Ngủ Với Chó Dữ

Chương 15: Cá cược

Trước Sau

break

Cuối tuần, tại nhà thi đấu thành phố.

Trường Trung học Tích Lễ và Trường Trung học số 8 gần đó tổ chức một trận giao hữu bóng rổ, thu hút rất đông người đến xem. 

Gia Ninh vốn không mặn mà với mấy hoạt động này, nhưng vì không chịu nổi màn chèo kéo nhiệt tình hết lần này đến lần khác của Tề Tri Nghiên nên cô đành bất lực đồng ý. 

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô ra cửa rồi dặn tài xế chở thẳng đến sân vận động.

Khán đài lúc này gần như đã kín chỗ, tiếng bàn tán xôn xao náo nhiệt khiến bầu không khí khác hẳn với một trận đấu cấp trường thông thường.

“Ơ kìa, Gia Gia, ở đây này!”

Tề Tri Nghiên đã xí chỗ từ trước, vừa thấy cô bạn đang đứng ngơ ngác ở lối vào lập tức lớn tiếng vẫy tay gọi.

Nghe tiếng bạn thân, Gia Ninh khẽ mỉm cười, bước nhỏ về phía đó. 

Cô nhẹ nhàng lấy từ trong túi xách ra món bánh ngọt và nước mật ong đã chuẩn bị sẵn, trông cứ như học sinh ŧıểυ học đi dã ngoại vậy.

Bất chợt, cả nhà thi đấu bùng nổ những tiếng hò reo vang dội khi đội bóng của hai bên bắt đầu ra sân. 

Gia Ninh bị tiếng ồn ào đột ngột làm cho giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu lên. 

Tề Tri Nghiên thấy vậy thì bật cười khúc khích, tranh thủ phổ biến kiến thức cho cô: “Bên kia là học sinh Trường số 8, phần lớn khán giả có mặt hôm nay đều là vì họ đấy. Người dẫn đầu là vận động viên cấp tỉnh, thực lực cực mạnh, sau này chắc chắn sẽ chơi chuyên nghiệp.”

“Nhưng mà ——”

Đột nhiên cô ấy đổi tông giọng, đầy vẻ tự hào nói tiếp: “Tích Lễ của bọn mình cũng không vừa đâu, năm ngoái cũng lọt được vào tận trận chung kết đấy.”

Gia Ninh ngoan ngoãn lắng nghe, còn chu đáo rót một ly nước mật ong đưa cho bạn để nhuận giọng.

Tề Tri Nghiên đón lấy, uống cạn một hơi rồi tò mò hỏi: “Gia Gia, cậu nghĩ ai sẽ thắng?”

Nghe câu hỏi này, Gia Ninh đưa mắt nhìn về phía đội Tích Lễ. 

Trong đó có vài người là bạn cùng lớp, nhưng ngoại trừ Chu Linh ra thì cô thấy ai cũng lạ lẫm. 

Cô suy nghĩ nghiêm túc một hồi rồi khẽ cắn môi có vẻ hơi lúng túng, rồi thành thật lắc đầu: “Tớ không biết nữa, tớ có hiểu gì về bóng rổ đâu.”

Dáng vẻ ngây ngô đáng yêu đó khiến Tề Tri Nghiên thích thú vô cùng, cô ấy ôm chặt lấy cánh tay cô mà cười không ngớt: “Trời ạ, Gia Gia cậu dễ thương quá đi mất. Câu hỏi này thực ra chỉ là để bày tỏ sự kỳ vọng thôi mà.”

Nói xong, Tề Tri Nghiên lập tức hét lớn về phía sân đấu: “Tích Lễ cố lên! Tích Lễ vô địch!”

Trận đấu chính thức bắt đầu. 

Gia Ninh thực sự không hiểu chuyên môn, chỉ có thể nhìn bảng điểm để nắm bắt tình hình. 

Suốt hiệp một, Tích Lễ bị áp đảo hoàn toàn và liên tục để mất điểm. 

Trái ngược với khí thế ngày càng dâng cao của Trường số 8, bầu không khí bên phía khán đài Tích Lễ rõ ràng đã trầm xuống hẳn.

Tề Tri Nghiên mặt mày ủ rũ than thở: “Trường số 8 lại mạnh lên rồi, xem ra năm nay chúng ta lại lỡ hẹn với chức vô địch mất thôi.”

Tâm trạng của Gia Ninh thì chẳng bị ảnh hưởng chút nào. 

Cô thong thả cắt một miếng bánh ngọt, quay sang đút cho cô ấy rồi chậm rãi an ủi: “Không sao mà.”

Cô cầm một chiếc thìa khác, tự mình nếm một miếng. 

Vị kem ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi, hàng mi cong vút rủ xuống tạo thành một khoảng bóng mờ rõ nét dưới mắt. 

Cô khẽ nói: “Lúc nào mà chẳng có người thua, nên thua cũng không sao cả đâu.”

Phía sau cô về hướng bên trái, một thiếu niên đang khoanh tay ngủ bù tình cờ nghe được câu này, chỉ biết khịt mũi coi thường.

Nói cái vẻ gì mà bạc nhược thế không biết, đúng là khéo tự an ủi mình.

Anh lấy chiếc mũ lưỡi trai đang đắp trên mặt xuống, mở điện thoại, lướt qua danh sách bạn bè thưa thớt rồi dừng lại ở một cái tên vừa mới kết bạn không lâu. 

Đầu ngón tay anh khựng lại một nhịp, rồi lười nhác gửi đi một tin nhắn.

[Z]: Cá cược không? Trường số 8 không thắng nổi Tích Lễ đâu.

Ở phía dưới, Gia Ninh nhìn thấy tin nhắn từ Đàm Chuẩn gửi tới thì như thấy ma, đôi mắt đen láy mở to, vội vàng nhìn quanh bốn phía. 

Tiếc là hiện trường quá đông người, dòng người đông đúc khiến cô nhìn đến hoa cả mắt.

Cô dồn sự chú ý vào điện thoại, ngập ngừng gõ chữ.

[Good morning]: Cậu cũng đang ở nhà thi đấu à?

Cô linh cảm rằng đối phương chắc chắn đã nhìn thấy mình. 

Có lẽ do tác động tâm lý, Gia Ninh chợt ngồi thẳng lưng, tim đập thình thịch, dường như thực sự cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Đàm Chuẩn từ trên cao nhìn xuống, chứng kiến dáng vẻ bồn chồn không yên của cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, gõ trả lời mà chẳng thèm nhìn bàn phím.

[Z]: Đang hỏi có cá hay không, đừng có lảng sang chuyện khác.

[Z]: Tiền cược tùy chọn.

Dù sao thì anh cũng chẳng thể nào thua được.

Gia Ninh cứ thế bị kéo vào ván cược một cách mơ hồ. 

Vốn dĩ cô định từ chối, nhưng rồi lại nhớ đến chuyện ở phòng y tế. 

Tuy rằng hành động của đối phương vừa hung dữ vừa xấu xa, nhưng dù sao cũng là cô chủ động giữ người ta lại, còn mời mọc làm cái chuyện đó... 

Tính đi tính lại, vẫn là Gia Ninh nợ Đàm Chuẩn một ân tình.

Cô khẽ mím môi, do dự một hồi lâu mới trả lời.

[Good morning]: Vậy... vậy thì cược nhé.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương