Gia Ninh mềm nhũn như một vũng nước trơn bóng, ngón chân co quắp, cọ đến mức ga giường nhăn nhúm hết cả.
Thế nhưng cái eo lại chẳng chịu ngừng nghỉ, thậm chí còn lắc lư mông một cách phóng đãng.
“Ưm... vẫn muốn mà…”
Mất đi sự kiểm soát của chủ nhân, dươиɠ ѵậŧ kia bị ép trở thành món đồ chơi trong tay thiếu nữ. Thế nhưng chiếc quần jean của đối phương thật sự quá rẻ tiền, vừa thô vừa cứng, cọ đến mức khiến cô thấy đau.
Gia Ninh nũng nịu chu đôi môi hồng, dứt khoát cúi người xuống. Tư thế áp sát đầy ám muội này khiến việc đâm chọc càng thêm thuận tiện. Theo nhịp nhấp nhô của eo và mông, hoa huyệt mềm ướt bị nghiền ép đến mức trở thành một màu hồng đậm đầy vẻ dâm mỹ.
Trong phòng vang lên tiếng nước phụt phụt không dứt.
“Ưm... đâm... đâm sâu quá rồi…”
kɧoáı ©ảʍ thấm tận xương tủy, Gia Ninh bám lấy vai anh thở dốc rêи ɾỉ, trong tiếng gọi còn lẫn cả tiếng khóc thút thít. Rõ ràng đang làm chuyện xấu, vậy mà cô lại trông vô tội như một nạn nhân.
Từng dòng dịch mật theo động tác ra vào bắn tung tóe, vương vãi trên ga giường thành những vệt dâm loạn, ngay cả nơi giao hợp của hai người cũng dính đầy bọt nước nhầy nhụa.
Thật là một cảnh tượng da^ʍ đãиɠ đến mức không nỡ nhìn.
Gia Ninh vốn lười vận động, thể lực lại kém, chưa kịp sướиɠ thỏa thuê thì bản thân đã mệt lả trước, chỉ biết nằm đó thở dốc từng ngụm nhỏ. Như một cô mèo kiêu kỳ vừa dừng bữa, cô nhắm mắt nghỉ ngơi trong sự thỏa mãn mà không hề hay biết động tĩnh của người thiếu niên.
Mí mắt Đàm Chuẩn khẽ động.
Điều đầu tiên anh cảm nhận được chính là tiếng thở dốc nũng nịu bên cổ, cùng với cảm giác lạ lẫm đầy kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến từ nơi phía dưới mà anh không thể nào phớt lờ nổi.
Loại thuốc mê rẻ tiền này có tác dụng phụ rất rõ rệt, nó khiến anh đau đầu như búa bổ, hai luồng cảm giác đối lập đang đấu đá dữ dội trong đại não. Nếu là bình thường, Đàm Chuẩn đã sớm tỉnh táo lại từ lâu, nhưng hôm nay như có tiềm thức quấy phá, chủ động kéo dài dược tính khiến cục diện hoàn toàn mất kiểm soát.
Trán Đàm Chuẩn rịn đầy mồ hôi lạnh, người nóng bừng khó chịu. Anh định nhấc tay thì mới phát hiện mình vẫn còn bị trói chặt.
Gia Ninh cuối cùng cũng nhận ra đối phương đã tỉnh, cô sợ muốn chết, thét lên một tiếng: “A!”
Cô như thấy ma mà bật người ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn từ đỏ ửng lập tức chuyển sang trắng bệch.
Phản ứng đầu tiên sau khi hoàn hồn của cô lại là đưa tay bịt mắt chàng trai lại, dù mắt anh vốn đã bị thắt bởi một dải lụa. Cô hoảng loạn lắp bắp nói: “Anh... sao anh lại tỉnh rồi? Không được nhìn!”
Khi không có ai, cô biểu hiện còn da^ʍ đãиɠ hơn cả một con thú nhỏ đang kỳ phát tình, nhưng trước mặt người khác lại thẹn thùng hệt như một đứa trẻ. Hốc mắt Gia Ninh ngân ngấn nước lệ, trông cứ như thể có ai đó đang cưỡng ép cô làm chuyện ấy vậy.
Nhưng cô đã quên mất rằng, hoa huyệt vẫn còn đang ngậm lấy dươиɠ ѵậŧ của anh, động tác hoảng hốt trong phút chốc lại biến thành một cú siết chặt lấy vật cứng nóng bỏng kia. Cú “ngậm” bất ngờ này khiến Đàm Chuẩn không kìm được mà rùng mình một cái.
Yết hầu anh khẽ cuộn lăn lên xuống, mồ hôi chảy ròng ròng xuống hõm xương quai xanh. Anh gằn giọng nói: “Đừng động!”
Không động mới là lạ!
Gia Ninh hoảng loạn như con thú nhỏ sập bẫy thợ săn, đôi chân thon dài đá loạn xạ, vội vã muốn rút ra khỏi thứ kia.
Cô phớt lờ áp lực nguy hiểm đang tỏa ra từ người chàng trai, chỉ muốn nhanh chóng chuồn lẹ. Cô không thể để anh nhìn thấy mặt, mất mặt chết đi được.
Gia Ninh quỳ rạp bên mép giường tìm qυầи ɭóŧ, thầm tự trấn an bản thân: Đừng sợ, tay anh còn đang bị trói mà.
Nhưng đời không như là mơ, cứ như thể có ai đó canh đúng lúc để vả vào mặt cô vậy. Ngay giây tiếp theo, bên tai vang lên tiếng lụa đứt “xoẹt” một cái, nhẹ nhàng như thể vừa xé một tờ giấy mỏng.
Đàm Chuẩn giơ bàn tay với những khớp xương rõ ràng, tóm chính xác lấy cổ chân người vừa mới leo xuống khỏi người mình. Gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên, lạnh lùng lôi cô trở lại.
Chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra. Mùi hương trầm trong phòng cũng không tài nào che giấu nổi cái không khí dâm mị này, khiến đầu óc anh càng thêm nhức nhối.
Đàm Chuẩn nén cơn đau nơi huyệt thái dương, cúi đầu nhìn xuống nơi tư mật vẫn còn dính đầy dâm thủy của cô, anh nhìn chằm chằm vào đó vài giây. Đôi mắt đen láy bỗng hiện lên ý cười, có điều nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt, trông cực kỳ lạnh lùng và đáng sợ.
Bàn tay đang siết cổ chân Gia Ninh nới lỏng ra, ngay sau đó, anh lập tức áp sát rồi đè lên người cô.
Anh tái hiện lại đúng tư thế của cả hai vừa rồi, chỉ khác là thứ anh đang bóp lấy đã đổi thành chiếc cổ thanh mảnh của cô. Trên gương mặt chàng trai không hề có lấy một chút vẻ ngượng ngùng nào, anh siết nhẹ ngón tay, nhìn xuống cô bằng ánh mắt sắc lẹm.
“Mục đích của cô là gì?”