Ngủ Với Chó Dữ

Chương 21: Ghì chặt đầu bắt bú mớm (hơi h)

Trước Sau

break

Quy đầu nghiền lên đôi môi mềm mại tựa cánh hoa tường vi, tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính nhớp thoa lên làm loang ra một sắc đỏ nồng nàn quyến rũ.

Gia Ninh đờ người ra hồi lâu, đôi đồng tử co rụt lại vì hoảng sợ.

Sau khi nhận ra anh định làm gì, cô vội dùng cả hai tay đẩy anh ra để ngăn cản, vừa lắc đầu vừa nức nở: “Đừng, tránh ra đi...”

Những lời phản kháng đầy yếu ớt thoát ra từ kẽ môi, nhưng mùi vị tanh nồng của tϊиɧ ɖϊ©h͙ đã kịp len lỏi, tùy ý lan tỏa khắp khoang miệng. 

Cảm giác nhục nhã bất ngờ ập đến đánh gục lòng tự trọng, khiến nước mắt cô lã chã rơi xuống dươиɠ ѵậŧ cương cứng kia. 

Sự ẩm ướt của nước mắt chỉ khiến thiếu niên thoáng nảy sinh một chút lòng thương hại trong chớp mắt.

Thế nhưng ngay sau đó, thứ dưới thân anh lại càng hưng phấn không thôi, tấn công mãnh liệt hơn. 

Đàm Chuẩn giữ chặt lấy đầu cô, đe dọa: “Còn dám cử động lung tung, cẩn thận kẻo thu hút nhân viên công tác bên ngoài vào đây đấy.”

Gia Ninh lập tức liên tưởng đến cảnh tượng đó, khuôn mặt nhỏ nanh trắng bệch đi, đôi mắt ngấn nước ngước lên nhìn anh đầy vẻ cầu xin, sợ hãi nói: “Không, đừng mà...”

Tiếng khóc của cô vừa mềm mại vừa nũng nịu, giống hệt âm thanh của một con thú nhỏ đang làm nũng. 

Tiếng cầu xin ấy chẳng khác nào một lời mời gọi, cứ thế thôi thúc người ta phải bắt nạt cô dữ dội hơn nữa.

Đàm Chuẩn thoáng chút lơ đãng, những đốt ngón tay thon dài vùi trong làn tóc bồng bềnh nổi đầy gân xanh. 

Anh dời mắt đi chỗ khác, ép bản thân phải nhẫn tâm. 

Anh mạnh bạo cạy mở kẽ môi cô, đẩy thẳng dươиɠ ѵậŧ thô to vào sâu trong khoang miệng khiến cô bật khóc thành tiếng.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng khóc đã bị thay thế bởi những âm thanh ẩm ướt, đầy dẫm đãng hơn.

Gia Ninh vùi đầu vào giữa hai chân anh, đôi chân mềm nhũn rồi quỳ rạp xuống. 

Cả khứu giác và hơi thở của cô đều bị mùi hormone nồng nặc chiếm trọn, đầu óc choáng váng đến mức mịt mờ. 

Sao... sao lại ngậm nó vào mất rồi...

Sự hiện diện to lớn không thể phớt lờ trong miệng nhắc nhở cô một cách rõ ràng rằng, đây chính là dươиɠ ѵậŧ của đàn ông. 

Sự thật tuyệt vọng ấy hoàn toàn đập tan lòng tự trọng của Gia Ninh, cô nhắm nghiền mắt lại, nức nở muốn trốn tránh hiện thực, nhưng nỗi sợ hãi chua xót trong lồng ngực lại càng lúc càng đậm đặc hơn.

Cô đã quá sợ hãi, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã dọc theo khuôn mặt xinh đẹp, cả người không ngừng run rẩy. 

Đàm Chuẩn dù có đần độn đến mấy cũng phát hiện ra sự bất thường của Gia Ninh.

Đồng tử anh khẽ co thắt lại, anh phớt lờ sức hút mãnh liệt từ khoang miệng ẩm ướt kia mà nghiến răng rút ra. 

Lòng bàn tay anh đặt lên đỉnh đầu cô còn nhanh hơn cả phản ứng của não bộ, đôi mắt đen sâu thẳm hiếm khi thoáng hiện vẻ lúng túng, ngón tay cứng nhắc khẽ động đậy: “Được rồi được rồi, có gì đâu mà phải khóc cơ chứ.”

Anh khô khốc an ủi vài câu, nhưng chẳng đem lại chút tác dụng nào đối với cô cả.

Gia Ninh hoảng loạn đến mức gần như nghẹt thở, đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng dù đã rời khỏi vật kia nhưng vẫn còn hé mở. 

Nước miếng không giữ được, trào ra từ khóe miệng làm lem nhem cả cằm, thậm chí còn nhỏ giọt lên trên thân gậy vẫn còn đang thô cứng.

Vẻ đẹp dâm mỹ đầy kí©ɧ ŧɧí©ɧ này thậm chí còn hớp hồn người khác hơn cả lúc cô sạch sẽ chỉnh tề.

Đàm Chuẩn lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức, anh nhíu mày ngồi xuống, cố gạt bỏ du͙© vọиɠ để trở nên nghiêm túc, ra lệnh cho Gia Ninh: “Thở đi.”

Gia Ninh ngẩng đầu, đôi đồng tử rã rời ngập ngụa nước mắt, vẻ mặt trống rỗng. 

Cô khóc đến mức nấc nghẹn không thở nổi, khuôn mặt vốn đang ửng hồng nhanh chóng trở nên nhợt nhạt. 

Cô mong manh như một miếng thủy tinh mỏng, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Cô thật sự đã bị dọa cho sợ khiếp vía. 

Một ŧıểυ thư sống trong nhung lụa từ nhỏ như cô làm sao đã từng trải qua chuyện này.

Đàm Chuẩn nhận ra điều đó, cảm giác hối hận đè nén trong lòng bỗng chốc dâng lên dày đặc. 

Anh mấp máy môi, cổ họng chát đắng, mặc kệ sự né tránh của cô mà đưa tay ra, tỉ mỉ lau đi những vệt nước bẩn thỉu trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Tôi không ép cậu dùng miệng nữa. Ngoan, thở đi nào.”

Nghe thấy lời bảo đảm của anh, Gia Ninh mới tủi thân để mặc những giọt nước mắt như trân châu lăn dài, bắt đầu há miệng thở dốc. 

Cô giống như một chú cá nhỏ cuối cùng cũng nhảy lại được vào nước, đã sống lại rồi.

Cô siết chặt nắm tay, dùng sức đấm vào vai anh, vừa nức nở vừa mắng: “Ưm... cậu là đồ khốn nạn...”

Thấy cô đã bình tĩnh lại, Đàm Chuẩn thở phào nhẹ nhõm, mặc cho cái lực đánh chẳng mạnh hơn mèo con là bao rơi lên người mình, thậm chí còn chủ động nói thêm một câu: “Được, coi như vừa rồi tôi khốn nạn.”

Thế nhưng, việc không bắt cô dùng miệng là một chuyện, còn vật dưới thân đang bị bỏ rơi lại là chuyện khác. 

Nó trướng đến phát đau, anh không thể nào mặc kệ được. 

Đặc biệt là khi cô gái nhào tới đánh anh, hương thơm ngọt ngào thoang thoảng bay đến khiến nó càng gào thét dữ dội hơn, nóng rực chọc vào bụng dưới của cô, khiến người ta không thể nào phớt lờ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương