Gia Ninh cũng thật bướng bỉnh, cô cứ thế nằm bò ra bàn suốt cả tiết tự học buổi sáng.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc chuông reo, cô khẽ nghiêng đầu, nhỏ giọng nhờ vả: “A Nghiên, cậu xuống căng tin mua giúp mình xấp khẩu trang được không?”
Cô thậm chí còn giả vờ ho vài tiếng, giải thích bằng giọng điệu thoi thóp: “Hình như cổ họng mình cũng không ổn rồi...”
Tề Tri Nghiên lo lắng nhìn bạn thân rồi gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Trong lòng cô ấy thầm nghĩ cái bệnh này sao mà quái ác thật, phát tác mới đột ngột làm sao, rõ ràng sáng nay vẫn còn tươi tỉnh cơ mà.
Chẳng trách phải nghỉ ngơi tẩm bổ tận nửa tháng trời.
Đợi Tề Tri Nghiên chạy ra khỏi lớp, Gia Ninh vừa thấy có lỗi lại vừa thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần đeo khẩu trang vào là cô không còn sợ Đàm Chuẩn nhận ra mình nữa, giấu được lúc nào hay lúc ấy vậy.
Đợi đến giờ tan học, cô sẽ xin thầy cô cho đổi chỗ ngồi khác.
Ngồi ngay phía trước Đàm Chuẩn khiến cô phải chịu áp lực cực lớn.
Đặc biệt là sau khi anh ngồi xuống, cô cảm nhận được ánh mắt anh quét qua lưng mình ngày một nhiều, mỗi lần như vậy đều khiến cô nổi hết da gà.
Dù cô vẫn luôn tự trấn an rằng mình đối với Đàm Chuẩn bây giờ cũng chỉ là một người bạn học xa lạ mà thôi.
Vài phút sau, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng gọi của Tề Tri Nghiên: “Gia Gia!”
Gia Ninh đáp lại một tiếng yếu ớt, vừa định đưa tay nhận lấy khẩu trang thì bên cạnh bất ngờ vang lên giọng nói quan tâm của một người đàn ông trung niên.
“Ái chà, sao lại bệnh đến mức này rồi, mau đưa xuống phòng y tế thôi.”
Khuôn mặt đang vùi trong khuỷu tay của cô bỗng chốc cứng đờ. Tề Tri Nghiên tốt bụng giải thích: “Gia Gia, mình vừa gặp thầy Trịnh ở căng tin, thầy nghe nói cậu không khỏe nên lo lắm, chạy sang đây ngay đấy.”
Dạo gần đây trường đang có đợt bình xét thi đua, các giáo viên thi nhau trổ tài để lấy lòng học sinh.
Lên lớp ai nấy đều nhẹ nhàng niềm nở, chẳng ai dám lớn tiếng.
Thấy có cơ hội để thể hiện sự quan tâm, thầy Trịnh đương nhiên không dễ gì bỏ qua.
Thầy sắp xếp với giọng điệu không cho phép từ chối: “Học hành sao quan trọng bằng sức khỏe được, nhất là lứa tuổi dậy thì các em càng phải chú ý hơn. Nào, tìm một người đưa bạn ấy đi.”
Ánh mắt thầy đảo quanh một vòng rồi dừng lại trên người Đàm Chuẩn đang ngồi thong dong nhàn rỗi, thầy hỏi: “Đàm Chuẩn, em có tiện đưa bạn ấy xuống phòng y tế một chuyến không?”
Gia Ninh sợ đến mức mồ hôi vã ra như tắm, tim đập liên hồi như đánh trống.
Cô khó khăn mở miệng định từ chối.
Thế nhưng ngay phía sau, Đàm Chuẩn đã buông bút và đứng thẳng dậy.
Anh rũ mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ đang ửng hồng vì căng thẳng của cô rồi đáp: “Được ạ.”
Gia Ninh siết chặt vòng tay, giấu nhẹm khuôn mặt nhỏ nhắn đi trong cơn hỗn loạn: “Không... không cần đâu...”
Giọng cô quá nhỏ, thầy Trịnh hoàn toàn không nghe thấy, lại cứ ngỡ cô bệnh đến mức không còn chút sức lực nào.
Thầy ôn tồn trấn an: “Đừng sợ, thầy bảo bạn này cõng em đi.”
Thầy ra hiệu cho Đàm Chuẩn, chẳng cần bàn bạc thêm đã tự ý quyết định xong xuôi.
Nếu là bình thường, Đàm Chuẩn đời nào thèm để ý đến mấy chuyện bao đồng này.
Anh vốn chẳng liên quan gì đến bốn chữ đoàn kết thân ái, dù có người chết ngay trước mặt, chắc anh cũng chỉ thấy vướng chân mà thôi.
Thấy Gia Ninh sợ đến mức run cầm cập, Đàm Chuẩn ác ý nhếch môi, bồi thêm một mồi lửa vào tâm trí đang căng như dây đàn của cô:
“Cõng thì không thoải mái lắm, để em bế bạn ấy đi.”
Nói xong, anh vươn tay bế bổng cô gái đang mềm nhũn cả người vào lòng.
Gia Ninh khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, nhưng trong chớp mắt, cô vẫn không quên nhanh chóng giấu nhẹm khuôn mặt vào lồng ngực Đàm Chuẩn, chỉ để lộ ra đôi tai nhỏ nhắn đang đỏ ửng.
Đúng là giấu đầu hở đuôi.
Để xem cô có bản lĩnh giả vờ được bao lâu.
Đàm Chuẩn cười lạnh một tiếng rồi sải bước rời khỏi lớp, đi về phía phòng y tế.
Thầy Trịnh đẩy gọng kính, định nói gì đó rồi lại thôi.
Nghĩ đến tình huống khẩn cấp, cộng thêm thành tích học tập xuất sắc của Đàm Chuẩn, ông lại thấy yên tâm.
Một học sinh ưu tú tiền đồ rộng mở như thế này hẳn là người biết chừng mực.
Thế nhưng, cậu học sinh biết chừng mực trong mắt thầy thực chất lại đầy bụng xấu xa.
Anh bế ngang cô gái nhỏ trong lòng, đôi tay vững chãi vô cùng, lại còn cố tình tránh những nơi đông người để rẽ vào con đường mòn vắng vẻ.
Gia Ninh sợ đến mức nhắm nghiền đôi mắt đào hoa, hàng mi run rẩy, trái tim trong lồng ngực cũng đập liên hồi không dứt.
Cô muốn tự khẳng định với bản thân rằng mình đối diện với Đàm Chuẩn chỉ có sự xấu hổ và sợ hãi.
Thế nhưng, vùng da thịt dán sát vào cơ thể thiếu niên lại nóng bừng lên, kèm theo một cảm giác tê dại khó tả.
Trong thoáng chốc, cô bỗng nhiên chẳng còn phân định rõ được cảm xúc của mình nữa.
Tiếng gió lướt qua tai dần yếu đi, các giác quan của Gia Ninh trở nên trì trệ.
Cánh mũi cô khẽ động, hít hà mùi xà phòng thanh khiết thoang thoảng từ cổ áo của thiếu niên, nơi khóe mắt bỗng chốc phủ một lớp sương mờ.
Cũng... thơm thật đấy.
Dường như cảm thấy suy nghĩ này quá đỗi xấu hổ, Gia Ninh bực bội cắn chặt môi.
Thế nhưng, khi bàn tay đầy vết chai sạn của Đàm Chuẩn nắm lấy bắp chân cô, cô bỗng thốt lên một tiếng kêu nũng nịu.
Giọng nói ngọt ngào với âm cuối luyến láy, nghe hoàn toàn chẳng giống như đang sợ hãi mà trái lại còn giống như sự quyến rũ trơ trẽn hơn.