Trái ngược với con hẻm Bùn nơi Đàm Chuẩn sống, Gia Ninh ở ngay khu trung tâm thành phố.
Bước ra khỏi câu lạc bộ với cơ thể rã rời, cô bắt một chiếc taxi để trở về.
Chỉ mất mười phút, cánh cổng biệt thự xa hoa đã hiện ra trước mắt.
Anh tài xế chép miệng cảm thán, đúng là nơi ở của giới siêu giàu có khác, nhìn đẳng cấp thật.
Nhưng qua gương chiếu hậu, anh ta lại thầm đánh giá:
Cô gái này... liệu có phải là người tình được đại gia nào đó bao nuôi không nhỉ?
Cũng khó trách tài xế lại hiểu lầm, bởi thiếu nữ trên xe sở hữu vẻ ngoài quá đỗi hút hồn.
Mái tóc dài đen nhánh hơi xoăn ở phần đuôi được cô búi thấp tùy ý.
Làn da trắng sứ, ngũ quan tinh xảo không một chút tì vết, đẹp tựa một pho tượng thần nhỏ tạc từ sứ quý.
Duy chỉ có khí chất là không giống thần tiên cho lắm.
Lúc nhắm mắt nghỉ ngơi, đôi môi cô mím nhẹ nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đầy đặn, hồng hào căng mọng, trông mềm mại đến mức tưởng như chỉ cần chạm khẽ là ứa nước.
Dường như nhận ra đã đến nơi, cô chống cằm, mơ màng liếc về phía tài xế.
Chỉ một ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến tim anh ta suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trông cô cứ như yêu tinh hiện hình đi hút tinh khí người ta, một vẻ quyến rũ thuần khiết nhưng lại chẳng có chút dáng vẻ của con nhà lành.
Anh tài xế nuốt nước bọt, lên tiếng: “Đến nơi rồi.”
Gia Ninh cố chống chọi với đôi chân đang rã rời, cô đẩy cửa xe, mỉm cười gật đầu: “Vất vả cho anh rồi, em cảm ơn.”
Anh tài xế lại muốn tự vả vào nhận định ban đầu của mình.
Cô gái này nhìn thì đầy vẻ yêu mị, nhưng tính cách lại dịu dàng, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta chẳng nỡ lòng nảy sinh ác ý.
Anh ta chợt nghĩ, nếu cô thực sự là con chim sơn ca trong lồng vàng của đại gia thì cũng tốt, vì người bình thường chắc chẳng cách nào bảo vệ nổi một đóa hoa thế này.
Gia Ninh bước vào phòng khách, vị quản gia nhíu mày nhắc nhở: “Cô chủ, hiếm khi thấy cô đi chơi về muộn thế này.”
Cô cúi đầu như đứa trẻ mắc lỗi, lí nhí: “Lần sau cháu không thế nữa đâu ạ.”
Cô vốn tính nghĩa khí nên nhất quyết không khai ra chị họ.
Ba cô không thích tính cách của chị ấy nên cũng chẳng muốn con gái mình qua lại thân thiết.
Quản gia thu lại vẻ nghiêm nghị, chuyển sang thông báo: “Ông chủ dặn khi nào cô về thì gọi video cho ông ấy.”
Gia Ninh sợ bị trách mắng nên hơi mím môi, nhưng đáy mắt lại ánh lên những tia sáng long lanh.
Quả thực đã lâu lắm rồi cô chưa được gặp ba mình.
Tuy nhiên, ngay khi cuộc gọi vừa kết nối, câu đầu tiên người đàn ông thốt ra lại là lời chất vấn đầy vẻ không hài lòng: “Nghe nói nửa tháng nay con không đến trường lấy một buổi nào?”
Vì đã đoán trước được phần nào nên Gia Ninh không quá ngạc nhiên.
Chỉ có ánh sáng nơi đáy mắt là như bị tro tàn dập tắt, bỗng chốc tối sầm lại.
Đã nửa tháng trôi qua, đến tận bây giờ ba mới để ý đến chuyện này sao?
Những biến cố xảy ra ở câu lạc bộ khiến cô chỉ muốn nhanh chóng đi tắm rồi chìm vào giấc ngủ.
Gia Ninh mệt lắm rồi, cô chẳng còn sức để giải thích rằng mình bị ốm nữa.
Hàng mi run rẩy, cô trực tiếp nhận lỗi: “Con xin lỗi, ngày mai con sẽ đi học ạ.”
Thái độ nhận lỗi của cô rất tốt, nhưng Gia Viễn Sâm vẫn vô thức nhíu chặt mày.
Ông ta định nói thêm điều gì đó, nhưng phía sau màn hình bỗng vang lên một giọng nữ nhỏ nhẹ: “Ba ơi, ba có ở đó không?”
Gia Viễn Sâm chẳng hề do dự mà ngắt ngay cuộc gọi video.
Chứng kiến cảnh tượng này, Gia Ninh dường như đã quá quen thuộc.
Cô mím môi, vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẫn thờ.
Điều kỳ lạ là hôm nay, ngay cả cảm giác đau lòng thường thấy cũng không còn rõ rệt nữa.
Có lẽ là do cơ thể đã quá mệt mỏi chăng?
Cô dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ lên má, thở dài một tiếng rồi dứt khoát gạt hết mọi chuyện ra khỏi đầu.
Cô cất điện thoại, đi tắm rửa rồi chìm vào giấc ngủ.
Đêm đã về khuya, ánh trăng hắt vào phòng nhưng Gia Ninh nằm trên giường ngủ không hề yên giấc.
Gương mặt cô vùi sâu vào gối, mồ hôi vã ra khắp người, cơ thể mềm mại co quắp lại đầy khó chịu, thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình.
Trông cô lúc này giống như một đóa hoa đang run rẩy nở rộ rồi lại vội vã khép cánh.
Trong giấc mơ mất đi sự tự chủ, đôi chân cô khép chặt, vô thức cọ xát vào lớp chăn mềm.
Trong miệng cô phát ra những tiếng rên khẽ, nghe vừa như đau đớn, lại vừa như hoan lạc.
Cảm giác ẩm ướt dính dớp thấm ra từ váy ngủ, làm loang lổ cả ga giường.
Những giấc xuân nồng như thế này vốn chẳng hề hiếm gặp trong suốt nửa tháng cô mắc phải chứng nghiện kỳ quái kia.
Dù sao thì cứ mỗi khi tỉnh dậy Gia Ninh đều không nhớ rõ, nên cô cũng chẳng nảy sinh tâm lý hổ thẹn.
Vì lẽ đó, ngay cả chính cô cũng không hay biết rằng.
Gương mặt vốn luôn mờ ảo trong những giấc mộng của mình, lần đầu tiên, đã hiện lên ngũ quan vô cùng rõ rệt.