Cánh tay Đàm Chuẩn bỗng chốc cứng đờ, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
Hai chữ lẳng lơ như chực chờ nơi đầu lưỡi rồi lại bị anh nuốt ngược vào trong, hai bên hàm nghiến chặt đầy kiềm chế.
Mẹ kiếp, thế này mà gọi là bị bệnh sao?
Ngay tại trường học mà đã dám ngang nhiên quyến rũ đàn ông rồi.
Anh nhìn cô gái trong lòng đang cố tỏ ra vô tội bằng ánh mắt chán ghét, định bụng sẽ buông tay ném quách cô xuống đất.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô đã tự tiện trêu chọc anh thì cũng nên nhận lấy chút bài học mới phải.
Thế là anh siết chặt lấy cổ chân gầy mảnh ấy, cũng chẳng thèm vạch trần cái “bệnh” không có thật kia mà cứ thế bế cô vào phòng y tế.
Bác sĩ trực không có ở đó, không gian phòng nghỉ trống trải, sáng sủa và yên tĩnh đến mức khiến người ta phải nơm nớp lo sợ.
Gia Ninh khẽ nhón đầu ngón chân, ra hiệu bảo anh thả mình xuống.
Đàm Chuẩn vờ như không hiểu, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy châm biếm, cố tình xem trò cười của cô: “Bạn học này, bác sĩ không có ở đây, bệnh của cậu tính sao bây giờ?”
Cảm nhận được bắp chân cô đang cố vùng vẫy trong lòng bàn tay mình, anh bỗng thấy bực bội.
Những ngón tay xương xẩu siết chặt lấy chân cô, ép cô phải nằm yên: “Cựa quậy cái gì?”
Làn da trắng ngần như sữa non tràn ra giữa kẽ tay thô ráp của anh, cảm giác mịn màng trơn láng đến lạ lùng, thật sự rất hợp để mân mê.
Điều duy nhất khiến anh mất hứng là cô run rẩy quá dữ dội.
Sợ đến mức này sao?
Nào chỉ là sợ, Gia Ninh thậm chí còn cắn môi đến bật cả dấu răng, hàng mi ướt đẫm, một mảng hồng hổ thẹn lan từ khuôn mặt xuống tận cổ.
Từ sống lưng đến bắp chân, nơi nào cũng ngứa ngáy như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm, cảm giác ấy cứ thế len lỏi, xoáy sâu vào nơi thầm kín nhất dưới lớp váy, khiến dòng nước ấm nóng tuôn trào không kiểm soát.
Khó chịu quá.
Gia Ninh liếʍ nhẹ vết răng trên đôi môi đỏ mọng, trong lòng đầy uất ức.
Cô muốn khép chặt chân lại, hoặc dùng tay xoa dịu nơi tư mật ấy.
du͙© vọиɠ ập đến bất ngờ khiến lý trí cô trở nên mụ mị.
Những ngón tay cô mềm nhũn, túm chặt lấy một góc áo trên vai thiếu niên, nước mắt lã chã rơi, cuối cùng cô cũng chịu nói ra sự thật: “Xin lỗi... hức... mình nói dối đấy...”
Lời xin lỗi như đã được kìm nén từ lâu, bao phủ bởi hơi nước, nghe vừa sướt mướt vừa mềm yếu đến không tưởng.
Đàm Chuẩn còn chẳng kịp suy nghĩ xem tại sao cô lại không giả vờ nữa, anh hừ lạnh một tiếng rồi cúi xuống, ngay lập tức va phải một khuôn mặt đỏ bừng đẫm nước mắt của cô.
Trông cô lúc này giống như màu chu sa hòa vào nước mắt, được thoa đều lên khóe mắt, chóp mũi, gò má và bờ môi.
Đó là một vẻ đẹp khác hẳn với sự thanh thuần của lứa tuổi học sinh, một vẻ đẹp sống động, đầy mê hoặc và có thể cướp đi linh hồn người đối diện.
Trong khoảnh khắc ấy, sống lưng thiếu niên như bị một luồng điện xẹt qua.
Đầu ngón tay anh run rẩy không tự chủ, anh nghiến chặt răng, ánh mắt đen thẳm cuộn trào sự giận dữ vì cảm thấy bị khiêu khích: “Cậu...”
Xin lỗi thì cứ xin lỗi đi.
Mẹ kiếp, sao lại dùng đôi mắt như hồ ly tinh kia mà câu dẫn anh làm gì cơ chứ?
Điều tồi tệ hơn cả là Đàm Chuẩn nhạy cảm nhận ra sự thay đổi của cơ thể mình.
Nơi đáy quần đang dựng đứng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, một sự rạo rực khó lòng giải tỏa cuộn chảy mãnh liệt trong huyết quản.
Mẹ kiếp.
Đàm Chuẩn thực sự muốn chửi thề cái thứ vô dụng này.
Chẳng lẽ đối diện với một “bao cát” vừa ồn ào vừa hay khóc, lại còn ŧıểυ thư õng ẹo thế này mà anh cũng có phản ứng sao?
Anh vội vàng đặt cô xuống cái bàn bên cạnh bằng một động tác khá thô bạo.
Thậm chí anh còn chẳng buồn bước thêm vài bước để đưa cô đến giường bệnh gần đó, gương mặt đen lại như nhọ nồi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu cứ đợi đấy, sau này tôi sẽ tính sổ với cậu.”
Đàm Chuẩn không thể quay lại lớp với bộ dạng mất mặt này.
Anh định tìm một nhà vệ sinh để dùng tay giải quyết cho xong chuyện.
Suốt quãng thời gian thanh xuân bận rộn với mưu sinh và những trận ẩu đả, anh vẫn luôn xử lý vấn đề sinh lý theo cách đó.
Chẳng bàn đến chuyện có thoải mái hay không, bởi anh vốn chỉ coi đó là một sự phiền phức không hơn không kém.
Còn về kẻ phiền phức trước mặt, anh sẽ thu xếp sau.
Đàm Chuẩn kìm nén cơn u uất trong lòng, bực bội quay người định rời đi.
Anh đã tạm thời định tha cho cô rồi, thế nhưng lại có kẻ không biết sống chết là gì.
Gia Ninh đang quỳ rạp trên mặt bàn trơn nhẵn lạnh lẽo, bỗng nhiên vươn tay túm lấy vạt áo khoác của anh.
Cô chỉ dám níu lấy một góc nhỏ, đầu ngón tay mềm mại như mầm non ửng lên sắc hồng nhạt.
Giọng nói cô nồng nàn, quấn quýt: “Đừng đi mà...”