Thẩm Nhược Khinh hưng phấn ngồi bật dậy: "Khoảng cách xa mấy thì cũng còn hơn là cuốc bộ!"
Tiểu A nói: [Dựa theo các điều khoản trong hợp đồng, những đạo cụ này chỉ được dùng trong lúc quay phim chứ không phải là đồ tặng cho cô đâu. Nhưng hiện tại tình huống đặc biệt, thế nên... cứ dùng đi chủ nhân của tôi ơi~]
Thẩm Nhược Khinh nghe xong vui như mở cờ trong bụng, lập tức bảo Tiểu A lấy đồ ra.
Vốn dĩ chủ nhân của nút không gian có thể dùng tinh thần lực để tự do lấy đồ, nhưng tinh thần lực của Thẩm Nhược Khinh không đủ để điều khiển một nút không gian lớn cỡ này (nếu tinh thần lực cao như thế thì cô đã đi làm tướng quân từ lâu rồi, rảnh đâu mà làm minh tinh chứ?).
Do đó, sự tồn tại của hệ thống trí tuệ nhân tạo sẽ phát huy vai trò hỗ trợ vô cùng tốt.
Thẩm Nhược Khinh mở lòng bàn tay, cây trâm kia liền rơi gọn vào tay cô.
Cây trâm màu trắng bạc lấp lánh dưới ánh trăng, phần đỉnh tạo hình một vầng trăng khuyết nho nhỏ, đơn giản mà đẹp không tì vết.
Thẩm Nhược Khinh kẹp cây trâm giữa hai ngón tay, cảm giác như mình vừa bắt được chiếc chìa khóa phép thuật từng ao ước hồi bé.
Mặc dù không phải lần đầu nhìn thấy nó, nhưng lần nào cô cũng bị vẻ đẹp này làm cho kinh ngạc.
Cô vẫy cây trâm theo động tác đã tập luyện nhuần nhuyễn vô số lần, một chiếc phi thuyền hình trăng khuyết sức chứa hai người lập tức hiện ra trước mắt.
Thẩm Nhược Khinh vỗ nhẹ, trăng khuyết liền tự động hạ xuống độ cao thích hợp, cô hơi khuỵu gối rồi ngồi lên.
Xác định Thẩm Nhược Khinh đã ngồi vững, trăng khuyết từ từ bay lên cách mặt đất chừng ba mét, hướng thẳng về phía cô đã chỉ định.
Tốc độ tuy không bằng phi thuyền thật, nhưng so với việc đi bộ thì đương nhiên là nhanh hơn cả trăm lần rồi!
Với tốc độ này, Thẩm Nhược Khinh rất nhanh đã ra khỏi đồng bằng, bay đến gần một khu rừng núi.
Vốn dĩ cô không định đi vào rừng, nhưng bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng người vọng ra từ bên trong.
"Ơ? Có người kìa!"
Tiểu A: [Vâng thưa chủ nhân!]
Thẩm Nhược Khinh vỗ vỗ chiếc trăng khuyết, vội vã tiến về hướng đó.
"Bên này! Đừng để hắn chạy thoát!"
Trong khu rừng mùa đông, những cơn gió lạnh lẽo rít gào, từng cành cây trơ trụi đọng lại một lớp sương giá.
Ánh trăng lọt qua kẽ lá, soi rõ một gương mặt tuấn tú, mũi cao mắt phượng nhưng lại nhợt nhạt vô cùng.
Cành lá trong rừng rụng tơi tả, chẳng có mấy chỗ để ẩn nấp.