Thực ra hiểu biết của Khương Ngọc Chiếu về Thái tử cũng không nhiều.
Thân phận địa vị của nàng vốn thấp kém, những chuyện có thể tiếp xúc được thực sự rất hạn chế.
Trước khi vào tướng phủ, người có địa vị cao nhất mà nàng từng gặp chỉ là mấy tên nha dịch trong nha môn gần làng. Nhưng những kẻ ngang ngược đó, đến tư cách gặp mặt tiểu thư tướng phủ còn không có, huống chi là Thái tử.
Sau khi vào tướng phủ, nàng từng gặp Thái tử hai lần.
Một lần là trong buổi yến tiệc trước đây. Khoảng cách khi đó khá xa, dung mạo không nhìn rõ, chỉ mơ hồ thấy một thân hình vai rộng, thân cao, dáng người thẳng tắp.
Lần thứ hai là khi nàng tiễn Tạ Du Bạch, lúc đứng trên lầu tửu lâu nhìn xuống, vô tình thoáng thấy bóng dáng hắn.
Ngày hôm đó gió rất lớn, trời lại lạnh, Khương Ngọc Chiếu gần như không mở mắt nổi. Trong tầm nhìn mờ nhòe, nàng chỉ thấy chiếc cằm lạnh lẽo của Thái tử và đôi phượng nhãn hơi rũ xuống, dường như hắn đang nói chuyện cười với Tạ Du Bạch.
Áo bông thêu viền vàng khoác trên người, cổ áo viền lông trắng muốt quấn quanh cổ, toàn thân toát lên khí chất cao quý, xa cách.
Đó là tầng lớp mà Khương Ngọc Chiếu từ trước đến nay chưa từng có cơ hội tiếp cận.
Tướng phủ tuy đã kết thân với Đông cung nhưng mỗi lần nha hoàn trong phủ nhắc đến Thái tử đều mang vẻ kính sợ xen lẫn dè chừng. Ngay cả bách tính ngoài phố cũng như vậy.
Nghe nói vị điện hạ này một lòng dốc sức vào triều chính, thành tích chính trị nổi bật, xử lý quan lại bằng thủ đoạn sắt thép, không hề ham mê nữ sắc. Nếu không phải hoàng thượng ban hôn, e rằng Đông cung đến giờ vẫn còn trống rỗng.
Mà người sắp trở thành Thái tử phi của hắn chính là Lâm Thanh Y.
Khương Ngọc Chiếu đẩy hé cửa sổ ra một khe nhỏ.
Gió lạnh ngoài trời lập tức tràn vào, cuốn đi hơi ấm của lò than trong phòng. Luồng khí lạnh buốt ấy khiến đầu óc nàng càng trở nên tỉnh táo.
Tập Trúc vội vàng chạy đến định đóng cửa sổ lại, miệng không ngừng nhắc đến chuyện nàng vừa mới ốm trước đó, sợ nàng lại phát sốt.
Nhưng còn chưa kịp động tay thì bỗng nhiên ngoài cửa sổ một con bồ câu đưa thư bay tới.
Bộ lông trắng của nó phủ đầy tuyết, cái mỏ bị gió lạnh làm cứng lại, lúc này đang gõ lộc cộc vào khung cửa gỗ.
“Á!” Tập Trúc kinh ngạc kêu lên, vội mở cửa sổ cho con chim bay vào.
Ban đầu nàng ấy còn tò mò không biết con bồ câu này từ đâu tới nhưng khi Khương Ngọc Chiếu tháo ống trúc buộc ở chân nó xuống, lấy thư ra đọc, lập tức hiểu ra.
Đây là bồ câu của Thế tử Tạ Du Bạch.
Tờ giấy được cuộn tròn từ từ mở ra. Nét chữ trên đó phóng khoáng, mang theo niềm vui và sự mong chờ.
“Ngọc Chiếu thân gửi. Thấy chữ như gặp người. Ta đã tới nơi an toàn, mọi thứ đều ổn. Không biết phía nàng thế nào? Năm mới sắp đến, nàng đã đổi áo mới chưa? Mùa đông lạnh giá, than sưởi có đủ không? Không có ta bên cạnh, nàng có thấy buồn chán không? Trước khi rời đi, bằng hữu đều biết ta đã có người trong lòng. Họ nói chờ uống rượu mừng của chúng ta. Đợi ta mùa xuân trở về, nhất định sẽ cùng bọn họ uống đến say mèm. Ta mong ngày nàng khoác áo cưới, gả cho ta. Nhớ nàng. Du Bạch.”
Tập Trúc đứng bên cạnh đọc xong, nhất thời không biết nên nói gì.
Nàng ấy nhìn con bồ câu mệt mỏi kia, không khỏi nghĩ rằng giữa mùa đông gió tuyết như vậy, không biết nó đã vất vả thế nào mới bay đến được đây.
Thế tử nói năm mới sắp đến, vậy chắc chắn bức thư này được viết từ trước Tết. Chỉ tiếc rằng bây giờ năm mới đã qua rồi, thư mới đến.
Mối quan hệ giữa ngài ấy và chủ tử… cũng giống như bức thư này.
Rốt cuộc vẫn đến muộn một bước.
“Chủ tử…?” Tập Trúc lo lắng nhìn nàng.
“Người có muốn hồi âm không? Hay là nói cho Thế tử biết tình hình hiện giờ, để ngài ấy quay về?”
Khương Ngọc Chiếu chỉ cúi mắt nhìn con bồ câu mệt mỏi kia.
Một lúc lâu sau nàng mới khẽ nói: “Thôi bỏ đi.”
Nàng giữ con bồ câu lại trong phòng vài ngày, cho nó ăn uống nghỉ ngơi. Đợi đến khi thời tiết ấm hơn một chút, nàng thả nó bay đi nhưng không viết bất kỳ bức thư hồi âm nào.
Chuyện này Khương Ngọc Chiếu coi như chưa từng xảy ra.
Bức thư kia bị nàng nắm trong tay nhìn rất lâu, cuối cùng mới chậm rãi cất vào ngăn cuối cùng của hộp trang sức.
Thái tử sắp đến phủ.
Nàng sắp phải gặp mặt Thái tử. Hiện giờ, đó mới là chuyện quan trọng nhất nàng phải đối mặt.