Ngủ Với Chó Dữ

Chương 23: Đồ vô dụng sướng đến phun nước (h)

Trước Sau

break

Khoảnh khắc anh đâm mạnh vào trong, cảm giác căng đầy và thỏa mãn ngay lập tức xâm chiếm mọi giác quan.

Rốt cuộc huyệt nhỏ cũng được lấp đầy bởi thứ mà nó mong đợi bấy lâu. 

Bắp chân của Gia Ninh khẽ co giật, đôi giày da đang treo lủng lẳng cũng bị văng ra mất. 

Gương mặt cô thẫn thờ, nhưng tiếng rêи ɾỉ lại da^ʍ đãиɠ vô cùng: “Ưm... đâm sâu quá...”

Cơ thể cô vì hoảng sợ mà theo bản năng siết chặt lấy nơi đó, khiến vật đang chôn sâu bên trong bị “cắn” một cái thật mạnh.

Một luồng điện từ xương cụt chạy thẳng lên đại não Đàm Chuẩn, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, những giọt mồ hôi lớn lăn dài trên chiếc cằm tuấn tú, suýt chút nữa là anh đã đầu hàng sớm.

Anh không còn chút dịu dàng ngắn ngủi như lúc dỗ dành cô vừa rồi nữa, bàn tay thô bạo tát mạnh lên mông cô, lạnh lùng dạy dỗ: “Cấm kẹp chặt như thế, còn dám kẹp nữa tôi đánh nát nơi này của cậu đấy.”

Những lời thô tục ấy như thêm dầu vào lửa đối với cơ thể đang chìm trong du͙© vọиɠ của Gia Ninh. 

Cô bị đánh đến đau đớn, gan bàn chân trắng nõn co quắp lại, miệng rên hừ hừ không dám cử động lung tung nữa.

Cô gục mặt lên vai anh thở gấp, làn môi hồng mím lại trông vô cùng đáng thương: “Không... ưm... tôi không kẹp nữa đâu...”

Dù có cố ý hay không thì huyệt nhỏ nóng ẩm ấy vẫn khít đến nghẹt thở.

Lần trước do môi trường hạn chế nên Đàm Chuẩn chưa kịp thưởng thức kỹ mùi vị bên trong, đến hôm nay anh mới hiểu tại sao người ta lại gọi nơi đó là hang động tiêu hồn.

Nơi ấy cũng giống như tính cách của cô vậy, sức thì yếu mà ham muốn thì nhiều. 

Một vùng nước xuân nhỏ hẹp, lối vào bị kéo căng ra đến cực hạn, những nếp gấp thịt đều bị san phẳng mà cũng chỉ mới chứa nổi một nửa vật kia.

Khi những thớ thịt mềm mại cùng lúc ùa tới bao lấy, chúng giống như hàng ngàn chiếc lưỡi nhỏ thơm tho đang mυ"ŧ lấy thanh thịt đến tê dại, luồng điện chua xót từ xương cụt lan tỏa khắp toàn thân.

Mọi du͙© vọиɠ đen tối nhất trong anh đều bị khơi dậy.

Đàm Chuẩn dùng lòng bàn tay bóp chặt lấy bờ mông mềm mại của cô, đầu ngón tay lún sâu vào da thịt, tạo thành những vết đỏ đáng sợ.

Trong đầu anh chợt lóe lên ý nghĩ, nếu không phải đang lúc bị làm đến mê mẩn thế này, chắc hẳn cái tính ŧıểυ thư của cô lại phát tác vì đau rồi.

Anh nhịn cơn tê dại dọc sống lưng, thở hắt ra một hơi rồi mãnh liệt thúc hông đâm rút. 

dươиɠ ѵậŧ của anh vốn dĩ đã thô to, mà còn hơn nữa anh lại đang là nam sinh trung học lại đang ở độ tuổi có ham muốn mãnh liệt nhất.

Chẳng cần bất kỳ kỹ năng nào, chỉ bằng kích thước và sức lực đáng nể, anh liên tục đâm trúng điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong của cô.

Gia Ninh bị đâm đến mức thần trí mê muội, cô xúc động rơi lệ, hét lên, căng cứng cả người: “A... nhanh quá... đừng mà... tôi ra mất...”

Không phải động tác của anh quá nhanh, mà là vì cơn cực khoái của cô đến quá sớm.

Huyệt nhỏ co rút, bắt đầu những cơn co giật đầy phấn khích.

Mới chỉ bắt đầu mà dòng dâm thủy đã phun ra, bắn lên những thớ cơ bụng săn chắc của Đàm Chuẩn.

Sau khi lên đỉnh, Gia Ninh chực khóc nằm gục trên vai anh, kiệt sức thở dốc.

Nước miếng chảy ra làm ướt đẫm vùng cơ bắp màu lúa mạch của chàng trai, cô nghiêng đầu, đôi gò má hiện lên vẻ si mê nồng nàn: “Ưm... sướиɠ đến phát phun rồi...”

Dòng dâm thủy tưới lên thanh thịt khiến anh sướиɠ đến phát điên, cộng thêm những thớ thịt cứ mυ"ŧ lấy nuốt nhả liên hồi, Đàm Chuẩn cũng cúi đầu thở dốc, cả người rùng mình một cái.

Thế nhưng cái miệng anh vẫn chẳng hề khách khí, anh liếc nhìn cô gái đang gục bên vai mình mà cười nhạo: “dươиɠ ѵậŧ của tôi mới chỉ động đậy thôi, còn chưa thấy sướиɠ gì mà nước của cậu đã phun nhiều thế này rồi. Có phải là đồ vô dụng không, hửm?”

Gia Ninh cố gắng xốc lại tinh thần, nghe xong lời anh nói thì khẽ bĩu môi không mấy đồng tình, thầm nghĩ trong lòng rằng thực ra không phải vậy.

Bình thường ở nhà cô dùng đồ chơi, rất khó để lên đỉnh. 

Có đôi khi chơi đến tận lúc máy hết sạch điện mà vẫn không thấy thỏa mãn, du͙© vọиɠ không thể kìm nén, cô chỉ biết trốn trong chăn khóc thầm. 

Thế nhưng Đàm Chuẩn thì khác, anh lợi hại vô cùng, cứ như thể vật kia được bôi xuân dược vậy. 

Mỗi lần anh đâm vào trong, chỉ cần cọ xát nhẹ vài cái là dâm thủy đã tuôn ra không dứt.

Cô mới chỉ nếm qua một “thanh thịt” thực thụ và sống động này của anh nên không rõ người khác có làm được như thế không. 

Nhưng chuyện này càng ít người biết càng tốt, hiện tại Gia Ninh cũng chưa có ý định tìm thêm ai khác.

Vì cô mải mê suy nghĩ hơi lâu nên Đàm Chuẩn nheo mắt, gương mặt lộ rõ vẻ u ám không hài lòng. 

Anh bóp chặt cơ thể cô, dươиɠ ѵậŧ khẽ đâm mạnh vào khoang huyệt non nớt. 

Lần này anh tấn công dồn dập gần cả trăm hiệp không nghỉ. 

Toàn thân thiếu niên căng cứng phát lực, tấm lưng rộng gồng lên, tiếng va chạm xác thịt vang dội khắp phòng thay đồ.

Huyệt nhỏ mỏng manh bị đâm đến sưng đỏ, dính đầy bọt trắng. 

Vì Đàm Chuẩn cố tình thay đổi góc độ nên mỗi khi anh rút ra, những gân xanh quấn quanh vật kia lại cọ sát vào hạt ngọc nhỏ đầy nhạy cảm. 

Bình thường chỉ cần chạm nhẹ vào đó cô đã run rẩy chảy nước, làm sao chịu nổi sự đối xử thô bạo thế này.

Đồng tử Gia Ninh co rụt lại, đôi bàn chân trắng mềm như mèo con đạp sữa, cô đạp vào người anh định trốn chạy, bật ra tiếng khóc nghẹn ngào: “Không... ưm... cứu mạng...”

Cô nếm trải cảm giác khoái lạc đến tột cùng, trong lòng nảy sinh nỗi sợ hãi bản năng. 

Nhưng vì trong miệng ngập đầy nước bọt nên tiếng kêu cứu cũng trở nên mờ mịt, không rõ chữ.

Ánh mắt Đàm Chuẩn tối sầm lại, tàn nhẫn không chút xót thương. 

Anh vừa ra sức làm cô, vừa cắn nhẹ vành tai nhỏ, hỏi lại lần nữa: “Nói, cậu có phải đồ vô dụng không.”

Mẹ kiếp, đang nằm trong lòng anh mà còn dám lơ đãng, chắc là do anh làm còn quá nhẹ nhàng phải không.

Gia Ninh thở dốc khóc lóc, nhịp thở đứt quãng, cả người bị cảm giác tê dại quá độ xâm chiếm, cổ tay và cổ chân đều run bần bật. 

Ánh mắt cô tán loạn, đầu lưỡi đỏ hồng ướt át khó khăn thốt ra: “Phải... a... tôi là đồ vô dụng... đừng mà... a!!”

Cô trả lời quá chậm, dươиɠ ѵậŧ của anh mới dừng lại vài giây đã tiếp tục đóng đinh vào sâu bên trong. 

Tiếng thét của Gia Ninh bị cắt ngang, cơ thể trắng nõn mướt mát rơi vào cơn co giật điên cuồng. 

Trước mắt cô hiện lên những mảng trắng xóa, đôi mắt trợn ngược lên, một dòng dâm thủy phun mạnh ra ngoài. 

Theo từng nhịp đâm rút, dâm thủy rơi xuống sàn gạch nhỏ tí tách.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương