Ngủ Với Chó Dữ

Chương 20: Nghĩ bậy (hơi h)

Trước Sau

break

Đàm Chuẩn kéo cô vào phòng thay đồ tối tăm chật chội. 

Bốn mắt nhìn nhau, yết hầu anh khẽ cuộn lăn lên xuống, cất giọng khàn đặc: “Làm đi.”

Thái độ của anh tùy tiện, thậm chí có thể coi là tệ hại vô cùng.

Gia Ninh lại chẳng hề để tâm, cô đã nhẫn nhịn rất lâu, du͙© vọиɠ dâng trào như muốn nhấn chìm cô lấy cô. 

Cô khẽ nuốt nước miếng rồi ngồi xổm xuống, ngước mặt nhìn anh, chớp mắt bảo: “Vậy tôi bắt đầu nhé.”

Sự chủ động của cô khiến người lúng túng ngược lại là Đàm Chuẩn. 

Gân xanh trên cổ anh ẩn hiện trong bóng tối nổi lên cuồn cuộn, phải mất một lúc lâu anh mới kìm lại được chữ “đồ lăng loàn” không mắng ra miệng.

Vị ŧıểυ thư cành vàng lá ngọc này, sao còn có thể phóng đãng hơn cả kỹ nữ đứng đường cơ chứ?

Cũng may là Gia Ninh không nghe thấy những gì anh đang nghĩ.

Cô cúi người ngồi xổm, khoảng cách với chỗ nhô lên cao nơi đáy quần thiếu niên gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi tanh nồng đặc trưng. 

Đến lúc này, một chút xấu hổ mới nảy sinh, cô run rẩy kéo khóa quần anh ra.

Đầu ngón tay ửng hồng như sắc hoa tường vi chạm khẽ vào, tạo nên một sự tương phản thị giác mạnh mẽ. 

Cô đỏ mặt, lôi dươиɠ ѵậŧ của Đàm Chuẩn ra ngoài.

Cây gậy thịt to lớn nóng rực bị cô nắm gọn trong lòng bàn tay.

Một lần lạ, hai lần quen, lần này Gia Ninh đã tỏ ra điêu luyện hơn hẳn. 

Lòng bàn tay cô khum lại, bao trọn lấy phần gốc rồi tuốt từ dưới lên trên. 

Khi chạm đến quy đầu, cô còn thành thục xoa nắn một chút, khiến món đồ kia lập tức hưng phấn rung rinh.

Đàm Chuẩn tựa lưng vào tủ đồ, nghiến chặt răng. 

Cảm giác sung sướиɠ khiến da đầu anh tê dại, anh phải cố gắng lắm mới không phát ra tiếng thở dốc thỏa mãn, vì sợ cô sẽ đắc ý.

Mẹ kiếp, cô ŧıểυ thư này chắc bình thường đến việc mặc quần áo cũng có người hầu hạ. 

Nếu không, sao tay cô có thể mềm mại đến nhường này?

Nó giống như một miếng đậu phụ non, mềm mại và trơn mịn vô cùng, đến mức bị gân xanh trên dươиɠ ѵậŧ của anh cọ xát, anh cũng sợ cô sẽ bị trầy da.

Đôi mắt đen láy của anh phủ một lớp sương mờ ảo, anh nheo mắt nhìn cô, giọng điệu có chút kỳ quái: “Thành thục thế này, chắc không ít lần làm cho đàn ông rồi nhỉ?”

Gia Ninh chu đôi môi hồng nhuận, đang cúi đầu lén lút quẹt thứ dịch trong suốt chảy ra từ lỗ sáo ngược lại vào gấu quần của Đàm Chuẩn. 

Thứ dịch ấy dính đầy ra tay cô, dính nhớp không thôi.

Nghe anh hỏi, cô vô tội đính chính: “Mới chỉ có hai lần thôi.”

Đàm Chuẩn định hỏi cô xem lần đầu tiên là ai.

Nhưng rồi anh khựng lại, chợt nhận ra đó chính là đêm ở câu lạc bộ kia. 

Hôm đó lúc anh tỉnh lại, dươиɠ ѵậŧ dưới thân đã cứng như giáo dài, chắc chắn là đã bị cô giày vò một hồi lâu.

Sát khí sắc lạnh tỏa ra quanh người anh đột ngột biến mất, anh hừ lạnh một tiếng, lười biếng hạ mắt xuống “giám sát” công việc của cô.

Hôm nay Gia Ninh đi một đôi giày da nhỏ, mặc dù tinh tế nhã nhặn nhưng lại chẳng thoải mái chút nào. 

Cộng thêm chiều cao một mét chín của Đàm Chuẩn, cô buộc phải gập gối, kiễng chân đầy vất vả mới có thể phối hợp cùng anh.

Tư thế này cực kỳ khó chịu, chỉ mới ngồi xổm một lát mà cổ chân đã mỏi nhừ không chịu nổi, khiến cô cứ chốc chốc lại phải loay hoay thay đổi trọng tâm để giảm bớt sự nhức mỏi.

Thế nhưng, dưới con mắt của một tên thẳng nam cứng nhắc như Đàm Chuẩn, hành động đó lại trở thành minh chứng rõ rệt cho sự lăng loàn của cô. 

Nửa thân trên thì ngước khuôn mặt xinh đẹp lên ra sức phục vụ, nửa thân dưới lại võng eo xuống, cái mông không ngừng lắc lư. 

Cứ nhấp nhô lên xuống như thế, trông cô chẳng khác nào một con chó cái nhỏ đang vẫy đuôi phủ phục dưới chân chủ nhân.

Ở ngay trước mặt anh mà cô đã da^ʍ đãиɠ đến mức này, thì đêm ở câu lạc bộ đó, khi anh còn đang hôn mê, chẳng biết cô đã không kiêng dè mà phóng đãng đến nhường nào nữa.

Không khí trong phòng thay đồ khô khốc và ngột ngạt, yết hầu Đàm Chuẩn cuộn lăn lên xuống liên tục. 

Anh ép mình phải nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh nóng bỏng lại không ngừng nhảy múa trong tâm trí. 

Đêm đó cô về nhà bằng cách nào? 

Bắt taxi sao? 

Anh vẫn nhớ như in chiếc qυầи ɭóŧ cotton nhỏ xíu bỏ lại ở cuối giường khi ấy, nó đã ướt đẫm đến mức chẳng thể mặc nổi nữa rồi.

Liệu người đi đường có ngửi thấy mùi hương vừa ngọt vừa gợi dục trên người cô không? 

Có ai phát hiện ra cô đang không mặc đồ lót bên dưới lớp váy, huyệt nhỏ thì đẫm nước, bên trong thậm chí còn chứa đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh không?

“Mẹ kiếp.” 

Lẽ ra đêm đó anh nên ở lại, đâm nát người phụ nữ da^ʍ đãиɠ này mới đúng.

Đôi mắt đen láy của Gia Ninh trợn tròn, ngạc nhiên nhìn thấy dươиɠ ѵậŧ trước mặt đột nhiên trướng lớn thêm một vòng, những đường gân xanh tím nổi cuồn cuộn quấn quanh khúc thịt nóng rực.

Còn chưa kịp để cô lên tiếng, một bàn tay đã thô bạo đã ghì chặt sau gáy cô, ấn mạnh khuôn mặt nhỏ nhắn vào dươиɠ ѵậŧ đang cương cứng kia.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương