Nguyệt Thần Của Vương Gia Là Ảnh Hậu Đến Từ Tinh Tế

Chương 16

Trước Sau

break

"Ta không có tiền, có thể dùng thứ này đổi lấy không?"

Chủ quán sững sờ, liền thấy vị cô nương che mặt xòe tay ra, giữa lòng bàn tay là một hạt châu nhỏ trong suốt cỡ ngón tay cái, đang lấp lánh tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Đây là... lưu ly châu? Miệng chủ quán há hốc ra kinh ngạc.

"Cái này... cái này quá quý giá rồi, kẻ hèn này không có tiền thối lại đâu." Ông ta sợ đến mức đổi cả cách xưng hô.

Thẩm Nhược Khinh thấy phản ứng này của ông ta thì mắt sáng lên, không ngờ một viên pha lê nhân tạo ở hành tinh này lại quý giá đến vậy. Nói cách khác, sau này nàng muốn ăn bao nhiêu bánh bao mà chẳng được?

Thẩm Nhược Khinh phấn khích tới mức muốn cười vang một trận.

Thế nhưng một ngày sau, nàng liền hối hận tới mức hận không thể xuyên về quá khứ để đánh chết bản thân mình vì cái tội đòi ăn bánh bao kia.

Sau khi rời khỏi chỗ Thẩm Nhược Khinh, Tần Tranh tìm đến một tiệm cầm đồ trong phường thị.

Vật duy nhất trên người hắn hiện giờ có thể đem đi cầm cố, chính là miếng ngọc bội mà mẫu thân quá cố để lại.

Trước khi giao ra ngọc bội, hắn quyến luyến vuốt ve hồi lâu, mới trầm giọng nói với chưởng quầy: "Cầm sống, tháng sau ta sẽ mang bạc đến chuộc lại."

Lão chưởng quầy là người tinh đời, thấy nước ngọc này cực tốt, liền năm lần bảy lượt khuyên hắn nên cầm chết (bán đứt): "Cầm sống thì chẳng đáng bao nhiêu bạc đâu."

Gương mặt Tần Tranh lạnh tanh, lặp lại lần nữa: "Cầm sống, tháng sau ta sẽ tới chuộc."

"Cầm sống thì cầm sống, hung dữ cái gì chứ..."

Chưởng quầy bị vẻ mặt lạnh lùng của hắn làm cho giật mình, vội vàng đóng dấu vào khế ước, sau đó giao bạc cho hắn.

Miếng ngọc bội này định giá nghìn lượng, nếu gặp được người mua hữu duyên, nói không chừng hai nghìn lượng cũng có kẻ tranh giành. Nhưng hiện tại là cầm sống, chỉ có thể lấy được một trăm lượng bạc.

Tần Tranh nhận lấy bạc và khế ước, lại liếc nhìn miếng ngọc bội thêm một lần nữa rồi mới xoay người rời đi.

Lúc bước ra khỏi tiệm cầm đồ, hắn lướt qua một người đàn ông trung niên mặc y phục bằng vải thô, dưới cằm để râu dài. Đối phương nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tần Tranh vài cái, sau đó bước vào tiệm, nói với chưởng quầy: "Vật mà người vừa rồi vừa cầm cố, có thể cho ta xem thử được chăng?"

...

"Ta muốn ba cái... lung bính, ông có bao nhiêu tiền lẻ thì cứ đổi hết cho ta." Thẩm Nhược Khinh đặt viên minh châu thủy tinh lên mặt bàn.

Lão chủ quán hớn hở đáp lời, đem toàn bộ tiền lẻ trong sạp gom vào một túi vải đưa cho Thẩm Nhược Khinh, sau đó định đi lấy lung bính cho nàng.

"Đợi đã." Thẩm Nhược Khinh thấy ông ta ngay cả tay cũng chưa rửa đã định trực tiếp bốc bánh, làm sao có thể chấp nhận được? Nàng liền ngăn lão lại: "Để tự ta lấy."

Chủ quán ngẩn người, thấy Thẩm Nhược Khinh vươn bàn tay thon dài trắng ngần như ngọc ra cầm lấy bánh, ông ta theo bản năng lùi lại một bước, đem đôi bàn tay mình chùi đi chùi lại vào lớp áo vải thô.

Thẩm Nhược Khinh lấy ba chiếc lung bính, dùng phiến lá lớn mà chủ quán đưa cho để gói lại.

Nàng say mê đưa bánh lên chóp mũi hít hà một hơi, định mở miệng cắn một miếng thì mới sực nhớ ra mình đang đeo khăn che mặt.

Đúng lúc này, Tần Tranh chen qua dòng người bước tới. Từ xa hắn đã thấy Thẩm Nhược Khinh đang mua lung bính, nhìn vào túi tiền nàng đang cầm ở tay kia, hắn hỏi: "Nàng vừa dùng thứ gì để đổi với ông ta vậy?"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương