Ngủ Với Chó Dữ

Chương 11: Nhà vệ sinh

Trước Sau

break

Sự việc đã đến nước này, nếu Đàm Chuẩn còn không nhìn thấu tâm tư của Gia Ninh thì thà nghỉ học luôn cho xong. 

Chẳng thể ngờ được, cô thực sự dám có ý đồ với anh...

Gân xanh trên chiếc cổ màu lúa mạch giật mạnh liên hồi, anh tì đầu lưỡi vào má, cuối cùng cũng không nhịn được mà thốt ra lời chửi thề thô lỗ: “Đúng là đồ hồ ly lẳng lơ.”

Anh thậm chí còn nghi ngờ rằng cái đêm ở câu lạc bộ kia căn bản chẳng phải hiểu lầm quái quỷ gì cả, rõ ràng là cô đã thừa cơ mưu đồ bất chính. 

Cổ họng Đàm Chuẩn khô khốc, trong đầu chất đầy những lời chửi bới thô tục của hạng đầu đường xó chợ, anh muốn mắng thẳng vào mặt để cảnh cáo cô bớt si tâm vọng tưởng đi. 

Anh ghét nhất loại đại ŧıểυ thư ngu ngốc được nuông chiều từ bé, dù có dâng tận miệng anh cũng chẳng thèm.

Thế nhưng khi đối diện với ánh mắt ngây thơ của Gia Ninh, phía dưới lại trướng lên đau nhức, khiến những lời định mắng cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng. 

Cô gái nhỏ rõ ràng không thể hiểu ngay được cơn giận của anh, đôi mi cong đẫm nước, để lộ vẻ nhút nhát chẳng hề tương xứng với nhan sắc của mình. 

Cô buông vạt áo ra, mím môi cố nuốt nước mắt mà xin lỗi: “Mình xin lỗi...”

Gia Ninh buồn bã nghĩ, Đàm Chuẩn không thích cô. 

Cô đành phải đi tìm một “chỗ dựa” khác sẵn lòng giúp cô giải tỏa cái cảm giác khó chịu này vậy, dù việc đó có hơi khó khăn. 

Kích cỡ của thiếu niên này thực sự là thiên phú dị bẩm, ngay cả khi xem phim người lớn, cô cũng chưa từng thấy cái nào vĩ đại hơn thế.

Ánh mắt Gia Ninh dính chặt vào nơi gồ lên dưới đáy quần anh, cứ thế nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng. 

Những ảo tưởng sắc dục trong đầu khiến huyệt nhỏ lại chảy ra một dòng nước nóng hổi. 

Tiếc là dù có thèm muốn thì cũng chẳng được chạm vào. 

Việc níu giữ Đàm Chuẩn vừa rồi đã tiêu tốn hết can đảm của cô, Gia Ninh thất vọng đá nhẹ bắp chân, định bụng rời khỏi phòng y tế. 

Lát nữa cô sẽ xin nhà trường cho nghỉ để về nhà tự xử lý.

Cô không hề hay biết rằng, cái biểu cảm vừa da^ʍ đãиɠ vừa đáng thương này lại có sức công phá cực mạnh đối với một cơ thể thiếu niên đang hừng hực sức sống.

Một tiếng uỳnh vang lên, sợi dây lý trí trong đầu Đàm Chuẩn đứt phựt. 

Ngọn lửa du͙© vọиɠ thiêu sạch mọi liêm sỉ, anh nghĩ một cách thô tục. 

Mẹ kiếp, mỡ đã dâng tận miệng rồi, còn nhịn cái quái gì nữa. 

Bản thân anh vốn dĩ là kẻ lớn lên từ cô nhi viện, từng phải tranh ăn với chó dại cơ mà.

Anh gần như quên sạch sự chán ghét dành cho Gia Ninh trước đó, siết chặt lấy vòng eo mềm mại của cô rồi đột ngột bế bổng cô lên, sải bước đưa người vào phòng vệ sinh gần đó.

“Rầm” một tiếng, cánh cửa bị đóng sầm lại.

Sự thay đổi đột ngột của thiếu niên khiến Gia Ninh sợ đến ngây người. 

Cô nhìn quanh không gian chật hẹp, tối tăm, đôi mắt run rẩy đầy hoảng sợ, lắp bắp đẩy anh ra: “Cậu... cậu làm cái gì thế!”

Tâm trạng của Đàm Chuẩn lúc này chẳng mấy tốt đẹp. 

Lần bị bỏ thuốc trước đó không tính, thì đây chính là lần đầu tiên anh nếm trải cảm giác du͙© vọиɠ mất kiểm soát. 

Sự nôn nóng cùng cảm giác thẹn quá hóa giận đồng thời cuộn trào trong lòng. 

Hiện tại anh bực bội như một bánh pháo, chỉ cần châm ngòi là nổ tung.

Thấy cô còn dám giả vờ vô tội, anh ném cô ngồi xuống nắp bồn cầu, tay bóp lấy cổ cô: “Mẹ kiếp, quyến rũ tôi suốt cả quãng đường rồi giờ lại nói thế, cậu muốn chết à?”

Anh không siết chặt ngón tay mà chỉ đặt hờ lên hõm cổ mềm mại, không đau lắm nhưng các khớp xương cứng ngắc vẫn khiến cô thấy khó chịu. 

Gia Ninh lùi lại, hai đầu gối khép chặt vào nhau, cô ngẩng đầu chớp mắt, ấm ức phản bác thầm trong lòng. 

Cô quyến rũ anh lúc nào chứ? 

Rõ ràng cô còn chưa kịp nói ra suy nghĩ của mình cơ mà.

Thế nhưng Đàm Chuẩn cứ như có thuật đọc tâm, anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, vài giây sau mới buông tay ra rồi bắt đầu tháo thắt lưng. 

Hành động đầy tính ám muội này khiến Gia Ninh sững sờ. 

Anh... anh định làm chuyện đó với cô ở đây sao?

Đôi môi hồng của Gia Ninh hé mở, cô lắp bắp nửa ngày trời mà chẳng nói nên lời, cứ như đứa trẻ mới tập nói. 

Ngược lại, đôi mắt cô lại trở thành bộ phận bận rộn nhất trên cơ thể. 

Hết nhìn chằm chằm vào mặt anh lại dời xuống nhìn nơi “vướng víu” kia. 

Trong mắt Đàm Chuẩn, đây rõ ràng là biểu hiện của việc cô đang phấn khích đến mức chẳng biết trời trăng mây đất là gì.

Anh hừ lạnh một tiếng đầy vẻ chán ghét, ngay sau đó lại cố nén nụ cười nơi khóe môi. 

Đôi lông mày tuấn tú lộ ra vẻ vụng về, lúng túng hiếm hoi của lứa tuổi này.

Anh tặc lưỡi một cái, thầm nghĩ đúng là đồ mặt dày, chẳng biết giữ ý chút nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương