Thật ra Gia Ninh chẳng hề có ý định muốn sờ.
Nhưng trước thái độ quá đỗi ép buộc của Đàm Chuẩn, cô chỉ đành ngoan ngoãn để những đầu ngón tay mình trượt đi. C
ảm giác khi những đầu ngón tay mềm mại lún sâu vào giữa những rãnh cơ bụng săn chắc thật sự nóng bỏng vô cùng.
Dù có cách một lớp vải áo, cô vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn tiềm ẩn bên trong.
Điều này khiến cô không kìm được mà nhớ về cái đêm ở câu lạc bộ hôm ấy.
Cảnh tượng khi cô ngồi trên người anh, lòng bàn tay ép chặt lên khối cơ bụng này, rồi cứ thế nhấp nhô để nuốt trọn lấy thứ nam tính của anh.
Những ảo tưởng đầy sắc dục bủa vây trong đại não khiến cơ thể cô bắt đầu nảy sinh phản ứng.
Gia Ninh bất an khép chặt hai đầu gối, cắn ướt đôi môi, đầu ngón tay run rẩy khẽ vân vê khối cơ bắp rồi thốt lên: “Cứng quá.”
Đàm Chuẩn liếc nhìn cô đầy khinh bỉ, thầm cười lạnh trong lòng.
Nói nhảm, anh đang âm thầm gồng, đương nhiên là phải cứng rồi.
Cánh tay đang buông thõng bên sườn của anh đã nổi đầy gân xanh.
Anh khựng lại một chút, rồi hơi giấu tay sang bên cạnh để che giấu.
Thế nhưng...
Vài phút sau, Đàm Chuẩn nhìn bàn tay trắng nõn mềm mại vẫn đang đặt trước mặt mình mà huyệt thái dương giật liên hồi, anh bực bội nghiến răng.
Đúng là được đằng chân lân đằng đầu, cô thật sự dám ăn đậu hũ của anh.
Cả người cô gần như dán chặt vào anh, từng ngón tay cứ như cái đuôi hồ ly thành tinh, chỉ sợ người khác không cảm nhận được cái sự lẳng lơ từ trong xương tủy của mình.
Anh thẹn quá hóa giận mà lùi lại, nhíu mày quát dừng: “Được rồi đấy, cậu định sờ đến bao giờ nữa?”
Đàm Chuẩn không biết rằng tâm trí Gia Ninh sớm đã bay tận đi đâu rồi, nên khi anh bất thình lình lùi lại, lòng bàn tay cô mất đi điểm tựa, cứ thế men theo hông anh mà trượt thẳng xuống chỗ phía dưới đang gồ lên.
Đây hoàn toàn là một tai nạn, nhưng trong mắt Đàm Chuẩn, nó chẳng khác nào một sự khiêu khích trắng trợn.
Cho sờ cơ bụng vẫn chưa đủ, giờ còn muốn chạm cả vào chỗ đó của anh luôn sao?
Gương mặt tuấn tú của Đàm Chuẩn sa sầm xuống, anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt ở nơi nhạy cảm kia, nghiến răng quát: “Bỏ ra!”
Gia Ninh cũng thấy mình oan uổng vô cùng, đôi môi hồng khẽ bĩu ra, nhanh chóng giấu bàn tay vừa phạm lỗi ra sau lưng, vội vàng thanh minh: “Tôi không cố ý đâu, cậu đừng giận mà.”
Làm sao mà không giận cho được!
Có con nhà lành nào lại giống như cô, cứ một lòng một dạ tìm cách quyến rũ đàn ông như thế không.
Thật là không biết sống chết, chẳng lẽ cô thực sự nghĩ anh là hạng người tử tế hay sao?
Đàm Chuẩn vì để kiếm tiền nên đã sớm va chạm với đủ hạng người trong xã hội, nhưng đây là lần đầu tiên anh bị người ta chiếm tiện nghi một cách quang minh chính đại như thế này.
Đôi mắt đen thẳm của anh tối sầm lại, anh nhếch môi cười lạnh: “Đợi đã, đặt tay lại chỗ cũ cho tôi.”
Gia Ninh ngẩn người, ngỡ như mình vừa nghe nhầm, cô ngơ ngác mở to mắt ngước nhìn anh mà không dám động đậy, thầm nghĩ trong lòng cái người này thật là kỳ quặc.
Rõ ràng vừa rồi còn gắt gỏng bắt cô bỏ tay ra cơ mà.
Nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ đến tội nghiệp của cô gái nhỏ, Đàm Chuẩn chẳng hề có chút cảm giác tội lỗi nào vì đã bắt nạt cô.
Anh khẽ nhướng mày, kéo phắt cô lại gần mình: “Thích sờ lắm đúng không? Vậy cho cậu sờ cho đã đời luôn.”
Anh nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, ấn mạnh lên nơi đang cương cứng của mình, thô lỗ hạ lệnh: “Quay lại đây giúp tôi giải tỏa đi. Đừng quên, cậu còn nợ tôi một vụ cá cược đấy.”
Anh mang chuyện cá cược ra đe dọa, rõ ràng là muốn cố tình làm nhục cô.
Thế nhưng Gia Ninh nghe xong, đôi mắt vốn đang ngập nước lại sáng bừng lên.
Nếu theo kiểu có qua có lại, sau khi cô giúp anh xong, có phải anh sẽ đồng ý làm chuyện đó với cô không?
Trong mấy bộ phim người lớn đều diễn như vậy mà.
Chỉ cần thoáng tưởng tượng thôi, cơ thể cô đã dâng lên một cảm giác tê dại đầy sắc dục.
Gia Ninh đỏ mặt, hàng mi run rẩy như cánh bướm đang vỗ, từ mặt xuống tận cổ đều ửng lên một màu hồng đào ẩm ướt.
Cô nhìn quanh quất, không kìm được mà nói ra nỗi lo lắng trong lòng: “Ở... ở đây sao? Nhưng mà, ngộ nhỡ có người bắt gặp thì phải làm sao, cậu có kéo tôi đi trốn không?”
Lúc này trong nhà thi đấu chỉ có hai người bọn họ, nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng.
Chẳng may bị ai nhìn thấy, Gia Ninh chắc chắn sẽ xấu hổ tới mức muốn đào một cái lỗ để chui xuống mất thôi.
Cô vừa dứt lời, Đàm Chuẩn lập tức rơi vào một sự im lặng kéo dài.
Yết hầu anh khẽ cuộn lăn lên xuống, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Gia Ninh trước mặt.
Cô có vấn đề gì à, sao lại thực sự muốn giúp anh làm chuyện đó chứ?
Đàm Chuẩn đe dọa cô vốn chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ đến quẫn bách của cô mà thôi.
Bản thân anh không phải hạng người ham muốn du͙© vọиɠ, càng không định phát tiết ở nơi như thế này.
Vậy mà cô không những tưởng thật, lại còn hớn hở đồng ý.
Thậm chí cô còn nũng nịu ngước đầu hỏi anh có dắt cô chạy trốn không, dáng vẻ này chẳng khác nào một chú thú cưng nhỏ bé đang hết mực dựa dẫm vào chủ nhân.
Dù nhìn thế nào cũng thấy ngoan ngoãn đến mức khiến người ta mềm lòng.
Cô lại thích anh đến nhường này sao...
Vành tai Đàm Chuẩn nóng bừng như lửa đốt, anh nghiến chặt răng, cố nén lại phản ứng run rẩy từ sâu trong cơ thể, đột ngột kéo cô đi về phía phòng thay đồ.
Chỉ đến khi xoay người đi, anh mới đưa tay xoa xoa vành tai đang nóng hổi của mình, cộc cằn trả lời: “Đương nhiên là không rồi. Nếu có người bắt gặp, tôi sẽ nói là chính cậu quyến rũ tôi.”
Gia Ninh đi phía sau khẽ bĩu môi, đôi mắt đầy oán trách nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, thầm nghĩ.
Thật là vô lý, thứ to lớn thoải mái như vậy, sao lại mọc trên người cái tên khốn khiếp này cơ chứ.