Ngủ Với Chó Dữ

Chương 4: Phí bịt miệng

Trước Sau

break

Gia Ninh sợ đến ngẩn người, người cứng đờ không dám nhúc nhích, đôi mắt run rẩy nhìn chằm chằm người đàn ông đang đè trên đỉnh đầu mình.

Theo bản năng, cô buột miệng nói thật: “Ngủ... ngủ với anh.”

Mục đích của cô đúng là tìm đàn ông để ngủ cùng mà.

Bàn tay đặt trên cổ cô có những khớp xương thon dài, dễ dàng ôm trọn lấy cả chiếc cổ, bóp mạnh đến mức khiến cô thấy đau điếng.

Gia Ninh run rẩy, mếu máo xin lỗi: “Xin... xin lỗi anh. Có phải tôi làm hơi quá đáng rồi không? Tôi... tôi sẽ trả thêm tiền cho cậu mà.”

Nhìn thấy vẻ lạnh lẽo trong đôi mắt đen láy của chàng trai, tim cô thắt lại. Chẳng lẽ chị họ chưa được anh đồng ý mà đã tự ý hạ thuốc sao?

Thế chẳng phải cô đang phạm pháp sao? 

Là cưỡиɠ ɖâʍ hay là quấy rối đây?

Gia Ninh nín thở, đầu óc lập tức vẽ ra cảnh tượng mình phải ngồi tù bóc lịch. Cô đáng thương mím môi, nước mắt tủi thân bắt đầu rơi lã chã.

Đàm Chuẩn cụp mắt nhìn, chẳng thèm để tâm đến mấy giọt nước mắt đó, anh tiện tay giật lấy túi xách của cô rồi lục lọi. Bên trong là một mớ đồ linh tinh nhưng rất sạch sẽ, không hề có thiết bị ghi âm hay máy quay lén nào.

Anh bớt đi vài phần cảnh giác, bấm mở điện thoại của cô. Ở câu lạc bộ này, để bảo mật quyền riêng tư cho khách hàng, nhân viên chỉ được phép mang bộ đàm chứ không có thiết bị liên lạc khác.

Đã nửa tiếng trôi qua kể từ lúc anh uống phải thuốc mê. Chàng trai trầm tư, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt điện thoại hai nhịp.

Lúc bỏ điện thoại lại vào túi, anh vô tình nhìn thấy vỏ bao cao su đã xé và tấm thẻ phòng. Size bao cao su này hơi nhỏ, hèn gì lúc nãy cứ thấy thắt chặt khó chịu.

Đàm Chuẩn một lần nữa siết chặt những ngón tay thon dài trên cổ cô, khinh bỉ thốt ra một câu: “Đồ không biết xấu hổ.”

Nghe lời mỉa mai thẳng thừng, mặt Gia Ninh đỏ bừng lên như quan công.

Bất chấp cảm giác ngạt thở, cô lấy hết can đảm vặn lại một câu: “Anh... anh làm việc ở đây, thì cũng có biết xấu hổ là gì đâu!”

Câu này Đàm Chuẩn thừa nhận, anh đúng là chẳng biết hai chữ “liêm sỉ” viết thế nào thật. Nhưng điều đó không ngăn được việc anh khiến cái kẻ “có gan làm mà không có gan chịu” này phải nhục nhã hơn nữa.

Đàm Chuẩn nhặt tấm thẻ phòng màu bạch kim mỏng manh lên, hỏi cô: “Có biết màu sắc của cái này đại diện cho điều gì không?”

Gia Ninh ngơ ngác lắc đầu. 

Nhờ chị họ mà đây là lần đầu tiên cô biết đến nơi này.

Đàm Chuẩn lạnh lùng nhếch môi, tấm thẻ xoay một vòng điệu nghệ giữa những ngón tay: “Câu lạc bộ này chia làm hai khu A và B. Thẻ bạch kim dùng cho khu A, còn thẻ đen dùng cho khu B.”

Anh cố tình hạ thấp tông giọng, nói thật chậm rãi như để trêu ngươi, đảm bảo từng chữ đều lọt vào tai cô.

“Ở đây... là khu B.”

Nói ngắn gọn thì, Gia Ninh đã vào nhầm phòng.

Phải đối mặt với sự thật phũ phàng, cô trợn tròn mắt vì kinh hãi, trông hệt như một chú mèo nhỏ, chẳng thể giấu nổi tâm sự gì trên mặt. Biểu cảm phong phú đến mức có thể đi diễn kịch được rồi.

Đàm Chuẩn cười khẩy một tiếng rồi buông tay ra, sau đó với lấy thỏi son môi trong túi xách của cô.

Gia Ninh cảm thấy dưới váy lành lạnh, cô rùng mình một cái, lí nhí hỏi: “Anh... anh định làm gì?”

Đàm Chuẩn dùng lòng bàn tay giữ chặt lấy bắp đùi cô, không cho cô nhúc nhích, rồi dùng thỏi son viết một dãy số lên đó.

“Hàng của tôi cho cô dùng không chắc? Đây là số tài khoản, lát nữa chuyển cho tôi năm nghìn tệ.”

Thân nhiệt cô hơi cao, chất son mướt mịn lướt trên da thịt tạo nên cảm giác trơn trượt, đối lập hoàn toàn với những vết chai tay thô ráp của chàng trai.

Gia Ninh biết mình sai nên đành mặc kệ hành vi “trấn lột” của đối phương. 

Chỉ là... cô không hiểu nổi, tại sao chỉ là việc viết chữ đơn giản thôi mà lại khiến cơ thể cô nảy sinh những luồng điện run rẩy đến thế. 

Rõ ràng đây là một hành động sỉ nhục mà.

Gia Ninh cắn chặt môi, cố gắng kìm nén âm thanh nơi cổ họng. Chờ đến khi anh viết xong, khắp người cô đã phủ một lớp mồ hôi mỏng bóng loáng.

Đàm Chuẩn chẳng buồn để ý đến sự bất thường của cô, anh ném thỏi son sang một bên, lạnh lùng thu hồi ánh mắt rồi tự mình chỉnh đốn lại quần áo. Khi nhìn thấy vệt nước sẫm màu loang lổ trên chiếc quần jean của mình, ngón tay anh khựng lại, trong lòng thầm mỉa mai: Đúng là đồ lẳng lơ. Đàn ông nào cũng vơ vào để ngủ cho bằng được.

Căn phòng rơi vào một bầu không khí kỳ quái. 

Gia Ninh đỏ bừng mặt, khép hai đầu gối lại, vội vàng chỉnh lại trang phục.

Thú thật, trông cô thảm hại hơn anh nhiều. 

Chiếc váy ngắn bị cuốn lên tận eo, chẳng còn tác dụng che chắn gì nữa, dây áo tuột xuống tận khuỷu tay, đôi gò bồng đảo nhỏ nhắn cứ thế thoắt ẩn thoắt hiện.

Trong khi đó, Đàm Chuẩn chỉ có chiếc quần jean là hơi xộc xệch, khí chất vẫn lạnh lùng thanh cao, chẳng vướng chút bụi trần dâm mị nào. Nhìn vào, chẳng ai nghĩ anh lại là bên cung cấp “dịch vụ” cả.

Trước khi rời đi, Gia Ninh lo lắng kéo vạt áo anh, giọng nói mềm nhũn như sương khói: “Anh... anh đừng kể chuyện này với ai nhé, có được không?”

Đàm Chuẩn vô cảm gạt tay cô ra, tông giọng lạnh băng không chút hơi ấm.

“Thêm một nghìn nữa, phí bịt miệng.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương