Ngọc Tù Nhân

Chương

Trước Sau

break

Mọi người trong sảnh nhìn Khương Ngọc Chiếu với ánh mắt thương hại.

Ai cũng hiểu rõ thái độ của Thái tử - đó là chán ghét.

Khương Ngọc Chiếu lại bình tĩnh.

Nàng nhìn theo bóng lưng Thái tử rời đi, trong lòng chậm rãi suy nghĩ...

Hiện tại Thái tử không ưa nàng, nhưng Tạ Du Bạch - huynh đệ thân thiết của hắn lại hết lòng yêu thích nàng.

Nếu Thái tử biết rằng nàng chính là người trong lòng mà Tạ Du Bạch ngày đêm mong cưới làm thê tử... Không biết khi đó, hắn sẽ có biểu cảm gì.

Khương Ngọc Chiếu khoác lên người chiếc áo ngoài còn hơi ẩm, bọc trong bộ váy diễm lệ ấy, trở về viện của mình.

Phía Thái tử nếu đã qua cửa danh chính ngôn thuận, giờ chỉ cần yên tâm chờ ngày xuất giá là được.

Có lẽ vì nàng đã làm mất mặt trước Thái tử, khiến Lâm Thanh Y trong lòng khoái ý, lại thêm thân phận Thái tử phi cần chuẩn bị vô số việc, nên nhất thời nàng ta cũng không rảnh đến tìm Khương Ngọc Chiếu gây phiền phức nữa.

Viện nhỏ của nàng vì thế yên tĩnh được vài ngày.

Chỉ là sự yên tĩnh ấy không kéo dài bao lâu.

Hơn một tháng sau, vị đại công tử của tướng phủ - Lâm Lang Kỳ - trở về.

Chiều hôm đó, hắn ta vừa đi đường xa mệt mỏi, chưa kịp nghỉ ngơi, đã nghe được những lời đồn trong phủ, sắc mặt trầm xuống, lập tức đi đến viện của Khương Ngọc Chiếu.

Lúc này, Khương Ngọc Chiếu đang cầm kim chỉ, ngồi bên cửa sổ, tận dụng ánh chiều tà để may thêu.

Dù tướng phủ có cung cấp than sưởi và vật dụng nhưng có chút bạc bên người vẫn yên tâm hơn. Huống chi, vào phủ Thái tử sau này vẫn chưa biết ra sao.

Nếu để tối mới làm, phải thắp nến, hại mắt. Chi bằng tranh thủ ban ngày làm nhiều hơn, mang đi bán còn đổi được tiền.

Cửa lớn bị đẩy ra, nàng ngẩng đầu nhìn theo tiếng động, liền thấy gương mặt lạnh lùng của Lâm Lang Kỳ.

Nàng khẽ chào: “Đại công tử...”

Lâm Lang Kỳ không có kiên nhẫn nghe nàng nói hết, trực tiếp cắt lời: “Hiện tại ngươi lập tức đến viện của mẫu thân, mau chóng hủy bỏ hôn sự này. Dù thế nào, phủ Thái tử cũng không phải nơi thân phận như ngươi có thể bước vào. Nếu ngươi biết an phận, ta sẽ tìm cho ngươi một thư sinh hoặc một nha dịch khỏe mạnh, đừng vọng tưởng đến Thái tử.”

Hắn ta từng chữ từng chữ nói rõ ràng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm nàng: “Cũng đừng nghĩ đến việc chạm vào những thứ thuộc về Thanh Y. Không biết ngươi dùng thủ đoạn gì mà chen được vào phủ Thái tử nhưng Thanh Y thân thể yếu ớt, nếu muội ấy bị ngươi chọc giận mà xảy ra chuyện gì, ngươi có chết cũng không đền nổi. Những gì ngươi nợ tướng phủ, mấy đời cũng trả không xong.”

Khương Ngọc Chiếu nghe xong chỉ thấy buồn cười.

Nàng ngẩng mắt nhìn vị công tử nổi tiếng nghiêm khắc này. Chưa kịp nói gì, Tập Trúc đã không nhịn được, bước lên chắn trước mặt nàng.

Tập Trúc vốn đã đau lòng thay chủ tử, biết rõ vì nàng ta mà chủ tử đã từ bỏ những gì dưới sự ép buộc của tướng phủ. Nghe Lâm Lang Kỳ hết lần này đến lần khác nói “trả không hết”, “Thanh Y thân yếu”, nàng ấy càng thêm ấm ức, hiếm khi lấy hết dũng khí nói: “Công tử sao có thể nói vậy? Thanh Y tiểu thư thân thể yếu, chẳng lẽ chủ tử nhà ta không yếu sao? Những ngày trước tuyết rơi lạnh buốt, chủ tử ta nhiều lần quỳ ngoài trời cầu xin chủ mẫu và Thanh Y tiểu thư, không muốn vào phủ Thái tử, bao nhiêu nha hoàn hạ nhân đều nhìn thấy. Nhưng cuối cùng không ai đồng ý. Chủ tử vì vậy mà sốt cao không dứt, nằm trong viện suốt, bệnh nặng đến mức suýt để lại di chứng, đại phu còn nói chỉ thiếu chút nữa...”

Mắt nàng ấy đỏ hoe, vội lau nước mắt: “Giờ công tử trở về, chưa hỏi một câu đã đến trách móc chủ tử. Công tử có biết chủ tử cũng là bị ép phải vào phủ Thái tử, không thể tự quyết định hay không!”

Sắc mặt lạnh lẽo của Lâm Lang Kỳ thoáng chững lại, dường như có chút bán tín bán nghi. Ánh mắt lạnh lùng rơi lên người Khương Ngọc Chiếu, lúc này mới phát hiện nàng quả thật sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy yếu hơn trước rất nhiều.

Hắn ta mím môi, cau mày: “Dù vậy... ngươi cũng nên tranh đấu đến cùng. Suy cho cùng cũng chỉ là ngươi thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Ngươi từ trước đến nay thích tranh giành với Thanh Y. Trước kia thấy ta cưng chiều muội ấy, ngươi cũng mang đồ đến lấy lòng ta. Nhưng ngươi sao có được tâm tư thuần thiện, chân thành như Thanh Y? Bao năm nay, mỗi lần sinh thần ta, ngay cả nửa phần lễ vật của ngươi ta cũng không nhận được. Trong khi Thanh Y dù bệnh nặng, vẫn cố gắng thêu túi hương tặng ta. Ngươi so với muội ấy, thật kém xa. Ta đối với ngươi lạnh nhạt, cũng là điều dễ hiểu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương