Ngủ Với Chó Dữ

Chương 8: Ninh Mít Ứớt

Trước Sau

break

Gia Ninh cố gắng điều chỉnh tâm trạng rồi chuyển chủ đề, cô chỉ tay ra phía sau để hỏi về thắc mắc trong lòng: “A Nghiên này, mình muốn hỏi lâu rồi, sao tự dưng phía sau lại dư ra một chỗ ngồi vậy?”

Lớp 11A8 tổng cộng có 28 học sinh, vốn được chia theo sơ đồ hai người bên cánh và ba người ở giữa, vừa vặn bốn hàng ngang. 

Vị trí của hai cô vốn là hàng cuối cùng sát tường, nhưng lúc này ở góc lớp lại kê thêm một bộ bàn ghế đơn độc, mặt bàn được thu dọn cực kỳ gọn gàng và ngăn nắp.

Nghe bạn hỏi, Tề Tri Nghiên lập tức lên tinh thần, bao nhiêu chuyện hóng hớt nhịn suốt nửa tháng qua cuối cùng cũng có dịp xả cho bằng sạch: “Mình biết, để mình kể cho!”

“Kỳ thi liên trường cuối học kỳ trước, lớp mình đứng bét bảng xếp hạng tổng sắp, trong top 250 không có lấy một mống nào luôn.”

Gia Ninh ngồi ngay ngắn như học sinh ŧıểυ học, vừa nghe vừa gật đầu hưởng ứng: “Rồi sau đó thì sao?”

“Sau đó...”

Tề Tri Nghiên giơ một ngón tay dưới gầm bàn, tặc lưỡi cảm thán: “Ai mà ngờ được, hiệu trưởng chơi lớn, đào tận gốc thủ khoa của trường Trung học số 6 về đây luôn!”

Không có hạng nhất thì ta tự tạo ra hạng nhất. 

Dù sao cái trường tư thục này của các cô cũng chẳng có gì ngoài tiền.

Trong lúc bạn thân đang phấn khích, Gia Ninh chống tay vào đôi má phúng phính, cực kỳ nể mặt mà woa lên một tiếng: “Giỏi thật đấy.”

Tề Tri Nghiên ghé sát tai cô thì thầm: “Hơn nữa cậu ấy còn đẹp trai dã man, nói thế nào nhỉ, cảm giác khác hẳn mấy nam sinh trong lớp mình. Hình như cậu ấy đang lên văn phòng giúp giáo viên sắp xếp tài liệu rồi.”

Nhắc đến đẹp trai, trong một thoáng, Gia Ninh bỗng nhớ về chàng trai lạ mặt ở hội sở đêm đó. 

Ngay lập tức, cô lắc đầu lia lịa để xua tan cái suy nghĩ vớ vẩn ấy đi.

Cô lú lẫn rồi chắc? 

Loại người như anh làm sao có thể liên quan gì đến một học sinh ưu tú đứng đầu kỳ thi liên trường được.

Vì nghỉ phép nên Gia Ninh bị hổng kiến thức khá nhiều, vốn dĩ học lực của cô cũng chỉ ở mức trung bình. 

Cô lật giở sách giáo khoa ra xem, nhưng kết quả là nhìn đến mức hoa mắt chóng mặt. 

Khó quá, hoàn toàn không hiểu gì cả...

Gia Ninh phồng má, chán nản nằm bò ra bàn thở dài. 

Cô đang cân nhắc xem có nên nhờ quản gia thuê gia sư về dạy kèm không, thì nghe thấy Tề Tri Nghiên hạ thấp giọng nói: “Mau nhìn kìa, người đứng ở cửa chính là thủ khoa mới chuyển tới, Đàm Chuẩn.”

Gia Ninh chớp mắt, tò mò nhìn sang. 

Ánh nắng bao phủ lên dáng người cao gầy, rắn rỏi của thiếu niên nơi cửa lớp khiến hình bóng anh trở nên mờ ảo. 

Ước chừng nhìn anh rất cao, phải tầm mét chín, bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài thẳng tắp, tỉ lệ cơ thể chẳng thua kém gì người mẫu chuyên nghiệp. 

Bộ đồng phục khoác trên người anh cũng vì thế mà thêm vài phần lạnh lùng, khí chất.

Chỉ là... cảm giác này quen thuộc đến lạ.

Tim cô bỗng thắt lại. 

Cho đến khi thiếu niên xoay người, để lộ rõ những đường nét tuấn tú trên gương mặt, Gia Ninh hoàn toàn sững sờ.

Đó chính là chàng trai mà cô đã ngủ nhầm ở câu lạc bộ!

Đầu óc Gia Ninh vang lên một tiếng uỳnh như nổ tung. 

Ngay khoảnh khắc suýt chút nữa thì chạm mắt nhau, cô vội vàng cúi gập người, giấu nhẹm khuôn mặt vào khuỷu tay. 

Động tác quá gấp gáp khiến trán cô đập mạnh xuống mặt bàn phát ra một tiếng cốp khô khốc.

“A...”

Một tiếng rêи ɾỉ nghẹn ngào khẽ lọt ra ngoài. 

Tề Tri Nghiên ngồi bên cạnh giật mình, lo lắng hỏi: “Gia Gia, cậu sao thế? Lại thấy không khỏe ở đâu à?”

Gia Ninh vừa lắc đầu lại vừa gật đầu lia lịa như một con thú nhỏ sợ bị phát hiện nơi hoang dã, cô lí nhí trả lời đầy hoảng loạn: “Mình... mình nằm nghỉ một lát thôi...”

Cậu thiếu niên cao lớn, lạnh lùng sải bước về phía chỗ ngồi. 

Bước chân anh trầm ổn, áp lực tỏa ra khiến Gia Ninh đến cả thở mạnh cũng không dám. 

May mà anh cực kỳ tiết kiệm ánh nhìn, chẳng buồn liếc mắt về phía cô lấy một cái. 

Vị trí của Đàm Chuẩn nằm ngay sau lưng Gia Ninh, chỉ một cái liếc mắt tình cờ của anh cũng đủ khiến cô rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ.

Cô biết trốn tránh cũng vô ích, nhưng hiện tại đầu óc cô đang trống rỗng hoàn toàn, cô thực sự cần thời gian để bình ổn lại tâm trí. 

Gia Ninh tự trấn an bản thân, khép nép nằm bò ra bàn, trong đầu âm thầm tính toán xem liệu có thể nhờ Tri Nghiên đi mua giúp mình một chiếc khẩu trang hay không.

Đột nhiên, có tiếng người chào hỏi vang lên: “Đại ca, em có việc tìm anh.”

Giọng nói này thuộc về Chu Linh, người bạn học cùng lớp với Gia Ninh từ tận thời ŧıểυ học. 

Gia đình Chu Linh cực kỳ giàu có, tính tình lại ngông cuồng, là một kẻ ngỗ ngược chính hiệu. 

Hồi nhỏ Gia Ninh thường xuyên bị cậu ta trêu chọc đến mức phát khóc, ngặt nỗi cô lại chẳng dám mách ai, ngày nào cũng ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ với đôi mắt rưng rưng chờ đến giờ tan học.

Lớn lên, cả hai ít khi giao du, mặc dù cùng lớp nhưng không chơi chung nhóm. 

Khi cô còn đang mải thắc mắc xem tiếng đại ca kia là gọi ai, thì tóc đã bị người ta kéo nhẹ. 

Chu Linh dừng bước ở hàng ghế áp chót, tiện tay nắm lấy một lọn tóc đen mềm mại, khẽ giật giật rồi lên tiếng đầy vẻ đáng đòn: “Không phải chứ, Ninh Mít Ứớt, cậu còn ngang tàng hơn cả tôi đấy à? Nghỉ hẳn nửa tháng trời, giờ quay lại trường chỉ để ngủ thôi sao?”

Nghe thấy cái biệt danh từ thời ŧıểυ học, Gia Ninh tức đến phát nghẹn, gương mặt đỏ bừng vùi sâu trong khuỷu tay chỉ hận không thể bịt miệng cậu ta lại. 

Vì không dám ngẩng đầu, cô chỉ có thể đưa tay lên quá đầu quờ quạng loạn xạ để xua đuổi, trông vô cùng buồn cười. 

Chẳng những không đẩy được người ta ra, hành động ấy còn khiến đối phương cười khoái chí hơn.

Đàm Chuẩn bị bọn họ làm phiền, gương mặt lộ rõ vẻ âm u bực bội. 

Anh đang định bảo Chu Linh cút đi thì chợt liếc thấy cánh tay của cô gái ngồi hàng phía trước.

Anh khựng lại, đôi mắt hơi nheo lại vẻ dò xét.

Bộ đồng phục dường như quá rộng so với vóc dáng nhỏ nhắn của cô, chỉ cần khẽ nhấc tay, ống tay áo thùng thình đã tuột xuống, để lộ cả cánh tay trần. 

Làn da ấy trắng mướt như sữa, mịn màng đến mức gần như trong suốt, ngay cả những mạch máu xanh nhạt ẩn dưới da cũng hiện lên rõ rệt. 

Ở một nơi đầy nắng gió như Cẩm Thành, hiếm có ai sở hữu làn da trắng ngần đến thế.

Thế nhưng thật trùng hợp, anh vừa mới nhìn thấy một làn da y hệt vào ngày hôm qua, thậm chí ngay cả nốt ruồi son nhỏ trên cổ tay tuyết trắng kia cũng chẳng sai lệch lấy một ly.

Đàm Chuẩn lười biếng duỗi đôi chân dài dưới gầm bàn, tấm lưng rộng tựa hờ vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Sau khi đã nhận ra đối phương, hành động của cô lúc này trong mắt anh lại mang một tầng ý nghĩa khác. 

Co rúm người lại như một con chim cút thế kia là đang muốn trốn anh sao? 

Để xem, cô có thể trốn được đến bao giờ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương