Ngủ Với Chó Dữ

Chương 22: Phải ăn được rồi mới gọi là lưu manh chứ (hơi h)

Trước Sau

break

Gia Ninh cũng cảm nhận được sự tồn tại khác thường kia, đôi hàng mi rủ thấp, ánh mắt không chút ngăn trở mà va phải vật thô nóng đang đỏ rực đó. 

Cô thẹn thùng mím môi, trừng mắt nhìn anh rồi nhỏ giọng mắng: “Lưu manh.”

Giọng điệu nũng nịu ấy chẳng có lấy nửa phần uy hiếp.

Đàm Chuẩn nhẫn nhịn đến mức da đầu tê dại, anh thuận tay vén tà váy cô lên rồi nhét dươиɠ ѵậŧ kia vào trong. 

Áp sát vào phần thịt đùi trắng trẻo mềm mại của cô, anh bắt đầu cọ xát đầy vẻ sắc khí: “Đại ŧıểυ thư, phải ăn được rồi thì mới gọi là lưu manh chứ.”

Cô gái nhìn qua thì mảnh khảnh nhưng cơ thể lại chẳng hề gầy gò. 

Phần thịt đùi mềm mại mướt mát tựa như một miếng bánh ngọt thơm ngon, chỉ cần áp sát vào thôi cũng đủ khiến anh sướиɠ đến phát điên.

Anh ngước khuôn mặt tuấn tú lên, yết hầu khẽ cuộn lăn lên xuống, hoàn toàn thừa nhận cái danh lưu manh mà mạnh bạo mơn trớn cô.

Thậm chí anh còn tách đôi chân đang khép chặt của cô ra, tàn nhẫn đâm thẳng vào vùng mềm mại mọng nước bên trong. 

Gia Ninh sao chịu nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ này, cô lập tức ngửa cổ, bật ra tiếng rêи ɾỉ: “Ưm... a...”

Cô bất lực muốn khép chân lại, nhưng dòng dâm thủy đã theo đôi chân đang run rẩy mà chảy xuống ròng ròng.

Nhìn cảnh tượng này, ai mà ngờ được mới vừa rồi cô còn khóc lóc đến hụt hơi như một đứa trẻ.

Trên đời này làm gì có đứa trẻ nào da^ʍ đãиɠ đến thế cơ chứ.

Đàm Chuẩn thậm chí còn nghi ngờ, dù lúc nãy anh có thật sự đâm hỏng cái miệng nhỏ của cô, thì cô cũng chỉ ấm ức làm nũng một lúc rồi lại lẳng lơ vểnh mông lên thôi.

Uổng công anh còn nảy sinh chút cảm giác tội lỗi.

Lần này nói gì Đàm Chuẩn cũng không mủi lòng nữa, anh giơ cao lòng bàn tay, giáng một tiếng “chát” thật mạnh vào mông cô: “Tự mình nằm sấp xuống, chổng mông lên cho tôi làm.”

Gia Ninh kêu lên một tiếng nũng nịu, vòng eo uốn éo, gương mặt lại nhuốm màu đỏ ửng như say rượu. 

Huyệt nhỏ đã sớm ướt đẫm, vì cái tát của anh mà lại trào ra thêm một dòng dâm thủy.

Thế nhưng, sàn gạch ở nhà thi đấu vừa lạnh vừa cứng.

Thậm chí điều kiện ở đây còn tệ hơn phòng y tế lần trước, sức của Đàm Chuẩn lại quá lớn, lúc làm chuyện đó anh chẳng màng đến sống chết của cô đâu.

Đầu gối cô không chịu nổi mất. 

Những vết đỏ do cọ xát lần trước còn chưa tan hết nữa là.

Vì vừa mới chịu ấm ức xong nên Gia Ninh không còn nhẫn nhịn như lần trước, cô bĩu môi, khẽ hừ một tiếng phản đối: “Không muốn đâu, đầu gối tôi đau.”

Cái vẻ làm mình làm mẩy này chẳng những không đáng ghét, mà ngược lại còn vô cùng đáng yêu, khiến người ta phát cuồng.

Đàm Chuẩn tặc lưỡi, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào thành má, vậy mà anh lại thật sự thỏa hiệp, đưa ra đề nghị mới: “Vậy cậu nằm sấp lên tủ đồ đi, tôi cᏂị©Ꮒ cậu từ phía sau.”

Gia Ninh khó xử liếc nhìn cái tủ đựng đồ ở ngay phía trên đầu.

Cô vẫn còn nhớ rõ mùi mồ hôi nồng nặc trên người đám cầu thủ bóng rổ lúc nãy, cái mùi khiến cô chẳng dám lại gần. 

Cứ nghĩ đến việc bên trong chứa đồ đạc của những người đó, cô lại thấy rùng mình.

Đầu ngón tay hồng hào khẽ chạm vào chiếc tủ sắt, rồi nhìn lại lòng bàn tay trắng trẻo sạch sẽ của mình, Gia Ninh chán ghét lầm bầm: “Không muốn đâu, mấy người đó hôi lắm, tôi không muốn chạm vào tủ đồ họ đã dùng qua.”

Câu này thì Đàm Chuẩn đồng tình, cái lũ đó cứ như tám kiếp rồi chưa biết đến mùi xà phòng là gì vậy.

Nhưng điều đó cũng không ngăn được sự bất mãn của anh đối với tính cách ŧıểυ thư đỏng đảnh của cô. 

Cứ lề mề dây dưa mãi, anh đợi được chứ “vật kia” thì không.

“Đúng là kiêu kỳ mà.”

Đàm Chuẩn tặc lưỡi đánh giá, bàn tay siết chặt lấy vòng eo mềm mại, đột ngột kéo cô vào lòng rồi đứng thẳng dậy.

Gia Ninh bỗng chốc mất thăng bằng, giật mình sợ hãi. 

Theo bản năng, cô vội vàng ôm chặt lấy cổ anh, đôi chân quấn chặt quanh hông. 

Cô đỏ hoe mắt chất vấn: “Cậu... cậu định làm gì thế!”

Thiếu niên mới mười bảy tuổi nhưng vóc dáng đã sớm nảy nở, bờ vai rộng vững chãi mang lại cảm giác an toàn hơn cả người trưởng thành, hơi thở nam tính tràn trề.

Nếu nhìn từ phía sau, tấm lưng rộng của anh hoàn toàn có thể che khuất thân hình nhỏ nhắn của cô gái.

Cũng chính vào lúc này, Gia Ninh mới bàng hoàng nhận ra sự chênh lệch về hình thể giữa hai người. 

Trái tim cô chợt run rẩy, một luồng điện tê dại lướt qua khiến tâm hồn xao động.

Đàm Chuẩn xấu xa xốc nhẹ cô gái lên một cái, nghe tiếng kêu hốt hoảng đầy nũng nịu của cô, anh hài lòng nhếch môi. 

Anh ngậm lấy vành tai nhỏ xinh xắn đang khẽ rung động của cô, gằn từng chữ: “cᏂị©Ꮒ cậu.”

Dứt lời, anh thúc hông tách mở khe rãnh đẫm nước, “phập” một tiếng đâm thẳng vào trong.

Bằng chính tư thế đang bế bổng cô như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương