Ngủ Với Chó Dữ

Chương 14: Lau đùi

Trước Sau

break

Khi dòng dâm thủy phun ra xối xả, Đàm Chuẩn cũng cảm nhận được phía dưới mình bị môi âʍ ɦộ mềm mại, nóng hổi của cô siết chặt lấy.

Anh sướиɠ đến mức hừ nhẹ một tiếng, ưỡn hông kéo căng huyệt nhỏ ra thêm, liên tục đâm mạnh vài chục cái. 

Đến khi dư vị dần tan, anh mới phát hiện quần mình đã ướt đẫm một mảng lớn.

Đàm Chuẩn tặc lưỡi một tiếng, những đầu ngón tay thô ráp bấu chặt lấy eo cô, kéo mạnh vào lòng: “Nhiều nước thế này, không phải cậu tè dầm lên người tôi đấy chứ?”

Gia Ninh sau khi lên đỉnh thì cả người mềm nhũn, đầu ngả ra sau, cứ như một con búp bê mặc cho người ta nhào nặn. 

Gương mặt cô đỏ ửng, lộ rõ vẻ quyến rũ, si dại.

Mất một lúc lâu sau cô mới nghe rõ lời vu oan của anh. 

Đôi hàng mi dài run rẩy vì cuống quýt, cô xấu hổ biện bạch: “Không... không phải nước ŧıểυ...”

“Ai mà biết được.” Đàm Chuẩn thản nhiên phản bác.

Anh đưa ngón tay quệt một vòng nơi kẽ chân cô, ngay lập tức đầu ngón tay dính đầy dâm thủy trong suốt. 

Anh cúi đầu ngửi thử, cố tình trêu chọc: “Dù sao thì cũng da^ʍ đãиɠ như nhau thôi.”

Gia Ninh vốn mặt mỏng, làm sao chịu nổi sự bắt nạt này. 

Sau khi giải thích vài câu mà không có tác dụng, cô ấm ức mếu máo, lại bắt đầu cúi đầu quẹt nước mắt. 

Đúng thật là một “bánh bao nhỏ” làm bằng nước.

Đàm Chuẩn nheo đôi mắt hẹp dài đen thẫm, chẳng hề khách sáo mà cười nhạo cô.

Cậu thiếu niên vừa mới nếm mùi đời nên tinh lực cực kỳ dồi dào. 

Đàm Chuẩn rút dươиɠ ѵậŧ ra khỏi huyệt nhỏ, lại áp sát vào gốc đùi cô cọ xát thêm một lúc lâu rồi mới bắn vào bồn cầu, sau đó xả nước sạch sẽ. 

Nếu không phải sợ bác sĩ đột ngột quay lại, anh đã có thể đè nghiến cô ra làm thêm hai tiếng đồng hồ nữa.

Chỉnh đốn lại quần áo xong xuôi, anh ngồi xổm xuống trước mặt Gia Ninh, mu bàn tay vỗ nhẹ vào bắp chân cô: “Dạng ra.”

Lúc này Gia Ninh đang ngồi trên bồn cầu đối diện với anh. 

Vì thừa hiểu tính cách xấu xa của anh, cô chần chừ một lát rồi mới chậm chạp tách hai đầu gối ra.

Trên vùng đùi trắng nõn nà dính đầy dâm thủy, từng vệt loang lổ chảy dài xuống tận cổ chân, lấp lánh dưới ánh đèn. 

Đàm Chuẩn không mang theo giấy, dứt khoát cởi luôn chiếc áo khoác đồng phục, thấm nước rồi vắt khô để lau rửa cho cô.

Một bàn tay hắn nắm lấy bắp chân cô, rũ mắt, cẩn thận lau sạch từng chút một. 

Động tác ấy vô cùng tỉ mỉ, khác hẳn với sự thô bạo khi làʍ t̠ìиɦ lúc nãy.

“Ưm...”

Khi lau đến đầu gối, Gia Ninh đau đớn khẽ kêu một tiếng. 

Vùng da vốn mềm mại không tì vết giờ đây đã đỏ ửng và sưng tấy lên. 

Rõ ràng là do lúc nãy quỳ trên nắp bồn cầu cọ xát quá mạnh. 

Vì làn da cô trắng như sứ nên vết thương càng trông có vẻ nghiêm trọng xót xa hơn.

Đàm Chuẩn thực sự bái phục, hóa ra trên đời này lại có người sở hữu làn da non mềm như đậu phụ, chỉ sợ chạm nhẹ một chút thôi cũng đủ làm hư hao.

Thế nhưng...

Cái huyệt nhỏ này lại khá là chịu chơi đấy.

Anh ác ý bổ sung thêm nửa câu sau trong lòng.

Sau khi thu dọn sạch sẽ, cả hai rời khỏi phòng y tế để quay về lớp. 

Khi họ về tới nơi thì tiết học thứ hai cũng đã sắp kết thúc. 

Giáo viên bộ môn nhìn hai người đột nhiên xuất hiện ở cửa, chỉ mỉm cười gật đầu quan tâm vài câu rồi ra hiệu cho họ về chỗ ngồi. 

Nhờ vào danh hiệu thủ khoa kỳ thi liên trường, Đàm Chuẩn có một sự đảm bảo uy tín khiến chẳng ai mảy may nảy sinh chút nghi ngờ nào.

Trái ngược với dáng vẻ thản nhiên như không có chuyện gì của Đàm Chuẩn, Gia Ninh lại cảm thấy vô cùng chột dạ. 

Cô khẽ cắn môi, bấu chặt các đầu ngón tay, trong lòng nơm nớp lo sợ có ai đó sẽ ngửi thấy mùi vị hoan lạc nồng đượm còn vương trên cơ thể mình.

Tề Tri Nghiên kéo tay cô quan sát một lượt rồi vui vẻ nói: “Gia Gia, sắc mặt cậu trông tốt hơn hồi sáng nhiều rồi đấy. Xem ra bác sĩ trường mình cũng có tay nghề thật nha.”

Thực tế không chỉ là tốt hơn, mà thậm chí có thể nói là hồng nhuận đến mức quá mức cho phép. 

Đôi gò má cô lan tỏa sắc phấn tươi tắn như thể chỉ cần chạm vào là sẽ nhỏ giọt, đuôi mắt hơi xếch lên, con ngươi long lanh ngậm hơi sương. 

Sắc thái này sống động và rạng rỡ hơn hẳn những lớp trang điểm nhân tạo cầu kỳ.

Chỉ có điều, “công lao” này hoàn toàn không thuộc về vị bác sĩ kia.

Gia Ninh nén cơn nóng bừng vì xấu hổ, nhỏ giọng đáp qua loa với Tề Tri Nghiên. 

Đột nhiên, cô nghe thấy một tiếng cười lạnh đầy vẻ trêu chọc.

Cô quay đầu lại, thấy Đàm Chuẩn đang ngồi thong dong, thần thái tự nhiên như thường. 

Anh chỉ tay xuống chân cô rồi nói: “Bạn học này, giúp tôi nhặt cây bút với.”

Gia Ninh không đoán được ý đồ của anh, cô khẽ phồng má rồi cúi xuống nhặt. 

Lúc xoay người đưa bút cho anh, Đàm Chuẩn cũng ăn ý rướn người về phía trước. 

Hai người chỉ áp sát trong vài giây ngắn ngủi, hơi thở nóng bỏng của anh lướt qua vành tai cô: “Cái bệnh của cậu, rõ ràng là nhờ bị tôi cᏂị©Ꮒ cho nên mới khỏi mà.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương