Quả nhiên, nam nhân trước mặt lộ ra vẻ do dự.
Thẩm Nhược Khinh thừa thắng xông lên. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt rơi trên những cành cây khô héo bên ngoài sơn động, khẽ giọng nói: "Ta không biết... phải làm sao bây giờ? Người ở đây... ngoại trừ ngươi... ta cũng... không quen biết ai hết."
Nàng sở hữu một gương mặt xinh đẹp thanh thuần thế này, giống như một nhành bạch lan tắm mình trong nắng sớm, ánh mắt mờ mịt nhìn ra bên ngoài, lời nói nhẹ nhàng kể lể sự bất an, rõ ràng không hề khóc, lại toát ra vẻ sầu muộn khó tả, khiến người ta thương xót đến mức hận không thể móc trái tim ra đưa cho nàng.
Tần Tranh mím chặt môi, rốt cuộc không nhịn được mà nói: "Không phải ta vong ân phụ nghĩa, nhưng... đêm qua cô nương cũng thấy rồi đó, hiện tại không biết có bao nhiêu kẻ đang lẩn trốn trong bóng tối, ở bên cạnh ta rất nguy hiểm."
Đợi chính là câu nói này!
Thẩm Nhược Khinh nhìn về phía hắn, trong ngữ khí lộ ra vài phần nghi hoặc: "Nguy hiểm? Ý ngươi là... những kẻ áo đen đêm qua sao? Không cần sợ, bọn họ, bị ta dọa chạy rồi."
Tần Tranh kinh ngạc nhìn nàng, nãy giờ hắn không dám hỏi. Nhưng lúc này hắn không nhịn được nữa, bèn hỏi: "Đêm qua, bên cạnh ta có rất nhiều thi thể, cô nương không sợ sao?" Sau khi ngất đi, hắn hoàn toàn mất ý thức, nghĩ lại chắc là một mình nàng đã đưa hắn tới đây. Những cái xác mặt mũi dữ tợn kia, dù là nữ tử gan dạ đến đâu nhìn thấy cũng sẽ gặp ác mộng, vậy mà nàng lại có thể mang hắn rời khỏi đó.
Thẩm Nhược Khinh thầm nghĩ: Sợ chứ, ta sợ muốn chết luôn, suýt nữa là chạy mất dép rồi!
Thế nhưng ngoài mặt, nàng lại lộ ra một nụ cười vô hại, lắc đầu nói: "Không sợ! Xác người, và xác của hoa cỏ cây cối, có gì khác biệt sao?" Để bày tỏ quyết tâm, nàng dùng hai tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối của thanh niên, nói với hắn: "Nếu có kẻ xấu... đến đánh ngươi, ta sẽ giúp ngươi, đánh đuổi bọn họ."
Những lời này nói ra vô cùng trịnh trọng, Tần Tranh thoáng ngẩn ra, đến khi hoàn hồn thì mặt đã đỏ bừng, vội vàng rút tay lại. Thôi vậy... nàng trông như không hiểu thế sự, nếu không có mình trông chừng, e rằng sẽ bị người khác lừa mất.
Thấy hắn cuống quýt rút tay, Thẩm Nhược Khinh hơi lộ vẻ khó hiểu.
Tần Tranh đành nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
Tiểu A phiên dịch lại một lần: [Đàn ông và đàn bà không thể tiếp xúc thân mật.]
Thẩm Nhược Khinh: [Cái gì? Nắm cái tay mà gọi là tiếp xúc thân mật? Tinh cầu này bảo thủ đến vậy sao?]
Để tránh việc mình trở thành kẻ dị biệt, Thẩm Nhược Khinh dò hỏi: "Ôm một cái cũng, không được sao?"
Tần Tranh đỏ mặt lắc đầu: "Không thể."
Tần Tranh sau khi bị Thẩm Nhược Khinh thuyết phục, chỉ đành đứng lặng trong sơn động. Hắn tận mắt chứng kiến nàng khẽ chạm tay vào tấm thảm cùng những chiếc gối tựa mềm mại màu sắc thanh nhã, chúng liền tức khắc biến mất ngay trước mắt, chẳng rõ đã đi đâu. Trong lòng hắn chấn động khôn nguôi, nhưng vẫn giữ im lặng, không thốt ra lời nào.
Thẩm Nhược Khinh muốn chính là hiệu quả này. Nàng hoàn toàn có thể tìm một người bản địa khác làm người dẫn đường trên hành tinh này, nhưng kẻ khác không được thấy cảnh nàng từ trên trời rơi xuống, nàng sẽ rất khó lấy được lòng tin của họ. Hơn nữa, nếu chỉ dựa vào nhan sắc này mà muốn đối phương giúp mình làm việc không chút thắc mắc là điều không thể, nàng chắc chắn phải để lộ một vài quân bài tẩy của mình. Vậy nên, thà rằng ngay từ đầu lựa chọn Tần Tranh còn hơn.