Phải có sự so sánh mới thấy, lần ở phòng y tế trước đó Đàm Chuẩn đã kìm nén đến nhường nào.
Chẳng hiểu sao thể lực của anh lại đáng sợ đến thế, cứ bế bổng cô lên mà liên tục đâm rút suốt hơn bốn tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Gia Ninh khóc đến khàn cả giọng, hết lần này đến lần khác xin tha.
Mãi đến khi đạt cực khoái tới sáu bảy lần, cô mới thuyết phục được anh dừng lại.
Huyệt nhỏ bị làm đến mềm nhũn vẫn còn đang siết chặt lấy thanh thịt, Đàm Chuẩn phải hạ quyết tâm lắm mới rút dươиɠ ѵậŧ kia ra ngoài kèm theo một tiếng “póc” vang lên, cố gắng kiềm chế để không bắn vào bên trong.
Chỉ bắt dùng miệng thôi mà cô đã khóc đến mức sắp nghẹt thở rồi.
Nếu thật sự bắn vào trong, chẳng phải cô sẽ làm loạn đến mức lật tung cả nóc nhà lên sao.
Thanh thịt đỏ rực bao phủ bởi lớp dịch nhầy dính nhớp dưới ánh đèn phòng thay đồ tỏa ra thứ ánh sáng dâm mị.
Gia Ninh vừa liếc thấy đã thẹn thùng dời mắt đi chỗ khác.
Đàm Chuẩn dùng những ngón tay thon dài bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào nó, giọng nói sau khi thỏa mãn mang theo vẻ lười biếng: “Đừng trốn.”
Tâm trạng anh đang khá tốt nên giao quyền lựa chọn cho cô: “Nói đi, bắn vào đâu, tự cậu chọn một chỗ.”
Gia Ninh không hiểu, anh bắn vào đâu thì liên quan gì đến cô chứ?
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, bắp chân đang lơ lửng giữa không trung đung đưa, đầu ngón chân chỉ xuống sàn nhà: “Đó, dưới sàn đi.”
Nhìn dáng vẻ ngây thơ của cô, Đàm Chuẩn hất cằm hừ lạnh một tiếng đầy chế giễu: “Nước của cậu phun ra sàn thì thôi đi, một lát là khô chẳng ai nhận ra. Chứ tϊиɧ ɖϊ©h͙ của tôi mà bắn xuống sàn, cậu muốn để lao công rêu rao cho cả thế giới biết có người vừa dã chiến ở đây à?”
Dã chiến gì chứ, người này nói năng thật khó nghe.
Gia Ninh oán trách nhíu mày, không vui lườm anh một cái nhưng cũng nghiêm túc ngẫm lại lời Đàm Chuẩn và thấy khá có lý.
Cô “ừm” một tiếng, thử dò hỏi: “Vậy... hay là cậu đừng bắn nữa?”
Nghe vậy, đôi mắt đen sâu thẳm của Đàm Chuẩn nhìn chằm chằm vào cô, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ giễu cợt lạnh lùng: “Bắn vào miệng cậu nhé, được không?”
Lời nói xấu xa tột cùng ấy thốt ra từ miệng anh một cách thản nhiên, nhưng hoàn toàn có khả năng trở thành sự thật.
Gia Ninh lập tức sợ hãi như một con chim cút, dùng cả hai tay bịt chặt miệng mình, điên cuồng lắc đầu.
Đôi mắt đào hoa long lanh ngấn lệ, tràn đầy vẻ nhút nhát và hối hận vì đã lỡ trêu chọc anh.
Đàm Chuẩn hừ mũi, chẳng buồn cười nhạo sự nhát gan của cô.
Cánh tay anh nới lỏng, thả cô gái mình đã bế suốt mấy tiếng đồng hồ xuống sàn, ánh mắt chuyển sang chiếc áo hai dây màu vàng nhạt trên người cô, lạnh nhạt ra lệnh: “Vén lên.”
Gia Ninh không hiểu ý anh là gì, nhưng đến chỗ dưới kia cũng đã bị làm cho nhừ tử rồi, chẳng việc gì phải ngại ngùng vì cái áo hai dây này nữa.
Chủ yếu là cô sợ anh lại thốt ra mấy lời đáng sợ như “bắn vào miệng” kia.
Những ngón tay thon mềm của cô kéo vạt áo cuộn lên, vừa mới lộ ra vùng bụng phẳng lì trắng trẻo thì dươиɠ ѵậŧ kia đã quất mạnh một tiếng “chát” lên đó.
Nó rung lên vài lần rồi bắn ra luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt, nóng hổi.
Khoảnh khắc thứ dịch trắng đục ấy dính bết lên người, vẻ mặt Gia Ninh đờ đẫn, cô đứng ngây ra tại chỗ như hóa đá.
Mãi cho đến khi đối phương đã thực hiện xong xuôi, cô vẫn chưa kịp có phản ứng gì.
Đàm Chuẩn rủ mắt nhìn, đôi môi mỏng khẽ nhếch thành một đường cong.
Anh xấu xa giữ lấy quy đầu, xoa đều thứ dịch trắng đục ấy lên bụng cô rồi vỗ nhẹ một cái: “Xong rồi, thả áo xuống đi, ngoan ngoãn che cho kỹ vào.”
Anh nói một cách nhẹ tênh, chẳng chút cảm giác rằng mình vừa làm chuyện gì quá đáng.
Đầu óc Gia Ninh vang lên những tiếng ong ong, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.
Sao anh có thể bắn thứ kinh khủng đó lên người cô cơ chứ!
Cảm giác dính nhớp nóng hổi vương trên da thịt rõ mồn một khiến cô thấy mình chẳng còn sạch sẽ nữa.
Bờ môi cô run rẩy đầy uất ức, hốc mắt đỏ hoe.
Những giọt nước mắt tròn trịa vừa rơi xuống đã có hạt khác nối đuôi nhau tràn ra, tựa như một chuỗi trân châu đứt dây không dứt.
Đàm Chuẩn thản nhiên chỉnh đốn lại quần áo, chẳng buồn đoái hoài.
Anh cảm thấy cái tính nết này của đại ŧıểυ thư chỉ có thể trị chứ không thể dỗ, càng dỗ càng sinh hư.
Nuông chiều đến mức không còn ra thể thống gì nữa, một chút khổ cũng không chịu nổi.
Nếu ném cô vào môi trường sống ngày xưa của anh, ước chừng đến xương cốt cũng chẳng còn.
Nghĩ đến đây, anh mới đưa tay chạm vào cánh tay mình.
Vết xước bị cô cào trong phòng y tế mấy ngày trước vừa mới đóng vảy, giờ lại có thêm mấy đường mới.
Đàm Chuẩn nhìn chằm chằm vào những đầu ngón tay mềm mại như mầm non của cô với vẻ không mấy thiện cảm.
Trong lòng anh thầm cười lạnh: Sớm muộn gì cũng phải cắt trụi móng tay của cô đi.