Nếu Thanh Xuân Có Hồi Đáp

Chương 6. Mèo con

Trước Sau

break

Ánh nắng hoàng hôn buổi chiều tà nhuộm đỏ cả khoảng trời của thành phố Vân Xuyên, rải xuống mặt đường những vệt sáng vàng cam rực rỡ. Gió chiều thổi qua làm các tán cây ven đường xào xạc, hắt những bóng lá nhảy múa trên con phố yên bình dẫn về khu dân cư. Không gian đượm màu nắng muộn, vừa dịu dàng vừa mang chút thi vị, trầm lắng của một ngày sắp sửa khép lại.

Sau một ngày dài căng thẳng bị tra tấn bởi hàng tá đề ôn thi, bầu không khí oi nồng của lớp học được thay thế bằng làn gió mát lành. Phó Tư Thành một tay vắt chiếc áo đồng phục qua vai, tay kia tung hứng chiếc chai nước suối rỗng, Lục Mạn Ninh bên cạnh thì đang vừa đi vừa say sưa khoe món trà sữa nướng mới khám phá ở cổng sau, gương mặt phấn khích. Tô Noãn Hy thì hai tai cắm tai nghe nghe nhạc, còn Cố Dịch Thần vẫn giữ nguyên phong thái, im lặng bước đi ngay sát cạnh cô để che chắn ánh xe cộ từ lòng đường.

“Này, hai người có thấy hôm nay đề Toán của thầy chủ nhiệm vô lý gớm không? Câu cuối cùng hình học không gian, tớ nhìn vào mà chả hiểu cái gì?” Phó Tư Thành bất mãn cất tiếng phàn nàn.

“Có cậu không làm được thôi.” Mạn Ninh bĩu môi, liếc nhìn cậu. “Tớ thấy Dịch Thần mất chưa đầy năm phút đã giải xong rồi kìa. Cậu lo mà học đi, không đến lúc thi xong cả lũ đi học đại học lại bỏ cậu ở lại một mình đấy!”

“Ấy ấy, Mạn Ninh đại ca nói thế là xúc phạm trí tuệ tớ rồi nha…Tớ chỉ là chưa bộc phát hết năng lực ẩn giấu thôi! Cố đại gia, cậu nói một câu công bằng xem nào?” Phó Tư Thành lập tức thấy tổn thương lòng tự trọng, vội thanh minh.

Cố Dịch Thần liếc nhìn cậu bạn thân một cái. Ánh mắt anh bình thản không chút gợn sóng, thản nhiên thả một câu sát thương cực cao:

“Cậu không có năng lực đó để mà ẩn giấu đâu.”

“Đây mà là anh em gắn bó keo sơn sao?" Phó Tư Thành ôm ngực giả vờ đau đớn tột cùng, mặt nhăn nhó như ăn phải trái ớt.

Meooo...

Một tiếng kêu nhỏ xíu, yếu ớt như tiếng muỗi kêu bỗng văng vẳng vang lên bụi cây. Tiếng kêu mỏng manh đến mức dễ dàng bị tiếng gió rít qua kẽ lá vắt tán đi.

Động tác của Tô Noãn Hy khựng lại ngay lập tức. Cô giật một bên tai nghe ra, chớp chớp mắt quay sang nhìn Cố Dịch Thần:

“Cậu có nghe thấy tiếng gì không?”

“Tiếng mèo.” Cố Dịch Thần bình thản đáp, đôi mắt sắc bén nhanh chóng quét qua bụi cây.

Tô Noãn Hy không đợi thêm một giây nào, lập tức lon ton chạy lại thùng xốp. Lục Mạn Ninh và Phó Tư Thành thấy vậy cũng tò mò mò lại xem. Trong bụi cây là một con mèo cái con bé tẹo, lông màu cam pha trắng đang dính bết vào nhau, thân hình gầy giộc đến mức trơ cả xương sườn, đôi mắt nhắm nghiền vì bẩn và mệt mỏi.

“Trời ơi, tội nghiệp chưa nè!” Noãn Hy xót xa thốt lên, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Cô không ngần ngại quỳ hai gối xuống mặt đất bụi bặm, nhẹ nhàng vươn hai tay nâng con mèo nhỏ xíu còn chưa bằng nắm tay lên ôm vào lòng. Con mèo cảm nhận được hơi ấm loài người, khẽ rúc sâu vào vòng tay cô, cất tiếng meo meo khe khẽ vô cùng tội nghiệp.

“Ôi ôi, thương thế không biết.” Lục Mạn Ninh cũng xuýt xoa, cảm thấy bất bình trong lòng, lấy tay chọc nhẹ vào cái tai nho nhỏ của nó. “Ai mà ác thất đức đi vứt con mèo bé tí thế này không biết.”

“Hay tớ đem nó về nuôi nha?” Tô Noãn Hy ngẩng đầu lên, hai mắt sáng long lanh nhìn ba người còn lại.

Nhưng vừa thốt ra câu đó, chính cô đã tự giội một gáo nước lạnh vào đầu mình. Ánh sáng trong mắt Noãn Hy vụt tắt ngấm, khuôn mặt xịu xuống rõ rệt:

“À... quên mất. Mẹ tớ bị dị ứng lông mèo nặng lắm. Năm ngoái tớ chỉ mới lén nhặt một con mèo lông xù về thôi mà mẹ đã hắt hơi suốt ba ngày liền, phạt tớ dọn nhà cả tuần…”

Nói rồi, Tô Noãn Hy ôm chặt lấy chú mèo nhỏ, đảo mắt nhìn sang Mạn Ninh với ánh mắt tràn đầy hy vọng:

“Mạn Ninh ơi…”

Lục Mạn Ninh vội vãng xua tay liên tục như gảy đàn, mặt biến sắc:

“Đừng nhìn tớ! Bố tớ quý mấy con cá như sinh mạng ấy. Nuôi con tiểu tổ tông này về, ngày mai nó vớt hết cá của bố tớ lên ăn thịt thì tớ bị trục xuất khỏi hộ khẩu mất!”

Tô Noãn Hy thở dài một tiếng, lập tức quay ngoắt sang mục tiêu tiếp theo. Ánh mắt cô nồng cháy phóng thẳng về phía Phó Tư Thành:

“Tư Thành đẹp trai…”

Phó Tư Thành giật mình thót một cái, rụt cổ thè lưỡi:

“Bái bai luôn nha Noãn Hy! Nhà tớ nuôi một con Max, xách con mèo này về không quá ba nốt nhạc nó liền biến thành bữa xế cho con Max mất!”

“Thế... thế chẳng lẽ bỏ nó lại đây sao? Trời sắp tối rồi, đêm nay còn có dự báo thời tiết mưa to nữa…”

Tô Noãn Hy cúi đầu nhìn con mèo nhỏ đang yếu ớt run rẩy trong lòng mình, lòng đau như cắt, nước mắt chực trào. Bất chợt, một bóng râm cao lớn đổ xuống trước mặt cô.

Cố Dịch Thần đứng đút hai tay vào túi quần, lặng lẽ nhìn cô gái nhỏ đang ngồi bệt dưới đất với dáng vẻ tủi thân như sắp khóc tới nơi.

Tô Noãn Hy chậm rãi ngước mắt lên. Đôi mắt tròn xoe long lanh như phủ một lớp sương mờ, khóe môi chu ra đầy vẻ tội nghiệp. Cô chầm chậm đứng dậy, ôm con mèo tiến lại gần anh, bắt đầu giở tuyệt chiêu làm nũng bá đạo của mình.

“Dịch Thần ấm áp… Cậu nuôi nó đi! Nhà cậu không ai dị ứng lông mèo, lại không nuôi chó dữ nữa! Cậu cứu nó đi, tích đức cho kỳ thi Đại học sắp tới đi!” Tô Noãn Hy dùng giọng nũng nịu đến mức có thể làm tan chảy cả băng tuyết Bắc Cực, hai tay bế con mèo dâng lên trước mặt anh. “Cậu nhìn nó xem nè... Nó đáng thương lắm luôn á. Nếu mình bỏ nó ở đây, tối nay trời mưa là nó không sống nổi qua đêm nay đâu…”

Cố Dịch Thần nhướng mày, lùi lại nửa bước đầy cảnh giác:

“Không nuôi. Phiền phức.”

“Đi mà Dịch Thần” Tô Noãn Hy thấy anh từ chối liền tiến lên một bước, dí sát con mèo vào người anh hơn, mắt chớp chớp liên tục. “Nhà cậu rộng như thế. Bố mẹ Cố dễ tính nhất, nhất định sẽ đồng ý mà! Cậu nuôi nó đi, tớ hứa hàng ngày tớ sẽ sang dọn vệ sinh, chăm nó từ A tới Z luôn!”

“Tôi không thích động vật có lông.” Cố Dịch Thần lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác, giọng điệu kiên quyết như sắt đá để không bị vẻ mặt nũng nịu của cô làm siêu lòng. "Với lại, thời gian này phải tập trung ôn thi, tôi không rảnh đi hầu hạ một con mèo.”

“Hức... Cố Dịch Thần, cậu là đồ máu lạnh…” Nước mắt Tô Noãn Hy bắt đầu chực chờ rơi xuống, cô sụt sùi ôm con mèo quay lưng lại. “Được rồi, tớ tự mang nó ra gầm cầu nuôi vậy. Đêm nay mưa to, tớ với nó cùng làm đôi bạn chịu trận…”

Phó Tư Thành và Lục Mạn Ninh đứng bên cạnh nhìn màn đùn đẩy này mà nhịn cười đến mức ruột gan lộn mề. Phó Tư Thành rúc rích thì thì thầm thầm với Lục Mạn Ninh:

“Cậu cá không? Chưa đầy hai phút nữa cố mặt lạnh thế nào cũng đồng ý cho coi.”

Lục Mạn Ninh nhếch môi:

“Tớ cá một phút!”

“Đứng lại.”

Giọng nói trầm thấp của Cố Dịch Thần vang lên, mang theo tiếng thở dài bất lực đã trở thành thương hiệu mỗi khi đối mặt với sự làm nũng của Tô Noãn Hy.

Anh sải bước đi tới trước mặt cô, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận giật phắt con mèo nhỏ từ trong tay cô qua. Dù trong lòng thì chê bẩn, nhưng hai bàn tay sạch sẽ lại ôm con mèo vô cùng vững chãi.

“Lau nước mắt đi, xấu chết đi được.” Cố Dịch Thần lườm cô một cái, dứt khoát quay người đi thẳng, để lại một câu nói lạnh lùng. “Cậu nói đấy nhé, ngày nào cũng phải sang dọn chuồng cho nó. Nếu tôi thấy một cọng lông mèo nào trên sofa, tôi lập tức đem nó đi hầm sả.”

Mắt Tô Noãn Hy sáng rực lên, nỗi buồn tan biến:

“Cậu đồng ý rồi đúng không?”

“Đưa đây.” Cố Dịch Thần cằn nhằn nhẹ, dùng chiếc áo khoác của mình bọc kín chú mèo con lại, nhẹ nhàng đỡ lấy nó từ tay cô. Động tác của anh vô cùng vụng về vì chưa từng bế động vật bao giờ, nhưng lại cẩn thận đến mức không làm tổn thương một sợi lông của con vật nhỏ.

Anh nhìn Tô Noãn Hy bằng ánh mắt cảnh cáo nhưng đầy cưng chiều:

“Nói trước, cậu tự chăm cho nó. Tôi chỉ cho nó ở nhờ thôi đấy.”

“Aaaa! Cố Dịch Thần là số 1!” Tô Noãn Hy reo lên sung sướng.

Phó Tư Thành đứng đằng sau lắc đầu bĩu môi, quay sang Lục Mạn Ninh:

“Đấy, tớ bảo có sai đâu. Mồm thì bảo không, mà tay thì đón lấy nhanh như chớp.”

Lục Mạn Ninh che miệng cười hơ hớ:

“Đúng là đồ khẩu thị tâm phi mà!”

“Hai cậu nói cái gì đó?” Cố Dịch Thần ôm bọc áo khoác chứa chú mèo con, cất giọng đe dọa quay lại nhìn hai kẻ đứng sau.

“Dạ không có gì! Bọn tớ bảo cậu đẹp trai tốt bụng số một thế giới!” Phó Tư Thành vội vàng xua tay, kéo tay Lục Mạn Ninh chạy biến lên phía trước. "Bọn tớ về trước đây! Hai người cứ thong thả mà dắt mèo đi mua đồ nhé!"

Thế là, dưới ánh hoàng hôn, Cố Dịch Thần đành phải xách bọc áo khoác chứa chú mèo nhỏ, cùng Tô Noãn Hy ghé vào một cửa hàng thú cưng lớn ở đầu khu phố.

Vừa bước qua cửa kính tự động, bầu không khí mát lạnh cùng mùi hương dịu nhẹ của tiệm thú cưng lập tức bao bọc lấy cả hai. Tô Noãn Hy như cá gặp nước, tâm trạng háo hức, mắt sáng quắc tung tăng chạy thẳng vào các gian hàng. Trong khi Cố Dịch Thần một tay bế cẩn thận bọc mèo, mặt đăm chiêu đứng tựa vào kệ hàng đợi thì cô đã nhanh tay quơ lấy một đống đồ chất lên xe đẩy: một hộp sữa bột chuyên dụng cho mèo sơ sinh, hai chiếc bình sữa nhỏ, một khay vệ sinh màu hồng phấn dán sticker hoạt hình.

“Này, cậu mua nhiều thế làm gì?” Cố Dịch Thần nhíu mày nhìn đống đồ chất cao như núi nhỏ trên bục thanh toán.

“Phải chuẩn bị chu đáo chứ!” Tô Noãn Hy tự tin vỗ ngực, nhón chân ngó vào bọc áo khoác trên tay anh. “Em bé mới về nhà mình, phải được hưởng tiêu chuẩn chăm sóc năm sao!”

Cố Dịch Thần nhìn cái khay vệ sinh màu hồng chói lọi, khóe miệng khẽ giật giật vì sự sến sẩm của cô:

“Tôi không đồng ý để cái khay màu hồng sến xẩm này trong nhà tôi đâu.”

“Của em bé mèo mà, có phải của cậu đâu mà chê!” Tô Noãn Hy chu mỏ cãi lại, rồi rất tự nhiên thò tay vào túi quần đồng phục của anh định móc ví ra trả tiền.

“Tô Noãn Hy!” Cố Dịch Thần giật mình lùi lại một bước, hai tai bỗng chốc đỏ bừng. “Cậu làm cái gì đấy?!”

“Thì tớ lấy ví của cậu trả tiền chứ sao!’ Tô Noãn Hy chớp mắt tỉnh rụi. “Lúc chiều cậu cướp mất phong thư tình của tớ, coi như giờ cậu phải xuất bao đền bù thiệt hại tinh thần cho tớ chứ!”

Nhắc tới bức thư tình, ánh mắt Cố Dịch Thần lại lạnh xuống vài phần. Anh thản nhiên đẩy tay cô ra, tự mình móc ví rút thẻ thanh toán cho nhân viên cửa hàng, giọng điệu thong thả:

“Thiệt hại tinh thần? Nhờ tôi vứt bức thư đó đi mà cậu không bị gạt bởi mấy lời đường mật của mấy cậu ta đấy. Cậu phải trả phí tư vấn tâm lý cho tôi mới đúng.”

“Cậu... cái đồ độc đoán! Đồ bắt nạt người khác!” Tô Noãn Hy tức đến mức hai má phồng lên như cái bánh bao, giậm chân thùm thụp nhưng không làm gì được.

Thanh toán xong, chị nhân viên tiệm thú cưng mỉm cười nhẹ nhàng gói đống đồ vào hai túi lớn, không quên nhìn hai người với ánh mắt đầy trêu chọc:

“Bạn nam chiều bạn nữ thật đấy! Chúc hai bạn và bé mèo nhỏ luôn vui vẻ nhé!”

Mặt Tô Noãn Hy bỗng chốc nóng bừng như phát sốt. Cô ngượng ngùng định xua tay giải thích:

“Ơ chị ơi không phải…”

Cố Dịch Thần lại thản nhiên xách hai túi đồ nặng gánh lên tay, đầu cũng không thèm ngoảnh lại, chỉ bỏ lại một câu nhẹ hẫng nhưng chứa đầy sự dung túng:

“Cảm ơn chị. Đi thôi Noãn Hy, còn đứng đó làm gì.”

Tô Noãn Hy ngơ ngác mất hai giây rồi vội vàng ôm bọc áo chứa chú mèo con chạy lon ton theo sau anh.

“Dịch Thần ơi, cậu đặt tên cho nó đi! Dù sao cậu cũng trả tiền đồ cho nó mà!”

“Tên là Phiền Phức.”

“Hả? Tên gì kỳ cục vậy! Đặt tên là Bánh Bao đi! Nhìn tròn tròn trắng trắng giống cái bánh bao nhỏ lắm!”

“Không. Tôi trả tiền nên tôi quyết định, tên nó là Phiền Phức.”

“Không được! Hay gọi là Mèo Cam? Miu Miu? Cố Dịch Thần, cậu mà đặt tên nó là Phiền Phức tớ sẽ giận cậu ba ngày luôn đấy!”

“Thế thì đặt là Bánh Bao.”

Cố Dịch Thần khẽ liếc nhìn cô gái nhỏ đang chí chóe bên cạnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười mờ nhạt nhưng đong đầy ấm áp. Dưới ánh đèn đường vừa thắp sáng, bóng hai người vạt dài trên mặt đất, cùng tiếng bước chân rộn rã dẫn lối về nhà - một khoảnh khắc thanh xuân ngọt ngào mà sau này dù có đi qua bao nhiêu năm tháng, họ cũng chẳng thể nào quên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương