Nguyệt Thần Của Vương Gia Là Ảnh Hậu Đến Từ Tinh Tế

Chương 6

Trước Sau

break

Nam nhân ngồi tựa lưng vào một gốc cây.

Hắn xé vài dải vải từ vạt chiếc áo đen viền đỏ đang mặc trên người, quấn chặt lấy vết thương ở bụng và cánh tay trái.

Thời tiết rất lạnh, mỗi nhịp thở của hắn đều phả ra những luồng khói sương trắng xóa.

Tiếng truy đuổi đã gần ngay trong gang tấc.

Nam nhân hít sâu một hơi rồi thở ra, tay phải nắm chặt thanh kiếm cắm bên cạnh.

Hắn đi làm nhiệm vụ, nửa đường lại bị phục kích, thế cô lực mỏng, chém giết một hồi thì đám thuộc hạ đều hy sinh cả.

Chỉ còn lại một mình hắn lẩn trốn vào khu rừng này trong lúc bị truy sát.

Nhưng hiện tại hắn bị thương quá nặng, chỉ sợ... chỉ sợ không sống nổi qua đêm nay.

Dù đã đến bước đường cùng, hắn vẫn không hề bỏ cuộc.

Hắn ngẩng đầu nhìn những kẻ đang tới với ánh mắt sắc lẹm, khiến đám sát thủ mặc áo đen bịt mặt tự dưng trào lên một cơn sợ hãi trong lòng.

Tên thủ lĩnh đám sát thủ thấy hắn ngồi dưới gốc cây, tay phải cầm kiếm, mái tóc buộc cao đã rối bời, trên người chằng chịt vết thương, mặt mũi trắng bệch như giấy vàng.

Dù đã rơi vào cảnh khốn cùng, khí thế của hắn lại chẳng giảm đi phân nửa, chỉ một cái liếc mắt sâu thẳm như vực băng cũng đủ khiến gã vô thức rùng mình e ngại.

Nhưng nghĩ lại, tên này dù mạnh thì hiện tại cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà, chẳng qua là một con hổ bệnh ra vẻ uy phong, có gì mà phải sợ?

Nghĩ đến đây, gã vung tay phải lên, mấy tên thuộc hạ phía sau đồng loạt lao tới.

Nam nhân bị thương đột nhiên đứng phắt dậy.

Thanh trường kiếm trong tay hắn lóe lên như một dòng nước mùa thu dưới ánh trăng.

Ánh kiếm chớp động, máu nóng phun trào, kèm theo vài tiếng hét thảm thiết ngã gục xuống đất.

Dù mang trọng thương, nam nhân vẫn dựa vào ý chí chém giết thêm vài tên sát thủ, nhưng quả nhiên giống như phán đoán của tên thủ lĩnh, hắn đã cạn kiệt sức lực.

Sau nhát kiếm cuối cùng, nam nhân cạn hơi, đành chống kiếm quỳ một gối xuống đất, cơ thể nặng nề đến mức không còn sức để đứng lên nữa.

Đám sát thủ truy đuổi chỉ còn lại ba tên.

Tên thủ lĩnh vừa rồi bị khí thế của hắn làm cho hoảng sợ nên không dám tùy tiện xông lên, gã cẩn trọng đứng cách người đàn ông hơn mười bước, đôi bên nhất thời rơi vào thế giằng co.

Một lát sau, khi xác định nam nhân không còn sức đứng dậy nữa, tên thủ lĩnh cười gằn một tiếng, rút kiếm định lao lên.

Đột nhiên, giữa màn đêm tĩnh lặng vang lên một giọng nữ mềm mại: "Xin hỏi, các anh thuộc đoàn làm phim nào vậy?"

Suốt quãng đường bay tới đây bằng trăng khuyết, Thẩm Nhược Khinh không hề thấy bất kỳ đồ vật nào mang tính công nghệ, cô thầm lẩm bẩm có lẽ mình đã rơi xuống một hành tinh hoang.

Nhưng rõ ràng nơi này rất thích hợp cho con người sinh sống, chưa được khai phá thì kỳ lạ quá.

Mãi đến khi men theo tiếng người đi vào khu rừng này, thấy mười một diễn viên quần chúng đang đánh nhau trong trang phục cổ đại, cô mới ngớ người.

Lúc này cô mới hiểu ra, hóa ra hành tinh này là một phim trường chuyên dùng để quay phim cổ trang!

Thảo nào suốt dọc đường lại hoang vu chẳng có bóng dáng một công trình kiến trúc hiện đại nào.

Thường thì ở các hành tinh làm phim trường, để tránh phim bị rò rỉ hình ảnh, bất cứ thiết bị nào không đạt yêu cầu đều sẽ bị gỡ bỏ, hơn nữa để đảm bảo diễn viên tập trung quay phim, hành tinh này còn cấm kết nối mạng bên ngoài.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương