Ngủ Với Chó Dữ

Chương 18: Cho cậu sờ thử một cái đấy

Trước Sau

break

Đàm Chuẩn trời sinh nhạy bén hơn người bình thường, dù đang ở giữa sân bóng ồn ào, anh vẫn cảm nhận được tầm mắt của Gia Ninh đang hướng về phía mình.

Gần như là xuyên suốt cả trận đấu.

Dù đôi lúc cô có dời mắt sang người khác trong chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn sẽ quay trở lại trên người anh. 

Vì vậy, trong trận đấu này, người bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ tính hiếu thắng không chỉ có đội trường Trung học số 8, mà còn có cả chính anh.

Nghe xong câu trả lời ngoài dự tính của cô, Đàm Chuẩn nghiến chặt răng, có chút bực bội mà mắng: “Rốt cuộc cậu có biết liêm sỉ là gì không hả? Ai cho phép cậu nhìn—”

Nói xong, anh khựng lại, nuốt ngược mấy chữ định nói vào trong, rồi không tự nhiên mà kéo kéo áo đấu: “Mặt dày thật đấy.”

Quả nhiên là hạng hồ ly lẳng lơ, cứ thấy đàn ông là lại không kìm chế được. 

Đúng là lãng phí kỹ thuật chơi bóng của anh mà. 

Sự khinh miệt trong giọng nói của anh dường như sắp tràn ra ngoài đến nơi.

Gia Ninh nghe mà lòng buồn rượi, đôi môi hồng bĩu ra, khóe mắt lại bắt đầu rơi lệ như những hạt trân châu nhỏ. 

Cô vừa xấu hổ vừa hối lỗi lên tiếng: “Tôi xin lỗi mà...”

Cô đại khái có thể hiểu được sự giận dữ của Đàm Chuẩn. 

Anh coi trọng thắng thua trong trận đấu như vậy, có lẽ cảm thấy cô đã xúc phạm đến màn trình diễn của mình rồi. 

Gia Ninh suy nghĩ một chút, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ hối lỗi, cố gắng giải thích để bù đắp: “Cậu thực sự rất giỏi. Mặc dù tôi không hiểu gì về kỹ thuật, nhưng cậu đã giúp Tích Lễ ghi được rất nhiều điểm, cả sân vận động đều gọi tên cậu.”

Hai tay cô buông thõng trước người, đầu ngón tay khẽ cuộn lại: “Tôi cũng không cố ý không xem bóng đâu. Chỉ là các bạn khác đều không để lộ cơ bụng, chỉ có mỗi mình cậu lộ ra nên tôi mới ấn tượng sâu sắc, rồi lỡ lời nói ra thôi.”

Cô nói chậm rãi, lắp bắp bộc bạch suy nghĩ của mình.

Đàm Chuẩn càng nghe càng thấy có gì đó sai sai. 

Cái gì mà những người khác đều không lộ, chỉ mình anh lộ? 

Nghe cứ như thể anh cố tình làm màu, khoe mẽ trên sân bóng vậy.

Hơn nữa...

“Chỉ thấy mỗi của anh nên mới ấn tượng sâu sắc.”

Ý của câu này là sao? 

Chẳng lẽ nếu những người khác cũng lộ ra, thì sự chú ý của cô cũng sẽ đặt lên người bọn họ luôn à?

Nực cười, trên sân này còn ai có dáng người đẹp hơn anh chắc? 

Toàn là một lũ công tử bột trong tháp ngà, vai không rộng, tay không xách, yếu ớt như đám gà công nghiệp, anh chỉ cần tùy tiện ra tay là có thể hạ đo ván tất cả.

Đàm Chuẩn vô thức phân tích từng lời Gia Ninh vừa nói.

Kết quả là sau khi tự mình phân tích một hồi, Đàm Chuẩn lại vô cớ rước lấy bực bội vào người. 

Anh liếc nhìn cô đầy mỉa mai rồi hỏi: “Nghe ý của cậu, hình như vì không thấy được của người khác nên cậu thất vọng lắm hả?”

“Cái gì cơ...”

Gia Ninh ngơ ngác hỏi lại, gương mặt lộ rõ vẻ mịt mờ, cô nói câu đó khi nào chứ? 

Chẳng lẽ cô lại lỡ làm sai chuyện gì rồi sao? 

Tại sao sau khi cô đã xin lỗi, sắc mặt Đàm Chuẩn trông còn khó coi hơn trước, hung dữ như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Thế nhưng, mục đích cô quay lại đây chính là muốn hỏi Đàm Chuẩn xem liệu hai người có thể làm thêm lần nữa không. 

Nếu bây giờ lỡ đắc tội với anh thì chuyện đó lại càng không có hy vọng.

Những đầu ngón tay mềm mại như mầm non của Gia Ninh bối rối cực độ, cứ bấm vào nhau tạo thành những vết hằn nhỏ như hình vầng trăng khuyết. 

Cô nén lại nỗi tủi thân, thuận theo ý tứ trong lời nói của anh mà phủ nhận: “Không có mà, sao tôi phải thất vọng chứ.”

Hàng mi cong vút của cô khẽ rung động như cánh bướm, cô ngước lên nhìn anh bằng đôi mắt trong veo đầy vẻ ngây thơ: “Chẳng phải tôi đã thấy của cậu rồi sao?”

Câu nói này dường như đang thầm khẳng định rằng, từ đầu đến cuối cô chỉ muốn nhìn một mình anh mà thôi.

Gia Ninh chỉ nói ra theo bản năng, hoàn toàn không nhận ra một câu nói bâng quơ như vậy lại có sức công phá lớn đến nhường nào đối với một thiếu niên đang tuổi bừng bừng sức sống.

Dù Đàm Chuẩn có chín chắn và già dặn hơn bạn bè đồng trang lứa, cũng bị lời khen trực diện này làm cho tim đập thình thịch, cảm giác tê dại lan tỏa đến tận đầu ngón tay. 

Cô sao lại... sao lại càng lúc càng chẳng biết giữ kẽ gì thế này. 

Cứ như là đang nóng lòng muốn quyến rũ anh vậy!

Đêm ở câu lạc bộ biểu hiện đã rất kỳ lạ rồi, bị anh bóp cổ mắng nhiếc cũng không hề nổi giận, ngoan ngoãn như một chiếc bánh bao nhỏ, bảo chuyển tiền là chuyển tiền ngay. 

Lần ở phòng y tế lại càng không buồn diễn nữa, tìm đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của anh, dụ dỗ anh lên giường. 

Quả nhiên là cô có ý đồ đó với mình.

Mẹ kiếp, đúng là si tâm vọng tưởng. 

Anh căn bản chẳng thèm nhìn trúng loại người như cô. 

Ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì, vừa lẳng lơ vừa giả nai, đúng là hạng hồ ly tinh.

Đàm Chuẩn độc miệng chửi rủa trong lòng, cố gán cho cô đủ thứ từ ngữ tiêu cực để át đi cảm giác khác lạ đang dâng trào trong lồng ngực. 

Thế nhưng sắc đỏ nơi vành tai vẫn theo huyết quản lan dần xuống chiếc cổ thon dài. Gia Ninh kỳ lạ quan sát anh rồi hỏi: “Mặt cậu sao lại—”

Sao lại đỏ bừng lên thế kia.

Cô còn chưa kịp nói hết câu, Đàm Chuẩn đã như gặp phải kẻ thù lớn mà nắm chặt lấy cổ tay cô, thô bạo kéo lại gần: “Im miệng! Không cho phép cậu nói nữa.”

Để đánh lạc hướng, Đàm Chuẩn thậm chí chẳng tiếc bán rẻ nhan sắc, anh đặt lòng bàn tay mềm mại của cô lên cơ bụng mình, rồi dùng giọng điệu ban ơn đầy gượng gạo, hừ lạnh một tiếng: “...Cho cậu sờ thử một cái đấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương