Ngủ Với Chó Dữ

Chương 17: Khép chặt chân mà tự sướng ngay trên khán đài

Trước Sau

break

Khi Đàm Chuẩn bước lên sân, cục diện trận đấu xem như đã ngã ngũ.

Khán giả lúc này chẳng còn mấy bận tâm đến kết quả thắng thua. 

Những ánh mắt đổ dồn về phía sân đấu đều rực cháy, họ say sưa theo dõi từng đường bóng và không tiếc lời tán thưởng trước những pha xử lý đỉnh cao. 

Đội Trung học số 8 cũng bị khơi dậy huyết tính, càng đánh càng hăng. 

Cuối cùng, trong tiếng hò reo nồng nhiệt làm sôi sục cả khán đài, giải thi đấu liên trường năm nay chính thức khép lại.

Có lẽ chính hiệu trưởng cũng không ngờ tới, nhân vật mà ông chiêu mộ với giá cao để làm gương mặt đại diện cho kỳ thi đại học sắp tới, lại bất ngờ lập công lớn ở mảng thể ȶᏂασ như một món quà gặp mặt.

Trung học số 8 thua tâm phục khẩu phục. 

Vốn dĩ đều là những thiếu niên mười mấy tuổi đầu, tình yêu dành cho bóng rổ của họ rất thuần khiết. 

Sau trận đấu, họ chân thành chúc mừng Đàm Chuẩn và hẹn năm sau sẽ tái đấu. 

Anh đưa tay chạm nắm đấm với họ, chỉ khẽ hất cằm một cách lười biếng thay cho lời đáp lại.

So với sự công nhận từ đối thủ, lòng nhiệt tình của những người hâm mộ mới gia nhập tại hiện trường còn nồng cháy hơn nhiều. 

Những người đến tặng nước vây quanh Đàm Chuẩn kín mít không kẽ hở. 

Tiếc thay, từng người một đều bị thái độ thẳng thừng, lạnh lùng của anh dội cho gáo nước lạnh. 

Anh từ chối dứt khoát, chẳng để lộ dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi.

Tề Tri Nghiên thấy cảnh đó thì chép miệng cảm thán: “Hung dữ thật đấy.”

Cô nàng lập tức từ bỏ ý định góp vui, kéo tay Gia Ninh rời đi. 

Vừa ra đến ngoài nhà thi đấu, Gia Ninh bỗng ngập ngừng nói: “Tớ... hình như tớ để quên đồ ở chỗ ngồi rồi. A Nghiên, cậu đi trước đi, tớ muốn quay lại tìm một chút.”

Có lẽ vì không giỏi nói dối nên mặt cô đỏ bừng như quả cà chua chín, lý do đưa ra cũng lắp bắp, vụng về. 

Tề Tri Nghiên vốn tính vô tư nên chẳng mảy may nghi ngờ. 

Thấy xe đã đến nơi, cô ấy đành vẫy tay chào: “Vậy được rồi, tớ đi trước đây, có việc gì thì gọi tớ nhé.”

Gia Ninh đeo chiếc ba lô nhỏ lên vai, mỉm cười tạm biệt: “Tạm biệt, cậu đi đường cẩn thận.”

Lúc này, các bạn học cũng đã tản đi gần hết. 

Nhà thi đấu trống trải không một bóng người, tĩnh lặng đến lạ thường như dư âm sau một bữa tiệc tưng bừng. 

Nhưng tâm trí Gia Ninh vẫn chưa thoát ra khỏi bầu không khí lúc nãy, lòng cô rối bời như tơ vò.

Cô không tự chủ được mà nhớ lại những thước phim trên sân đấu vừa rồi. 

Một Đàm Chuẩn trên sân bóng đầy tính tấn công, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh ở câu lạc bộ hay trường học. 

Anh sắc sảo và rực rỡ như một thanh kiếm báu vừa tuốt khỏi bao. 

Anh sở hữu sự ngông cuồng tự tại đặc trưng của tuổi trẻ, từng nét hoang dại trên người đều sắc bén đến mức có thể làm người khác bị thương.

Biết rõ là nguy hiểm, nhưng vẫn khiến người ta muốn lao vào như thiêu thân tự tìm đến lửa.

Gia Ninh quay trở lại sân đấu, Đàm Chuẩn lúc này đang tựa lưng vào tường cúi đầu nghỉ ngơi. 

Mái tóc ngắn thấm đẫm mồ hôi dán chặt vào trán, che bớt đôi mắt khiến gương mặt anh trông càng thêm phần lạnh lùng.

Quả bóng rổ trên đầu ngón tay anh vẫn xoay tròn một cách ngoan ngoãn.

Khoảnh khắc anh ngẩng đầu nhìn sang, Gia Ninh lảo đảo lùi lại nửa bước, chân tay bủn rủn như muốn bỏ chạy ngay tức khắc.

Cô thực sự cảm thấy...

Thực sự cảm thấy quá xấu hổ và mất mặt, cảm giác nhục nhã trào dâng khiến cô chỉ muốn bật khóc. 

Trong khi mọi người nỗ lực thi đấu để mang vinh quang về cho trường, cô lại ngồi dưới khán đài ồn ào náo nhiệt, chỉ vì nhìn Đàm Chuẩn mà không kìm nén được du͙© vọиɠ, tự làm mình trở nên nhếch nhác như vậy.

Cô cũng không muốn thế, nhưng thật sự cô chẳng thể nào khống chế nổi bản thân. 

Cơ thể cô dường như bỗng dưng trở nên hư hỏng mất rồi.

Nghĩ đến đó, một nỗi tủi thân khó tả dâng đầy lồng ngực rồi lan đến tận hốc mắt. 

Cô mím môi, chóp mũi thun lại, những giọt nước mắt to tròn bắt đầu chực trào.

Đàm Chuẩn thấy cô sắp khóc thì sắc mặt sầm xuống, anh dùng lực thật mạnh ném quả bóng sang bên cạnh: “Trưng cái bộ mặt đưa đám đó cho ai xem? Tôi còn chưa nói điều kiện thắng cược cơ mà.”

Anh cứ ngỡ Gia Ninh sợ anh sẽ làm khó mình nên mới bị dọa đến phát khóc.

Gia Ninh không sợ điều kiện cá cược, nhưng lại bị quả bóng nảy mạnh kinh người kia làm cho khiếp vía. 

Cô nấc lên một tiếng, cố nén tiếng khóc mà không hề phản kháng. 

Cô chẳng có lý do chính đáng nào để giải thích vì sao mình đã rời đi rồi còn quay lại.

Đành thuận theo lời anh, cô tủi thân hỏi: “Vậy... vậy cậu muốn tôi làm gì?”

Câu hỏi đột ngột này cũng làm khó cả Đàm Chuẩn. 

Anh đút tay vào túi quần, ánh mắt lướt qua chiếc ba lô nhỏ trên lưng cô, yết hầu khẽ cuộn lăn lên xuống.

Một lúc sau, anh mới lạnh lùng lên tiếng: “Đánh xong hai trận khát đến chết đi được, ai còn hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện đó.”

Gia Ninh gạt đi giọt nước mắt, chớp mắt nhìn anh đầy vẻ kỳ quặc. 

Rõ ràng ban nãy có biết bao nhiêu bạn nữ đến tặng nước cho anh, chẳng phải chính anh đã hung hăng bảo mình không khát sao?

Cái tính khí xấu xa của Đàm Chuẩn đúng là công kích bừa bãi, chẳng chừa một ai. 

Với mỗi người, anh đều có sẵn một bộ lý lẽ riêng để bắt bẻ.

Cô mím môi, kéo ba lô ra phía trước rồi lấy chai nước mật ong bên trong ra. 

Cô ngập ngừng cầm trong tay rồi hỏi: “Vậy cậu có muốn uống cái này không? Vẫn còn một nửa.”

Bất ngờ thay, Đàm Chuẩn liếc nhìn một cái rồi không hề từ chối. 

Vì chia sẻ với Tề Tri Nghiên nên Gia Ninh có mang theo mấy chiếc cốc giấy dùng một lần, lúc này lại vừa vặn dùng đến.

Cô rót ra nửa cốc, miệng cốc vẫn còn bốc hơi nóng hổi. 

Cô theo bản năng thổi cho nước nguội bớt rồi mới đưa cho Đàm Chuẩn, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Của cậu này, cẩn thận kẻo nóng.”

Đàm Chuẩn ghét nhất là thấy người khác khóc lóc vì anh chê phiền, nhưng tiếng nức nở của Gia Ninh nghe lại chẳng hề chói tai chút nào.

Tiếng nức nở của cô mềm mại như được bao phủ trong làn sương nước, cũng giống như ly nước mật ong trên tay, vừa ngọt ngào vừa nũng nịu đến chết người.

Sau khi uống nước, cảm giác khô khốc trong cổ họng tan biến, Đàm Chuẩn nhận ra Gia Ninh vẫn chưa đi. 

Cô đứng chôn chân bên cạnh, cúi gằm mái đầu nhỏ vẻ ngơ ngác, lúc này không khóc cũng chẳng nói năng gì, trông cứ như đang có điều gì đó khó nói.

Bầu không khí im lặng lan tỏa trong không gian có chút kỳ quặc.

Đàm Chuẩn nhón mũi chân xuống đất, chủ động phá vỡ thế bế tắc: “Lúc nãy tôi thể hiện trên sân thế nào?”

Khi nói chuyện, cơ hàm anh khẽ siết lại. 

Nếu Gia Ninh dám bới lông tìm vết, anh sẽ vo tròn cô lại như một quả bóng rồi ném thẳng ra khỏi nhà thi đấu. 

Tuy nhiên, vì cô vốn nhát gan lại rất ngoan ngoãn, nên câu trả lời vốn dĩ đã nằm trong dự tính của anh.

Gia Ninh đáp: “Rất tốt.”

Câu trả lời này có chút lấy lệ. 

Khóe môi Đàm Chuẩn vừa mới hơi nhếch lên đã lập tức thu lại, anh lạnh mặt truy hỏi: “Tốt ở chỗ nào? Chưa ăn cơm à mà nói được có vài chữ thế?”

Hỏi xong, Đàm Chuẩn cũng tự mình âm thầm nhớ lại trận đấu vừa rồi. 

Anh thấy chiêu tranh bóng bật bảng lúc mở màn của mình khá ổn, cách chọn vị trí cũng không tồi. 

Nhưng dường như lúc anh ném trúng quả ba điểm, cả khán đài mới hò reo lớn nhất.

Gia Ninh có rất nhiều thói quen xấu hình thành từ nhỏ, hễ cứ căng thẳng là ngón tay lại bắt đầu bứt rứt, vò nát gấu áo đến mức nhăn nhúm. 

Đầu óc cô lúc này mụ mị, mặt đỏ tai hồng, vô thức nói ra sự thật:

“Cơ bụng...”

Cô chẳng hiểu gì về bóng rổ, ngay cả luật lệ cũng không biết, càng không phân biệt được các chiêu thức khác nhau. 

Suốt cả trận đấu vừa rồi, thứ duy nhất cô nhìn chính là Đàm Chuẩn.

Khoảnh khắc anh bật nhảy ném rổ, cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện trong không trung, cô lập tức liên tưởng ngay đến hai lần ân ái vụng về và liều lĩnh trước đó, tưởng tượng ra dáng vẻ mình bị Đàm Chuẩn đâm mạnh đến mức đạt cực khoái.

Chỉ bằng những kí©ɧ ŧɧí©ɧ trong đại não, cô đã khép chặt đôi chân mà lên đỉnh.

Cho nên, cơ bụng là tuyệt nhất.

Đàm Chuẩn người đã chuẩn bị sẵn hàng chục phương án trong đầu nhưng duy nhất không ngờ tới đáp án này: “?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương