Ngọc Tù Nhân

Chương 30

Trước Sau

break

Ngày Tết Hoa Đăng, buổi chiều tối, Thái tử ngồi kiệu đến tướng phủ.

Bên ngoài gió lạnh, Lâm tướng và Lâm phu nhân đã sớm đứng đợi trước cổng phủ. Khi thấy kiệu dừng lại, hai người vội tiến lên nghênh đón.

Hôm nay Thái tử mặc áo gấm đen thêu kim tuyến, cổ áo và tay áo viền lông trắng càng làm nổi bật khí chất như ngọc của hắn, đôi mắt sâu thẳm đen như mực.

Bàn tay vén rèm kiệu dài và trắng lạnh.

Dù khóe môi hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt nhưng toàn thân vẫn toát ra uy thế của người quen ở địa vị cao, khiến người ta vô thức cảm thấy lạnh sống lưng.

“Điện... điện hạ...” Lâm tướng từng gặp hắn vài lần trên triều.

Nhưng ở trong phủ riêng, không còn nghi trượng và bá quan ở giữa, khoảng cách gần như vậy khiến áp lực từ Thái tử càng trở nên rõ ràng.

Theo thân phận, Thái tử Tiêu Chấp là hậu bối, cũng là con rể tương lai của ông.

Nhưng không hiểu sao Lâm tướng lại cảm thấy căng thẳng.

Lâm phu nhân cũng khựng lại một chút rồi vội cười nói: “Bên ngoài gió lớn, điện hạ vào trong nghỉ ngơi trước đi. Hôm nay trời không có tuyết, rất thích hợp ngắm hoa đăng. Thanh Y cũng đang chờ điện hạ.”

Lâm tướng vội phụ họa.

Thái tử mỉm cười: “Vậy làm phiền rồi.”

Hắn theo hai người vào phủ.

Trong đại sảnh, lò than cháy ấm áp. Mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước, sạch sẽ tao nhã.

Nha hoàn đều cúi đầu đứng hầu, không dám nhìn thẳng.

Chỉ có Lâm Thanh Y tươi cười bước ra. Nàng ta giống như một con bướm nhẹ nhàng bay đến.

Áo mới xinh đẹp, thân hình mảnh mai, dung mạo thanh tú. Làn da trắng nhợt mang vẻ yếu ớt vì bệnh tật.

“Thanh Y bái kiến điện hạ.”

Thái tử đỡ nàng ta đứng dậy.

“Không cần đa lễ. Thân thể nàng vốn yếu nên nghỉ ngơi cho tốt. Trông nàng hình như lại gầy đi rồi.”

Lâm Thanh Y đỏ mặt như thiếu nữ e thẹn. Lâm phu nhân nhìn mà rất hài lòng.

Chợt nhớ ra điều gì, bà nói: “Hôm nay điện hạ cùng Thanh Y đi xem hoa đăng, chi bằng dẫn Ngọc Chiếu đi cùng. Nó ở trong phủ lâu ngày chắc chưa từng thấy hoa đăng.”

Nói rồi bà kéo Khương Ngọc Chiếu từ phía sau ra, nhẹ nhàng đẩy nàng lên phía trước.

Khương Ngọc Chiếu chưa kịp phản ứng, loạng choạng vài bước. Sợ va vào Thái tử nên vội vàng ngẩng đầu.

Ánh nến trong phòng lay động.

Khương Ngọc Chiếu hôm nay được Lâm phu nhân cho tắm rửa, thay áo mới.

Váy áo màu hồng nhạt mềm mại, khiến làn da nàng càng thêm trắng trong.

Nàng vốn đã xinh đẹp, sau khi trang điểm nhẹ, tóc búi gọn, cài vài chiếc trâm ngọc trong suốt, dung mạo càng trở nên mỹ lệ như tranh, môi đỏ như son, đôi mắt sáng rực rỡ.

Khoảnh khắc nàng nhìn Thái tử vì kinh ngạc, con ngươi hơi mở tròn, càng thêm diễm lệ.

Lâm Thanh Y nhìn nàng một lúc lâu, nụ cười trên môi dần cứng lại.

“Điện hạ...” Khương Ngọc Chiếu dường như mới hoàn hồn.

Nàng cắn môi quỳ xuống: “Ngọc Chiếu bái kiến điện hạ.”

Trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Ngay cả nha hoàn quen nhìn nàng trước đây cũng không ngờ sau khi trang điểm nàng lại đẹp đến vậy.

Thái tử đáp một tiếng: “Ngươi tên Ngọc Chiếu? Ngẩng đầu lên.”

Khương Ngọc Chiếu làm theo.

Tầm mắt nàng trước tiên thấy đôi ủng thêu chỉ vàng rồi đến bàn tay trắng lạnh đang thong thả xoay chiếc nhẫn ngọc.

Cuối cùng mới đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Thái tử. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn hắn ở khoảng cách gần như vậy.

Trong lời kể của Tạ Du Bạch, Thái tử là người trượng nghĩa, đôi lúc xấu xa nhưng rất đáng tin.

Nhưng người trước mắt nàng lúc này... Đôi mắt phượng lạnh nhạt, ánh lên tia lười biếng.

Trong đó không hề có chút hứng thú với nữ sắc, chỉ có sự dò xét lạnh lẽo, giống như đang đánh giá một món hàng.

Khương Ngọc Chiếu khẽ cau mày, cúi đầu xuống. Những ngón tay trắng mảnh nắm chặt vạt áo.

Trên đầu bỗng vang lên giọng Thái tử: “Ngươi sợ ta?”

Khương Ngọc Chiếu vội lắc đầu: “Ngọc Chiếu không dám...”

Lâm phu nhân thấy vậy lập tức lo lắng.

Bà sợ Khương Ngọc Chiếu làm chuyện gì không thích hợp trước mặt Thái tử nên vội bước lên nắm chặt vai nàng, cảnh cáo bằng ánh mắt.

Rồi quay sang cười: “Điện hạ đừng trách. Ngọc Chiếu chỉ là chưa từng gặp người như điện hạ nên hơi bối rối, tính cách nó lại nhút nhát.”

Sau đó bà nói: “Điện hạ đi đường xa chắc mệt rồi. Ngọc Chiếu, đi rót cho điện hạ một chén trà.”

Một nha hoàn lập tức mang trà tới.

Ai cũng hiểu.

Nếu Thái tử uống chén trà này, tức là đồng ý cho Khương Ngọc Chiếu vào phủ.

Ánh mắt mọi người đều dồn lên nàng. Khương Ngọc Chiếu do dự một chút.

Cuối cùng vẫn đưa tay ra, ngón tay chạm vào chén trà.

Ngay lúc đó...

“Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương