự đanh đá thường ngày, xòe bàn tay nhỏ ra trước mặt anh, dậm chân ra lệnh:

“Trả thư đây! Cậu cướp thư của tớ, mau đưa trả tớ nhanh lên!”

Cố Dịch Thần khoanh tay, mắt rủ xuống nhìn bàn tay đang xòe ra của cô, gương mặt vẫn phẳng lặng không chút gợn sóng. Anh thản nhiên buông một câu nhẹ hẫng:

“Tôi vứt rồi.”

“Cái gì?!” Tô Noãn Hy như không tin vào tai mình, mắt tròn xoe, giận đến mức hai má phồng lên như hai cái bánh bao, tiếng hét suýt nữa làm rách cả trần nhà: “Cố Dịch Thần! Cậu... cậu vô lý vừa thôi nhé! Sao cậu lại dám vứt thư của tớ?! Tớ ghét cậu nhất trên đời!”

Nói xong, cô giận dỗi dậm chân thùm thụp xuống sàn, giật phắt ba lô của mình trên bàn rồi hậm hực quay người chạy trối chết ra khỏi lớp học, không thèm ngoái đầu nhìn lại lấy một lần.

Nhìn bóng lưng nhỏ nhắn vừa đi vừa giậm chân tức bưởi dần biến mất cuối hành lang, Cố Dịch Thần lúc này mới khẽ thở phào một hơi. Anh đút một tay vào túi quần tây, nơi phong thư màu hồng phấn vẫn đang nằm im lùm ở đó.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong cực nhỏ, ánh mắt dịu dàng mà chứa đựng sự chiếm hữu thầm lặng:

“Muốn yêu đương?”

Anh lầm bầm một mình giữa lớp học vắng người:

“Đợi thi xong đại học, nếu cậu thích tôi tự viết cho cậu mười bức.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương