Nguyệt Thần Của Vương Gia Là Ảnh Hậu Đến Từ Tinh Tế

Chương 13

Trước Sau

break

Sau khi Thẩm Nhược Khinh thu dọn đồ đạc xong xuôi, Tần Tranh đứng bên cửa động lại bắt đầu lộ vẻ nan giải.

Sơn động này nằm lơ lửng giữa lưng chừng núi, xung quanh toàn là vách đá dựng đứng hiểm trở, chẳng có lấy một điểm tựa chân. Trong tay lại không có công cụ, muốn xuống dưới quả thực khó như lên trời. Có lẽ, phải xé ngoại bào ra làm dây thừng, sau đó mới có thể...

Thẩm Nhược Khinh lại chẳng nghĩ phức tạp đến thế. Nàng trực tiếp rút chiếc trâm cài trên tóc xuống, khẽ rung một cái, nó liền biến thành một chiếc phi hành khí hình trăng khuyết.

Nhìn Tần Tranh lại một lần nữa đứng hình vì kinh ngạc, nàng ngồi lên trên, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, gọi hắn lại gần.

Tần Tranh do dự một chút, rồi cũng ngồi xuống cạnh Thẩm Nhược Khinh.

Phi hành khí hình trăng khuyết tuy có thể chở được hai người, nhưng cả hai buộc phải ngồi sát rạt vào nhau. Thẩm Nhược Khinh thì chẳng hề để tâm, trái lại Tần Tranh lại vô cùng gượng gạo. Hắn chỉ cảm thấy khuôn mặt mình nóng bừng như lửa đốt, bởi lẽ chính miệng hắn vừa mới thốt ra câu "nam nữ thụ thụ bất thân".

...

Nửa canh giờ sau, Tần Tranh đã cải trang sơ qua dẫn Thẩm Nhược Khinh đến tòa thành gần nhất - Vọng Giang Thành.

Tiết trời dạo này rất lạnh, tuy chưa có tuyết rơi nhưng đồng ruộng ngoài Vọng Giang Thành đã sớm hoang vu tiêu điều.

Tần Tranh nhìn dòng người qua lại trước cổng thành trong những bộ y phục dày cộm thô kệch, mới chợt nhận ra bộ xiêm y mỏng manh hoa lệ này của Thẩm Nhược Khinh thật sự quá sức bắt mắt. Nhưng nghĩ lại, dẫu nàng có ăn vận giản dị đi chăng nữa, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ để thu hút mọi ánh nhìn rồi.

Hắn ướm lời hỏi: "Liệu có thể... đổi sang bộ y phục nào mộc mạc hơn chăng? Hoặc là, che bớt dung mạo lại?"

Thẩm Nhược Khinh vốn thích nhất là cảm giác được vạn người chú mục. Nếu là trước kia, nàng tuyệt đối sẽ không chấp nhận đề nghị che giấu mỹ mạo này. Nhưng thời thế nay đã khác, thôi thì cứ nghe theo lời của người bản địa vậy!

Thay y phục thì chắc chắn là không thể, mà cũng chẳng có chỗ nào cho nàng thay. Thế là Thẩm Nhược Khinh bảo Tiểu A tìm trong nút không gian, lục ra được một chiếc khăn che mặt bằng lụa trắng. Chiếc khăn này khá dày, sau khi đeo lên thì nửa khuôn mặt dưới hoàn toàn bị che khuất, chỉ để lộ đôi mắt và vầng trán. Sau đó, nàng lại lấy ra một chiếc áo choàng đen dày dặn khoác lên người, trông tổng thể rốt cuộc cũng không còn quá lạc quẻ nữa.

Vào thành cần có lộ dẫn (giấy thông hành), may mà hiện tại kiểm soát không quá gắt gao. Tần Tranh lấy ra hai bản lộ dẫn do thuộc hạ làm giả từ trước, lính canh cũng chẳng thèm xem kỹ, chỉ liếc mắt một cái liền cho cả hai đi vào.

Thẩm Nhược Khinh mở to đôi mắt đầy hiếu kỳ đánh giá xung quanh. Tường thành xây bằng gạch, không cao lắm, cùng lắm là không quá bốn mét. Mặt đường trong thành không lát gạch mà đều là đất vàng nén chặt. Nhà cửa tuy đều là nhà gạch xanh mái ngói, nhưng khá thấp bé, cao nhất cũng chỉ là lầu hai.

Y phục của người đi lại trên phố vô cùng giản dị, đa số là màu xám tro tiêu điều, sắc trắng và đen đã được coi là những màu sắc vô cùng nổi bật rồi. Chẳng hạn như chiếc trường bào đen viền đỏ trên người Tần Tranh, tuy có vài chỗ đã rách nhưng so với xung quanh thì vẫn được coi là y phục thượng hạng.

Nàng vừa quan sát vừa để Tiểu A chụp ảnh ghi chép lại, thầm quyết định sau khi trở về sẽ góp ý với đạo diễn: cái thành cổ ở phim trường của họ xây dựng quá mức xa hoa rồi, cuộc sống thực sự của người cổ đại phải giản đơn mộc mạc như thế này mới có cảm giác chân thực chứ!

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương