Hắn ta thuận tay vuốt ve chiếc túi hương thêu tinh xảo treo bên hông, ánh mắt nhìn nàng đầy lạnh lẽo.
Khương Ngọc Chiếu giấu đi ý châm chọc trong lòng, ánh mắt bình lặng.
Ngày trước khi mới được nhận vào tướng phủ, đối diện với mọi thứ xa lạ, nàng từng bối rối. Khi đó Lâm Lang Kỳ bày ra dáng vẻ chính trực, cũng từng giúp đỡ nàng đôi chút nên nàng từng biết ơn hắn ta, dù không nghĩ thân thiết như với Lâm Thanh Y nhưng cũng muốn gần gũi hơn.
Chỉ tiếc... hắn ta không đáng.
Vì sao hắn ta không nhận được lễ vật của nàng, chẳng lẽ hắn ta không biết?
Năm đầu tiên, đôi giày nàng tỉ mỉ may suốt mấy tháng, đã bị Lâm Thanh Y cầm kéo cắt nát ngay trước mặt hắn ta. Lâm Lang Kỳ không những không giận, còn cười chiều chuộng dỗ dành Lâm Thanh Y.
Từ đó, Lâm Thanh Y càng quá đáng, lần nào cũng trực tiếp cướp lễ vật của nàng, hoặc phá hỏng, hoặc lấy làm của mình.
Năm nào cũng vậy.
Lâm Lang Kỳ không hề nhận ra điều bất thường, ngược lại còn khen ngợi Lâm Thanh Y, đem ra khoe khắp nơi.
Lúc này, bên cạnh Khương Ngọc Chiếu là món thêu còn dang dở nhưng Lâm Lang Kỳ chỉ lo trách mắng nàng, hoàn toàn không để ý.
Mà món thêu ấy... lại có đường kim giống hệt chiếc túi hương hắn ta đang trân quý.
Khương Ngọc Chiếu đã lười tranh cãi.
Năm xưa hắn ta không trân trọng tấm lòng của cô gái nghèo từ sơn thôn, giờ nàng cũng chẳng cần quan tâm nữa.
Nàng chỉ thản nhiên nói: “Ngọc Chiếu không thể quyết định ý của chủ mẫu. Hơn nữa chuyện này đã được Thái tử chấp thuận. Nếu đại công tử có ý kiến, chi bằng tự mình đến nói với điện hạ. Ngọc Chiếu không làm chủ được.”
Lâm Lang Kỳ nghẹn lời.
Sau đó hắn ta còn nói vài câu khó nghe nhưng Khương Ngọc Chiếu coi như không nghe. Nàng tùy ý đáp vài câu, ra hiệu cho Tập Trúc tiễn khách.
Lâm Lang Kỳ bị thái độ ấy chọc giận, sắc mặt tái xanh, cười lạnh một tiếng rồi phất tay áo rời đi.
Khương Ngọc Chiếu không biết sau này hắn ta có đến gặp Thái tử để bàn chuyện hủy hôn hay không, chỉ biết từ sau hôm đó, hôn sự vẫn tiến hành như cũ. Mỗi ngày trong cung đều có ma ma đến dạy quy củ, viện nhỏ của nàng không còn yên tĩnh nữa, lúc nào cũng có nha hoàn bà tử rình rập, người qua lại tấp nập.
Mùa xuân đến, nàng sắp vào phủ Thái tử.
Tạ Du Bạch vẫn chưa trở về nhưng thư từ thỉnh thoảng vẫn được chim bồ câu đưa đến.
Khương Ngọc Chiếu chưa từng hồi âm, cũng chưa từng mở ra đọc. Nhưng dù nàng không đáp lại, nhiệt tình từ phía hắn vẫn không hề giảm sút.
Dù chỉ là thiếp thất nhưng vào hậu viện Thái tử, việc chuẩn bị vẫn phức tạp hơn người thường, chưa kể vô số quy củ rườm rà.
Những ngày sau đó, cả tướng phủ trở nên bận rộn.
Khương Ngọc Chiếu không còn bước chân đến viện của Lâm Thanh Y, chỉ nghe qua lời hạ nhân mà biết được đôi chút.
Họ miêu tả sính lễ và của hồi môn chất đầy như núi trong viện của Lâm Thanh Y, cảnh tượng vô cùng hoành tráng. Lụa đỏ treo khắp nơi, kéo dài khắp phủ, đủ thấy sự coi trọng của tướng phủ đối với hôn sự này.
So với sự náo nhiệt xa hoa ấy, phía Khương Ngọc Chiếu lại vô cùng lạnh lẽo. Ngay cả dải lụa đỏ treo trước cửa cũng là “ăn theo” bên kia.
Nha hoàn nhìn nàng với ánh mắt thương hại rồi lại vội vàng đi lo việc bên viện Lâm Thanh Y.
Khương Ngọc Chiếu lại bình tĩnh lạ thường, như thể người sắp xuất giá không phải là mình.
Cùng một ngày thành thân nhưng đãi ngộ khác nhau như trời với đất, trong mắt nàng lại không gợn sóng.
Bởi vì Lâm Thanh Y là đích nữ tướng phủ, lại là Thái tử phi, còn nàng thì khác.
Nàng vẫn sinh hoạt như thường, ngày ngày học quy củ với ma ma, thỉnh thoảng xem vài bức “xuân cung đồ”, nhưng không phải để học, mà chỉ để giết thời gian.
Giữa lúc cả phủ bận rộn, ngày thành hôn cuối cùng cũng đến.
Lâm Thanh Y - nhân vật chính của hôn lễ từ sáng sớm đã bị gọi dậy trang điểm. Sau khi bận rộn hồi lâu, mặc lên người bộ hỷ phục lộng lẫy, nàng ta cũng không khỏi căng thẳng, liên tục soi gương, sợ có chỗ nào không ổn. Khi đã trùm khăn đỏ ngồi bên cửa sổ, hai tay siết chặt khăn, tim đập dồn dập đến mức muốn uống thêm một bát thuốc.
Nha hoàn bà tử xung quanh an ủi vài câu, thấy nàng ta vẫn căng thẳng thì cũng không dám nói thêm.
Trái lại, phía Thái tử thì náo nhiệt hơn nhiều.
Bạn bè thân quen, các hoàng tử có quan hệ tốt đều đến. Thấy hắn mặc hỷ phục đỏ, khí chất cao quý, có người trêu: “Hoàng huynh cuối cùng cũng thông suốt rồi! Nhưng tẩu tẩu thân thể yếu, không như huynh từng rèn luyện trong quân doanh, sau này nhớ thương hoa tiếc ngọc nhé.”