Ngủ Với Chó Dữ

Chương 16: Ra sân

Trước Sau

break

Đàm Chuẩn cất điện thoại, thong dong rời khỏi khán đài.

Một nữ sinh ngồi cạnh vô tình liếc thấy góc nghiêng của anh, lập tức bị vẻ điển trai làm cho chấn động, vội vàng ghé tai cô bạn thân thì thầm: “Trời đất, ai mà đẹp trai thế kia? Học sinh Trường số 8 à?”

Cô bạn cũng tò mò không kém: “Tớ không biết, chưa thấy bao giờ.”

Nhưng thời gian để họ thắc mắc cũng không kéo dài lâu. 

Hiệp một vừa kết thúc, tiếng loa thông báo tiền đạo của đội Tích Lễ bị thương, phải thay cầu thủ dự bị vào sân. 

Học sinh Trường số 8 nghe vậy chẳng mấy bận tâm, đã là quân dự bị thì thực lực mạnh được đến mức nào chứ? 

Có chăng cũng chỉ là đổi thêm một người nữa lên sân để chịu thua mà thôi.

Trái lại, Chu Linh khi nhận được tin thì cứ như được tiêm một liều thuốc tăng lực, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên. 

Cậu ta quá rõ thực lực của Đàm Chuẩn, chỉ cần có anh ra sân thì chiến thắng đã nằm chắc trong tầm tay. 

Buổi học sớm lần trước, cậu ta vốn định bụng khuyên anh tham gia thi đấu, chỉ tiếc Đàm Chuẩn lại nói bên ngoài có việc bận, e là không đến kịp.

Thật ra, Chu Linh đã biết đến Đàm Chuẩn từ hai năm trước.

Lúc đó, cậu ta bị một lũ khốn nạn gài bẫy gây ra họa lớn. 

Mặc dù nhà họ Chu có khả năng dẹp yên, nhưng với tính khí của ba cậu ta, sau chuyện này chắc chắn sẽ bị truy cứu đến cùng. 

Chu Linh đành giấu gia đình, tìm đến một người bác họ có dính líu đến xã hội đen để nhờ giúp đỡ.

Đúng lúc ông bác đó cũng đang muốn nịnh bợ dòng chính nhà họ Chu, nên đã hăng hái cử Đàm Chuẩn khi đó mới chân ướt chân ráo vào nghề đi giải quyết.

Vốn là thiếu gia được người người vây quanh từ nhỏ, Chu Linh dĩ nhiên chẳng coi trọng gì người bạn cùng lứa này. 

Cậu ta nghĩ cùng lắm anh cũng chỉ là một tên du côn biết đánh đấm, nên đã định buông xuôi bỏ cuộc.

Cho đến khi Đàm Chuẩn ra tay. 

Anh không hề do dự, toàn dùng những chiêu hiểm hóc đánh thẳng vào tử lộ, thậm chí chẳng cần đổ máu đã khiến lũ khốn kia tự cắn xé lẫn nhau, gây ra một cuộc nội chiến hỗn loạn, còn sự việc thì được giải quyết êm thấm không một tiếng động.

Những thủ đoạn tàn khốc đó khác xa với trò đánh nhau vặt vãnh trong trường học, khiến một Chu Linh chưa trải sự đời nhìn đến ngây người, trong lòng trực tiếp nảy sinh sự kính phục đại ca.

Kể từ đó, cậu ta cứ bám theo Đàm Chuẩn gọi là “đại ca”, chân thành phục tùng anh.

Khi biết tin Đàm Chuẩn chuyển trường đến Tích Lễ, Chu Linh chắc chắn là người phấn khích nhất.

Trận đấu sắp bắt đầu, cậu ta hưng phấn bước lên sân, cụm nắm đấm với Đàm Chuẩn lúc này đã thay xong đồng phục: “Đại ca, không ngờ anh đến thật. Hiệp sau anh em mình cứ chơi xõa đi!”

Đàm Chuẩn khẽ mướn mi mắt, ánh nhìn sắc lẹm dừng lại trên khán đài một lát rồi nhanh chóng thu hồi. 

Anh nhếch môi cười lạnh: “Chơi bời cái gì, ông đây đến đây là để thắng.”

Người của Trường số 8 cũng tiến lại gần, Hình Trạch dẫn đầu đội nhận ra Đàm Chuẩn thì vô cùng bất ngờ. 

Vì thường xuyên tập trung huấn luyện trong đội nên cậu ta không hề hay biết chuyện Tích Lễ vừa lôi kéo được một nhân tài tầm cỡ như thế.

Nhưng trên sân đấu vốn không cần thiết phải hỏi han mấy chuyện này. 

Chỉ đến khi xoay người chuẩn bị, sắc mặt Hình Trạch mới chợt trầm xuống, nghiêm giọng dặn dò đồng đội: “Tên dự bị mới lên kia rất khó đối phó, mọi người phải hết sức cẩn thận.”

Hiệp hai chính thức bắt đầu, khán giả nhanh chóng nhận ra cục diện đã hoàn toàn thay đổi.

Lối chơi của tiền đạo mới bên phía Tích Lễ thực sự quá mức hung hãn. 

Với những pha tấn công mãnh liệt, anh bám đuổi sát nút và liên tục thu hẹp khoảng cách tỉ số với Trường số 8. 

Chỉ cần bóng đến tay anh là coi như không có sai sót, bộ pháp xoay người nhanh tựa quỷ mị, những cú úp rổ thì thực sự ngầu đến bùng nổ.

Thấy anh lại ném thêm một quả ba điểm đẹp mắt, học sinh Tích Lễ trên khán đài đồng loạt hò hét “Đỉnh quá!”, tiếng hoan hô vang dội như sóng thần, chấn động cả màng nhĩ.

Tề Tri Nghiên vừa lắc mạnh cánh tay Gia Ninh vừa hét lên đầy ngạc nhiên: “Hóa ra là Đàm Chuẩn! Tớ cứ tưởng cậu ấy chỉ biết học thôi chứ, không ngờ chơi bóng lại soái thế này!”

Nghe tiếng hò hét cuồng nhiệt từ bốn phương tám hướng, Gia Ninh dường như cũng bị bầu không khí lây lan, tim đập thình thịch, ngơ ngác nhìn chằm chằm thiếu niên cao ráo trên sân. 

Anh mặc chiếc áo đấu ba lỗ lộ ra bờ vai vững chãi và vòng eo săn chắc. 

Những múi cơ màu lúa mạch với đường nét trơn tru đẹp mắt, mồ hôi lăn dài qua đôi lông mày sắc lẹm, thấm ướt bộ đồng phục mang huy hiệu trường Tích Lễ.

Mỗi khi anh bật nhảy lên cao, cơ bụng lại căng ra, lộ rõ những đường cơ bụng đầy khỏe khoắn.

So với việc tán dương kỹ thuật chơi bóng, khán giả trên đài dường như phát cuồng hơn vì diện mạo tràn đầy hormone của anh. 

Vẻ hoang dã khó thuần phục ấy có một sức hút mãnh liệt đặc biệt đối với những cô cậu học sinh đơn thuần trong trường.

Đầu ngón tay Gia Ninh bấu chặt vào gấu váy, khẽ vê nhẹ như để kìm nén cơn run rẩy đang lan tỏa trong lòng. 

Cô đột ngột cúi thấp mặt, mái tóc đen mềm hơi xoăn che đi đôi gò má đã đỏ bừng, khẽ lí nhí cảm thán: “Đúng là... rất soái.”

Nhưng cũng đúng là rất xấu xa. 

Rõ ràng là anh cố tình bày ra ván cược này để bắt cô phải chịu thua mà.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương