'Rầm, rầm, rầm…'
Xe thể thao đốt lốp, khói bụi cuồn cuộn.
Đúng mười hai giờ.
Trận đua lập tức bắt đầu.
Ngay từ đầu không phải là đua theo nhóm, mà là để cho các tay đua chuyên nghiệp, những người được các cậu ấm cô chiêu kiêu ngạo thuê tới ra sân hâm nóng bầu không khí trước.
Tiếp theo đó là màn chửi bới, khích bác lẫn nhau quen thuộc trước mỗi trận đấu. Chửi càng hăng, tiền cược càng lớn.
Rất nhanh ba tên đại thiếu gia đã đặt cược mỗi người hai triệu tệ, tay đua của ai thắng thì ăn sạch, thua thì mất trắng.
Đừng tưởng hai triệu tệ là ít. Lúc này mới là những năm nào chứ? Hơn nữa đây chỉ là vụ cá cược nhỏ giữa ba người bọn họ, trong bóng tối mọi người cũng đang tập trung cá cược, có cả nhân viên chuyên môn mở sòng.
Cho nên chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, tổng số tiền cược đổ dồn vào đã đạt mức hơn chục triệu tệ!
'Ầm!'
Một cô gái dáng vẻ bốc lửa phất cờ hiệu, ba chiếc siêu xe thể thao lao vút đi trong nháy mắt.
Trong chốc lát, tiếng la hét chói tai tại hiện trường không ngừng vang lên.
Còn có hẳn flycam chuyên dụng bay theo, sử dụng camera tốc độ cao để quay chụp, hình ảnh cực kỳ sống động, hình ảnh được truyền trực tiếp đến mấy màn hình lớn tại hiện trường, khiến adrenaline của mọi người lập tức tăng vọt, não bộ hưng phấn tột độ.
"Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cậu nhìn kìa, đã chưa?" Chung Tình Nhi kinh hô một tiếng, ánh mắt dán chặt vào màn hình, thuận tay ôm lấy Đường Tiểu Tiểu bên cạnh, kích động hét lên.
"Ây da, cậu làm tớ đau... Cậu không phải đã dặn là không được gọi tên sao?" Đường Tiểu Tiểu xoa xoa cổ tay trắng nõn của mình, oán giận nói.
"Cậu nói cái gì?" Nửa khuôn mặt Chung Tình Nhi lộ ra bên ngoài lớp mặt nạ lúc này đỏ ửng, hiển nhiên là đang vô cùng hưng phấn. Thêm vào đó là tiếng ồn ào xung quanh khiến cô nghe không rõ Đường Tiểu Tiểu đang nói gì.
"Tớ bảo là, cậu đã dặn tớ không được gọi tên mà?"
"Tớ gọi tên cậu?"
"Gọi rồi."
"Đâu có đâu?"
"Rõ ràng là gọi rồi!!" Đường Tiểu Tiểu nghiêm mặt nói.
"Được rồi, không quan trọng đâu, cậu cứ nói xem có kích thích không là được. Ah... khúc cua đầu tiên kìa, thế mà drift trực tiếp luôn... Trâu bò thật!!!!"
"..." Đường Tiểu Tiểu cạn lời.
Kỳ thật những trận đua như thế này mang tính biểu diễn nhiều hơn là đua thật. Dù sao cũng toàn là con cái nhà giàu, các tay đua đến đây cũng chỉ để kiếm thêm thu nhập, chẳng ai dại gì mà liều mạng cả.
Cho nên cứ biểu diễn sao cho đẹp mắt là được. Hơn nữa trong bóng tối, biết đâu chính các tay đua cũng đã tự đặt cược cho mình.
Nhưng những chuyện này đều không quan trọng, quan trọng là mấy cô cậu ấm cô chiêu ở đây tuổi đời còn trẻ, chỉ cốt tìm kiếm cảm giác kích thích, một chút tiền cược cỏn con thì ai mà bận tâm chứ?
Được rồi, vẫn có người bận tâm.
Hiện trường vang lên vài tiếng chửi rủa ầm ĩ, đoán chừng là do lỡ đặt cược cho tay đua đang bị tụt lại phía sau.
Nhưng những kẻ đang dẫn đầu thì lại càng thêm hưng phấn.
… …
Chớp mắt.
Đường đua vòng quanh núi dài hơn mười dặm đã kết thúc. Chiếc Porsche màu vàng phân giành vị trí thứ nhất. Chiếc Mercedes màu đỏ mận giành vị trí thứ hai. Về bét là chiếc Lamborghini Gallardo màu xanh đọt chuối!
"Khốn kiếp..."
"Không biết đua thì đua cái mả mẹ mày."
"Sợ chết như thế thì bày đặt đua trên Con Đường Tử Thần làm mẹ gì, về nhà bú tí mẹ không tốt hơn sao?"
"Mẹ kiếp~~"
Rất nhanh những âm thanh chửi bới tại hiện trường vang lên không ngớt.
Mặc kệ đây có phải là đua giả hay không, nhưng ít nhất tay đua của chiếc Gallardo kia thực sự đã chọn cách giảm tốc độ một cách điên cuồng ở một vài khúc cua tử thần 180 độ.
Đáng tiếc là những âm thanh chửi rủa này không thể truyền lên đến đỉnh núi, chẳng ảnh hưởng chút nào tới các tay đua. Thay vào đó, mấy tên phú nhị đại lại bắt đầu màn chửi bới, khích bác lẫn nhau sau trận đấu.
Thua người chứ không thua trận, thua thì cũng phải cứng cổ lên mà chửi lại.
"Này ~ người đẹp, lát nữa có muốn ngồi xe anh không?"
"Cút đi."
Một tên đàn ông đeo mặt nạ, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà mị tiến lại gần Đường Tiểu Tiểu và Chung Tình Nhi. Ngay lập tức bị Chung Tình Nhi không lưu tình chút nào đốp chát lại một câu.
Dù sao cũng đã đeo mặt nạ rồi, cái gì mà dịu dàng hiền thục, cái gì mà biết điều hiểu chuyện, tất cả dẹp sang một bên hết.
"Con ranh này..."
"Còn nói nhảm nữa, có tin bà làm cho nhà mày phá sản không? Muốn tán gái thì cút, bà đây chưa tới lượt mày ve vãn đâu."
"Mày..." Khóe miệng tên phú nhị đại giật giật.
Nói thật, gã cũng không dám làm loạn ở nơi này.
Trước kia cũng có một tên phú nhị đại ỷ vào nhà có chút tiền, lại đeo mặt nạ không sợ bị nhận ra nên giở trò trêu ghẹo các tiểu thư danh giá. Trêu ghẹo hot girl giả thì dễ xử, chiếm chút tiện nghi cũng chẳng sao, thậm chí họ còn thích bị những kẻ có tiền chiếm.
Nhưng đụng phải đại tiểu thư danh gia vọng tộc hàng thật giá thật thì tính khí chẳng mấy ai là ôn nhu cả. Chỉ một thời gian ngắn sau, tên phú nhị đại kia biến mất, gia đình cũng phá sản theo.
Tuy nhiên tên phú nhị đại choai choai này hiển nhiên có chút không cam tâm, chủ yếu là vì cảm thấy mất mặt trước đám chiến hữu. Vừa nãy gã còn ba hoa nói hai cô em này dáng chuẩn, chỉ cần gã ra tay là đêm nay dễ dàng ôm trọn hai người lên giường, làm một màn song phụng vờn rồng.
Lúc này đám hồ bằng cẩu hữu kia đều đang đứng nhìn cả.
"Con ranh."
"Cút ~~ "
"Mày cứ đợi đấy."
Gã phú nhị đại choai choai kia dù sao vẫn sợ, chửi một câu rồi quay đầu bỏ đi, trong mắt hiện lên một tia âm trầm.
Cách đó không xa, Tào Xuyên khẽ mỉm cười. Đây chính là quán tính của cốt truyện.
Dù lúc này không có Tào Chính Dương, cũng chẳng có Lâm Hàn, nhưng chuyện gì phải xảy ra thì vẫn xảy ra, đây coi như là kết thù rồi.
Lát nữa trên đường đua sẽ xảy ra chuyện. Tên phú nhị đại choai choai kia có thù tất báo, suýt chút nữa đã lấy mạng Chung Tình Nhi.
Tất nhiên trong cốt truyện nguyên bản thì Lâm Hàn là người đã cứu cô, cũng coi như là lần thứ hai cứu mạng, sau đó gã còn đưa cô đi tham gia các trò đua xe kích thích khác, dẫn đến việc nha đầu này tình căn thâm chủng với gã.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã thay đổi rồi!
… …
Đường Tiểu Tiểu hạ giọng nói: "Cậu đắc tội người ta thế này không tốt đâu? Cậu có biết gã là ai không?"
"Không biết." Chung Tình Nhi hì hì cười: "Lại nói ở những nơi như thế này thì phải tỏ ra hung dữ một chút. Thật ra đây cũng là lần đầu tớ mắng người, cảm giác cũng không tệ lắm đâu, hắc hắc."
"..." Đường Tiểu Tiểu cạn lời: "Cậu không sợ thân phận đối phương lớn hơn mình à?"
Chung Tình Nhi lắc đầu, thấp giọng giải thích: "Nghe khẩu âm của gã hẳn là người bản địa, hoặc là ở vùng lân cận Trung Hải. Mà những người bản địa ở Trung Hải có tiền hơn nhà tớ thì tớ hầu như đều biết mặt, chắc chắn không có cái loại người như gã."
Chung Tình Nhi cũng không ngốc. Cô đâu phải nhân vật chuyên đi hố cha, nên dù có phải đắc tội ai, thì đó cũng là đắc tội những kẻ mà cô đắc tội nổi. Nếu thật không nắm chắc được thân phận đối phương, Chung Tình Nhi sẽ không ăn nói ngông cuồng như vậy.
Nhưng cô vẫn còn quá trẻ, đánh giá thấp bản tính con người, cũng đánh giá thấp lòng tự ái của đàn ông. Bọn họ rất dễ nổi điên, trong lúc bốc đồng có thể làm ra những chuyện ngu ngốc.
"Được rồi, đừng để ý tới gã nữa, chúng ta đi lấy xe thôi. Tiếp theo cậu cứ xem tớ biểu diễn đi."
"Thật... thật sự phải đi sao?" Đường Tiểu Tiểu hoảng sợ, ấp úng nói.
Trước khi đến cô cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng vừa nãy nhìn qua màn hình flycam ba chiếc xe đua lạng lách trên đường vòng quanh núi, nhất là góc quay bằng camera tốc độ cao, những pha nguy hiểm chân thực đến mức khiến người ta có cảm giác như đang trực tiếp trải nghiệm.
Cho nên sau khi xem bọn họ đua xe xong, Đường Tiểu Tiểu nào dám ngồi lên xe nữa. Vách núi vừa cao vừa dốc như thế, rớt xuống đó thì trăm phần trăm biến thành bánh thịt.
"Không phải là cậu sợ rồi?" Chung Tình Nhi cạn lời.
"Tớ... tớ không dám đâu, tớ không dám ngồi đâu, nguy hiểm quá." Đường Tiểu Tiểu lí nhí đáp, ánh mắt láo liên xung quanh, không dám nhìn thẳng vào mắt Chung Tình Nhi.
Chung Tình Nhi tức giận: "Cái con Đường... Phượng Hoàng này, người nằng nặc đòi đi theo tớ là cậu, cậu nói muốn mở mang tầm mắt, đến nơi rồi lại như thế."
Đường Tiểu Tiểu lầm bầm: "Tớ bảo đến mở mang tầm mắt chứ có bảo muốn đi đua xe đâu, tớ đứng xem không được sao?"
Một câu nói khiến Chung Tình Nhi tức đến bật cười, đưa tay chọc chọc vào trán Đường Tiểu Tiểu: "Cái con ranh này, còn dám cãi bướng đúng không?"
"Tớ nào có cãi bướng, tớ thật sự không muốn đua xe mà, cậu... cậu tha cho tớ đi, tớ đứng xem cậu đua. Hoặc là cậu cũng đừng đua nữa, nguy hiểm quá. Cậu không thấy vừa nãy mấy chiếc xe kia toàn cua sát vách núi sao? Chỉ cần lệch ra ngoài nửa mét thôi là rớt xuống rồi, đáng sợ lắm." Đường Tiểu Tiểu bây giờ càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
"Được rồi, cậu cứ đứng xem đi, tớ tự đua một mình."
"Hồ Ly, cậu cũng đừng đua nữa."
"Khó khăn lắm mới đợi được đến hôm nay, cớ gì tớ lại không đua? Tớ chạy không nhanh, cũng chẳng chơi drift lạng lách gì đâu. Đoạn đường này tớ chạy qua nhiều lần rồi, đến khúc cua gấp tớ sẽ chạy chậm lại, tớ cũng sợ chết mà." Chung Tình Nhi khẽ hừ một tiếng, cô thích cảm giác kích thích nhưng không có nghĩa là muốn tìm chết.
Nói một cách tương đối thì cô vẫn rất quý trọng cái mạng nhỏ của mình. Nếu không thì cô đã chẳng chọn đua xe, mà đi tìm chỗ nhảy dù hay bay wingsuit gì đó rồi, mấy trò đó mới gọi là kích thích.
… …
Cuộc đua theo nhóm bắt đầu.
Dù không kích thích bằng cuộc đua trước, nhưng có rất nhiều người tham gia, không khí tại hiện trường cũng vô cùng náo nhiệt.
Tào Xuyên lái chiếc Porsche thể thao, tỏ vẻ khiêm tốn lùi lại phía sau cùng, chỉ cách Chung Tình Nhi hai vị trí đỗ xe.
'Bíp~~'
Một tiếng còi vang lên, theo sau đó là tiếng động cơ gầm rú đinh tai nhức óc.
Đường Tiểu Tiểu đứng trên khán đài tạm thời, dù không ngồi trên xe nhưng vẫn lo lắng thay cho Chung Tình Nhi. Sau khi vượt qua khúc cua, tất cả các xe đều khuất tầm nhìn, chỉ có thể dùng mắt thường nhìn thấy ánh đèn xe đứt quãng uốn lượn trên đường núi.
Flycam tiếp tục cất cánh, bám theo đoàn xe.
"Mẹ kiếp, con ranh thối tha."
"Để tao cho mày mở mang kiến thức xem bố mày lợi hại thế nào."
Tên phú nhị đại lúc nãy lái chiếc Mercedes SL. Chỉ cần nhìn vào chiếc xe này cũng đủ biết gã đến đây là để làm màu, lại còn mở mui trần, chắc tưởng mình đang đi hóng gió.
Vừa nãy gã đúng là thu hút được không ít danh thiếp thông tin cá nhân của các hot girl giả, nhưng trong đầu gã lúc này chỉ có Chung Tình Nhi và Đường Tiểu Tiểu. Hận ý càng lúc càng sâu.
Bị đám hồ bằng cẩu hữu chê cười nửa ngày, cơn tức này gã không nuốt trôi được. Gã nhắm thẳng vào chiếc Audi TT màu đỏ của Chung Tình Nhi.
Tiền tiêu vặt của Chung Tình Nhi tuy không ít, nhưng cũng không mua xe quá đắt tiền. Dù sao cô cũng không theo đuổi tốc độ tối đa, chỉ cần tham gia cho vui là được. Hơn nữa nếu mua xe quá đắt, rất dễ bị ba phát hiện.
Chung Tình Nhi đang định vượt lên thì chiếc Mercedes SL màu đen phía sau đã bám riết lấy, chạy song song với cô.
Hơi sững sờ một chút, Chung Tình Nhi lập tức nhận ra tên phú nhị đại đeo mặt nạ này chính là kẻ lúc nãy bị cô cự tuyệt và mắng mỏ.
Tên phú nhị đại nhếch mép cười tà mị, đánh vô lăng một cái, làm ra vẻ chuẩn bị đâm sầm vào chiếc TT.
Chung Tình Nhi giật nảy mình, theo phản xạ có điều kiện cũng đánh lái một cái. Chỉ cú đánh lái này thôi cũng suýt chút nữa khiến cô đâm sầm vào vách núi bên cạnh.
Phải liên tục đánh trả lái mấy lần mới giữ vững được chiếc xe. Cũng may là tốc độ không nhanh, bằng không đánh trả lái kiểu đó chẳng khác nào tìm đường chết.
Hiển nhiên Chung Tình Nhi thật sự đã bị gã dọa cho phát khiếp.
Sau khi ổn định lại, Chung Tình Nhi trừng mắt nhìn gã đầy hung dữ.
Tên phú nhị đại cười ha hả: "Con ranh thối, cái vẻ kiêu ngạo mẹ mày lúc nãy đâu rồi?"
Dù không nghe đối phương nói gì, nhưng Chung Tình Nhi có thể nhận ra gã chẳng nói lời tốt đẹp gì từ khẩu hình miệng.
Chung Tình Nhi có phải là kẻ dễ bị bắt nạt không?
Hiển nhiên là không.
Chung Tình Nhi không nói hai lời, đột ngột đánh vô lăng về phía gã...
'Rầm~~'
Sườn hai chiếc xe va chạm vào nhau, ma sát tóe lên một trận tia lửa.
"Con điên, con ranh điên nhà mày."
Tên phú nhị đại lúc nãy chỉ định hù dọa Chung Tình Nhi một chút chứ không định tông thật. Dù sao chiếc xe cũng rất đắt tiền, hầu như toàn bộ tiền tiêu vặt của gã đều đổ vào nó.
Chỉ xước xát một chút thôi cũng đủ làm gã xót ruột cả nửa ngày trời.
Chung Tình Nhi cười lạnh một tiếng, tiếp tục đánh vô lăng, chuẩn bị đâm cú thứ hai. Đối với cô mà nói, thế này mới gọi là kích thích.
Tên phú nhị đại vội vã giảm tốc độ, lùi lại một vị trí, tránh được cú tông của Chung Tình Nhi.
'Ầm, ầm ~~'
Chung Tình Nhi điên cuồng rú ga, nghe chẳng khác nào một sự chế giễu.
"Mẹ kiếp, muốn chết, ông đây tiễn mày một đoạn." Tên phú nhị đại đã hoàn toàn bị chọc điên, nhất là khi thấy xe mình bị trầy xước, hai mắt gã đã hằn lên những tia đỏ ngầu.
Gã nhấn mạnh chân ga, lao thẳng về phía trước.