Nhưng hiện tại! Nàng nhìn thấy gì đây? Nàng nhìn thấy bánh bao nha, là bánh bao đó! Nàng nhìn thấy người mua bánh bao bẻ đôi chiếc bánh ra, làn khói nóng hổi cùng với nhân thịt lộ ra nghi ngút trong không trung...
Thật là thơm quá đi! Rõ ràng cách đây không lâu nàng mới dùng dịch dinh dưỡng, nhưng lúc này đột nhiên lại cảm thấy đói cồn cào.
Chẳng phải Tiểu A đã nói văn minh của hành tinh này rất giống Trái Đất cổ đại sao? Vậy thì nơi này hẳn cũng có bánh bao, cũng có đủ loại mỹ thực! Trời ạ! Lẽ nào nàng thật sự đã lạc vào một thiên đường ẩm thực rồi sao!
Thấy ánh mắt của Thẩm Nhược Khinh cứ nhìn chằm chằm vào gian hàng đồ ăn, Tần Tranh ngẩn ra một chút, rồi ánh mắt chợt trở nên nhu hòa, hắn nói: "Đó là lung bính (bánh hấp), ta mua mấy cái cho nàng nếm thử nhé?"
Lung bính? Chẳng phải là bánh bao sao?
Thẩm Nhược Khinh nghĩ lại, mặc kệ nó gọi là gì, trông thực sự giống hệt bánh bao!
Lý trí đã hoàn toàn bại dưới tay sự thèm ăn. Thẩm Nhược Khinh trợn tròn mắt nhìn những chiếc bánh bao mập mạp xếp đầy trong xửng hấp, gật đầu lia lịa.
Tần Tranh thấy nàng mở to đôi xinh đẹp nhưng lại nhìn chằm chằm vào mấy cái bánh bao, trông vô cùng kiều diễm đáng yêu, không nhịn được mà khẽ nhếch khóe môi.
Hắn đưa tay chạm vào túi tiền, nhưng lại vồ hụt, bấy giờ mới nhớ ra lúc trước vì né tránh sát thủ truy sát, túi tiền treo bên hông đã bị rơi mất rồi.
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Nhược Khinh đang nhìn sang, hắn ngượng ngùng nói: "Nàng cứ đứng yên ở đây đừng đi đâu cả, ta đi một lát rồi quay lại ngay."
Thẩm Nhược Khinh bị hương thơm của thức ăn mê hoặc, phân nửa tâm trí đều đặt vào xửng hấp kia, nghe vậy chỉ nhìn hắn một cái rồi gật đầu đứng yên tại chỗ.
Tần Tranh vừa đi được mấy bước lại ngoảnh đầu nhìn một cái, thấy nàng vẫn ngoan ngoãn đứng đó mới yên tâm rời đi. Hắn len qua dòng người tấp nập, thầm nghĩ, chính mình còn được nàng cứu mạng, thế gian này chắc cũng chẳng có ai làm hại nổi nàng, hắn lo lắng cái gì chứ?
Tần Tranh không hề biết, sau khi hắn rời đi, chủ gian hàng vốn bị Thẩm Nhược Khinh nhìn chằm chằm đột nhiên nhiệt tình lên tiếng: "Cô nương, muốn ăn lung bính không?" Lão vừa nói vừa mở nắp xửng ra, một luồng hơi nóng tức khắc tỏa lan, kèm theo đó là một mùi hương mà Thẩm Nhược Khinh không sao diễn tả bằng lời được.
Thực sự quá thơm, Thẩm Nhược Khinh gần như có thể tưởng tượng ra hương vị khi cắn một miếng bánh bao, nàng gật đầu, đem lời dặn dò của Tần Tranh quẳng ra sau đầu. Nàng tiến lại gần vài bước, cúi đầu nhìn bánh bao trong xửng, mập mạp, trông rất mềm mại, trên mặt còn có những nếp gấp nhỏ xíu, quả thực là đáng yêu cực kỳ.
Tiểu A vẫn luôn nhắc nhở nàng về hình tượng thần tượng, lý trí bị cơn thèm ăn đè nén bấy lâu rốt cuộc cũng vực dậy được một chút, nàng hỏi: "Cái này... bán thế nào?"
Người có tướng mạo đẹp đi đâu cũng được chào đón. Tuy cô nương trước mắt che mặt kín mít, nhưng chỉ riêng việc đứng đó thôi đã thấy khác biệt với người thường, chủ quán cũng không tả rõ được là cảm giác gì, tóm lại là nhìn vô cùng thuận mắt. Ông ta cười đáp: "Lung bính một văn tiền một cái, vỏ mỏng nhân nhiều, thơm ngon ấm bụng, phân lượng đủ, kích thước lớn! Cô nương muốn mấy cái?"
Ngửi hương thơm, nghe lời giới thiệu của chủ quán, Thẩm Nhược Khinh không tự chủ được mà nuốt nước miếng, may mà có khăn che mặt nên người khác không thấy được. Nàng không biết một văn tiền là bao nhiêu, nhưng thấy rất nhiều người bản địa ăn mặc giản dị lấy tiền ra mua, chắc hẳn là không quá đắt.