Máy bay không người lái nhanh chóng phát hiện ra diễn biến ở khu vực này.
Ban đầu máy bay không người lái đều bám theo dàn siêu xe dẫn đầu, chủ yếu để quay lại những màn gay cấn.
Nhưng không ai ngờ, phía sau thế mà lại xảy ra xung đột.
Chuyện này còn thú vị hơn việc xem ai về nhất nhiều.
Đám phú nhị đại tại hiện trường thi nhau reo hò la hét, vỗ tay tán thưởng cho vụ va chạm. Đã trễ thế này rồi, thứ mọi người muốn xem chẳng phải chính là cảnh kịch tính này sao.
"Toang rồi!"
Trong đám đông, chỉ có Đường Tiểu Tiểu là trợn mắt há hốc mồm.
Bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt lại. Cô đương nhiên nhận ra chiếc xe của Chung Tình Nhi, nhưng lại không biết kẻ đang xảy ra xung đột với bạn mình là ai.
Cô chỉ biết lo lắng cho cô bạn thân.
Xung đột bắt đầu leo thang.
Nhất là khi lái xe, tốc độ và sự kích thích khiến adrenaline tăng vọt, não bộ rất dễ sung huyết mà đánh mất đi lý trí.
Ngay cả Chung Tình Nhi cũng bị kích phát thuộc tính hoang dã ẩn sâu bên trong.
"Binh! Bang!" Những tiếng va chạm vang lên, cả hai chiếc xe đều bị hư hỏng ở các mức độ khác nhau.
Hư hỏng càng nghiêm trọng, cường độ đâm va lại càng lớn.
Kể cả tên thiếu gia phú nhị đại kia lúc này cũng chẳng thèm xót xa gì xe cưng nữa. Cơn giận này không trút ra thì không chịu được, gã cũng chẳng thể ngờ nửa đêm nửa hôm lại đụng phải một đàn bà điên.
Gã chỉ buông vài câu tán tỉnh bỡn cợt thôi mà đã bị chửi cho một trận.
Định hù dọa một chút, ai dè lại bị làm cho xe cưng nát bươm thế này.
Tên phú nhị đại cũng đã nổi máu điên, hăng máu đến đỏ cả mắt.
Chẳng ai có ý định dừng xe lại, bởi dừng xe đồng nghĩa việc nhận thua.
Tên phú nhị đại bẻ lái chiếc SL, trực tiếp tạt đầu ép thẳng vào đuôi xe của Chung Tình Nhi.
"Ah~~~ "
Tiếng thét chói tai vang lên, Chung Tình Nhi mất lái, mà phía trước lại chính là một khúc cua tử thần.
Chiếc xe xoay vài vòng, lao thẳng về phía vách núi ngay tại khúc cua.
Dọc đường khói bụi cuồn cuộn, hình ảnh do máy bay không người lái quay lại kịch tính chẳng khác nào một cảnh phim hành động điện ảnh, khiến không ít khán giả bên ngoài đường đua phải nín thở.
"Ah~~ "
Đường Tiểu Tiểu kinh hô một tiếng, bàn tay nhỏ bé vội bịt chặt miệng, khuôn mặt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Vài người nhát gan bên cạnh cũng bắt đầu la hét thất thanh.
Nhưng phần đông khán giả lại tỏ ra cực kỳ hưng phấn.
Dù sao thì...
Dân đua xe bỏ mạng ở Vịnh Rồng này cũng không phải là ít.
Chuyện thế này họ đã thấy quá nhiều, không những không sợ hãi mà ngược lại càng thêm kích thích.
Đúng lúc này, vầng hào quang khí vận của nữ chính bắt đầu phát huy tác dụng. Chiếc xe đang mất lái thế mà lại đột ngột dừng lại được, vắt vẻo ngay mép vách núi ở khúc cua, cách vực sâu chỉ đúng nửa bước chân.
Nói cách khác, chỉ cần Chung Tình Nhi mở cửa xe bước ra, cô sẽ lập tức rơi thẳng xuống vực.
Chỉ một chút xíu nữa thôi là xe nát người tan.
"Phù~~"
Đường Tiểu Tiểu sợ đến mức không dám nhìn, nhưng hai mắt vẫn mở trừng trừng, mãi đến khi xe của Chung Tình Nhi dừng hẳn lại, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Đôi chân dài miên man của cô cũng bị dọa cho bủn rủn.
"Tông nó! Tông nó đi..."
"Tông chết nó đi!"
"Tông..."
Không ít kẻ đứng xem náo nhiệt tại hiện trường lớn tiếng gầm thét xúi giục.
Mọi chuyện nói thì chậm nhưng diễn ra cực kỳ nhanh chóng. Tất cả những biến đổi tâm lý ấy thực chất chỉ gói gọn trong chớp mắt.
Chưa kịp để Chung Tình Nhi hoàn toàn thở phào, cô đã thấy chiếc SL màu đen lao thẳng về phía mình, tựa hồ muốn đâm hất cô rơi thẳng xuống đáy vực.
Giết người có phạm pháp không?
Có chứ!
Bất luận ở vũ trụ song song nào, giết người đều là phạm pháp.
Nhưng thế thì sao nào?
Đây là Vịnh Rồng, không có ai đi báo cảnh sát, cũng chẳng ai thèm đứng ra làm chứng, trừ phi sự việc bị xé ra quá lớn.
Đồng thời mọi dữ liệu do máy bay không người lái quay lại cũng sẽ vì có án mạng mà bị xóa sạch sành sanh.
Nơi này có hẳn một quy trình xử lý hoàn chỉnh, chẳng ai dại gì mà rước họa vào thân.
Nếu không thì đã chẳng có nhiều kẻ đeo mặt nạ đến đây đua xe như vậy.
… …
Nhìn chiếc ô tô đang điên cuồng lao về phía mình.
Chưa đầy một giây, ánh mắt của Chung Tình Nhi từ chưa kịp hoàn hồn đã chuyển sang hoảng loạn tột độ. Cô vô thức đề máy khởi động lại ô tô, thế nhưng xe đã hỏng, căn bản không thể nhúc nhích.
Đối mặt với cái chết sắp cận kề, trong lòng sinh ra nỗi sợ hãi tột cùng.
Chẳng ai có thể giữ vẻ mặt bình thản nhẹ nhàng khi đối mặt với cái chết của chính mình.
Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, khoảnh khắc chiếc SL đâm vào, chẳng cần tốn quá nhiều sức, cô và chiếc xe sẽ trực tiếp lăn vòng từ khúc cua xuống dưới đáy vực.
Dù nơi này không phải là đỉnh núi, nhưng tỷ lệ sống sót cũng chưa đến một phần vạn.
Hối hận sao?
Có chứ!
Trong lòng Chung Tình Nhi chợt dâng lên sự hối hận tột cùng, có lẽ cô không nên buông thả bản thân như vậy, không nên đi tìm kiếm mấy thứ cảm giác kích thích này làm chi.
Trong giây phút sinh tử, tâm trí cô lóe lên hình ảnh của mẹ, cha, người thân, bạn bè, và cả... cha nuôi?
Thậm chí có cả tên Tào Chính Dương đáng ghét kia.
Điều này chẳng liên quan gì đến tình yêu, chủ yếu là trong giây phút ấy, con người ta thường nghĩ đến những người khiến mình có hảo cảm hoặc ác cảm nhất, đó chỉ là cảm xúc hết sức bình thường.
Đúng vào khoảnh khắc chớp mắt đó.
Đột nhiên một chiếc Porsche màu trắng xuất hiện. Chung Tình Nhi tận mắt nhìn thấy chiếc Porsche trắng đột ngột tăng tốc, dùng đúng chiêu trò tương tự, tạt thẳng vào đuôi xe chiếc SL. Chiếc SL cũng ngay trong tích tắc đó mà hoàn toàn mất lái.
Khoảng cách tới vách núi đã cực kỳ gần, muốn tránh cũng chẳng được, mà tránh cũng không thể tránh nổi, thậm chí không còn cách nào để phanh lại.
Xé toạc bầu trời đêm là một tiếng la hét thảm thiết. Âm thanh ấy rơi thẳng từ khúc cua xuống dưới vực, toàn bộ chiếc SL cứ thế biến mất khỏi đường đua.
Tình huống thay đổi bất ngờ đến chóng mặt, máy bay không người lái bên này cũng đã quay lại được toàn bộ cảnh tượng đó.
Khán giả xung quanh đều trợn tròn mắt há hốc mồm.
Vãi chưởng!
Cục diện thế mà lại đảo ngược.
Chiếc Porsche này... quá đỉnh.
Kẻ nào chết rồi? Cũng chẳng quan trọng, dù sao thì cũng đủ kích thích, kịch bản đủ độ éo le khúc chiết.
"Bịch ~~"
Đường Tiểu Tiểu lập tức ngồi phịch xuống đất, hai chân triệt để nhũn ra, rốt cuộc không thể khống chế nổi cơ thể nữa. Có lẽ cảm giác kích thích như được tái sinh từ cõi chết đã khiến toàn thân cô run rẩy, tựa hồ có thứ gì đó vừa rỉ ra...
Còn người trong cuộc là Chung Tình Nhi lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Xét cho cùng thì cô cũng chỉ là một cô gái mới hai mươi mốt tuổi. Sự kích thích mà cô muốn tìm kiếm phút chốc đã chạm đỉnh: Vừa là đua xe, vừa là nỗi sợ hãi cái chết tột cùng, lại còn có thêm màn anh hùng cứu mỹ nhân từ trên trời rơi xuống.
Một chuỗi sự kiện đảo chiều liên tục đã khiến trái tim của cô gái nhỏ đập loạn nhịp một cách điên cuồng.
… …
"Lên xe!" Tào Xuyên thực hiện một cú drift rồi dừng hẳn lại ngay cạnh chiếc TT của Chung Tình Nhi, dùng giọng nói đã được ngụy trang cất lời.
"Tôi..."
Chung Tình Nhi nhìn thấy hắn, nhưng lại không thể cử động.
Bởi vì chân cô cũng đã mềm nhũn, thậm chí cả tứ chi trên cơ thể đều bủn rủn, căn bản không cách nào thực hiện được bất kỳ hành động hữu hiệu nào.
Tào Xuyên xuống xe, tiến lên dùng sức cạy tung cánh cửa xe đã bị móp méo, phát ra những tiếng kim loại cọ xát két két chói tai.
"Đưa tay đây!" Tào Xuyên vươn tay ra.
Chung Tình Nhi liền đặt bàn tay ngọc ngà của mình vào.
Khoảnh khắc chạm vào nhau, Chung Tình Nhi chỉ cảm thấy thật ấm, thật nóng, một cảm giác an tâm vô bờ bến trào dâng trong lòng.
Tào Xuyên tháo dây an toàn cho cô, hỏi: "Có thể tự đi được không?"
"Tôi, tôi, có lẽ không cử động được, chân bị tê rồi." Chung Tình Nhi làm gì còn cái vẻ dữ dằn hung hãn như trước đó nữa, giọng điệu bắt đầu trở nên mềm mỏng yếu ớt. Cô cũng không tiện thú nhận là bị dọa đến nhũn cả chân, bèn lấy thẳng cớ là chân bị tê.
"Để tôi dìu cô, cẩn thận đụng đầu." Gầm xe vốn thấp, Tào Xuyên hơi khom lưng, nửa đỡ nửa ôm kéo cô ra khỏi xe.
Sau đó hắn trực tiếp bế bổng cô lên theo kiểu bế công chúa.
Xúc cảm của chiếc quần da này không tệ, đáng tiếc lại không mặc váy, nếu không hẳn là sẽ còn mượt mà hơn một chút.
Ở khoảng cách gần trong gang tấc, Chung Tình Nhi nhìn chằm chằm vào mặt Tào Xuyên.
Hắn đeo một chiếc mặt nạ màu đen che nửa khuôn mặt, chiếc mặt nạ rất lớn, chỉ để lộ ra khuôn miệng.
Cô không nhận ra hắn. Ánh mắt con người là thứ có thể biến hóa. Những kẻ thường ngày ra vẻ đạo mạo... trông đường đường chính chính, ánh mắt nhìn cũng rất đoan chính, rất nghiêm túc.
Nhưng lúc này đây, hắn lại mang đến cho Chung Tình Nhi một chút cảm giác quen thuộc khó tả.
Có điều trong giây phút này, cô căn bản không có tâm trí đâu để suy nghĩ nhiều như vậy.
Tào Xuyên xoay người, vung ngược một cước đá thẳng vào chiếc TT của Chung Tình Nhi khiến nó trượt đi nửa bước.
"Ầm... Xoảng!"
Chiếc xe lăn thẳng xuống vách núi.
Thế này coi như là hủy thi diệt tích!
Chung Tình Nhi hít vào một ngụm khí lạnh, ngoái đầu nhìn lại.
Cô còn tưởng rằng lớp đất đá bên mép vực bị nứt gãy nên chiếc xe mới trượt xuống.
Nói vậy... Nếu như người đàn ông này không tới bế cô ra, chỉ trễ một bước thôi, có lẽ cô đã mất mạng rồi.
… …
Cùng lúc đó, trên khán đài.
Tất cả mọi người đang ồ lên kinh ngạc xen lẫn chửi rủa. Chẳng phải vì họ nhìn thấy cảnh Tào Xuyên một cước đá bay chiếc ô tô nặng hơn một tấn xuống vách núi, mà là vì máy bay không người lái đột nhiên mất tín hiệu.
Màn hình truyền hình ảnh tại hiện trường giờ chỉ còn là một mảng nhiễu sóng trắng xóa.
Dẫu sao thì đoạn kết của sự việc kỳ thực mọi người đều đã nhìn thấy, nhưng điều mọi người muốn xem lúc này là: Kẻ ngồi trong chiếc TT là ai và người lái chiếc Porsche là ai?
Đáng tiếc họ không thể nhìn thấy!
Hacker của Tào Xuyên đã xâm nhập vào hệ thống, có một số hình ảnh tuyệt đối không thể để cho người khác nhìn thấy được.
Tào Xuyên cúi người, nhẹ nhàng đặt cô vào ghế phụ.
Động tác này khiến khoảng cách giữa hai người xích lại gần nhau, gần đến mức hai khuôn mặt như dán sát vào nhau.
Chung Tình Nhi thậm chí cảm nhận rõ ràng độ nóng từ hơi thở của người đàn ông này đang phả từng nhịp bên khóe môi mình.
Gần trong gang tấc.
Thình thịch... Thình thịch...
Nhịp tim tăng tốc dữ dội, gần như chạm tới điểm cực hạn.
Chung Tình Nhi cảm thấy bản thân bắt đầu khó thở, nhịp tim tựa hồ như cũng sắp đình trệ theo.
Tào Xuyên bỗng nhiên cúi đầu xuống, chiếc mặt nạ khẽ chạm, đồng thời đôi môi của hai người cũng chạm vào nhau ~~
"Ưm~~"
Đôi mắt đẹp của Chung Tình Nhi bỗng chốc mở to tròn.
Cô không ngờ đối phương lại đột ngột làm như vậy. Dù rằng trong khoảnh khắc kề cận cùng hơi thở sát rạt lúc nãy, trong đầu cô quả thực có lóe lên một vài hình ảnh đặc biệt.
Nhưng chuyện này vẫn xảy ra quá mức đường đột.
Có điều...
Trong thâm tâm cô không hề nảy sinh cảm giác cự tuyệt, chỉ là thấy quá đường đột mà thôi.
Rất nhanh cô cũng từ từ nhắm nghiền hai mắt lại!
… …
Mang tiếng là lão tài xế, kỹ năng lái xe của Tào Xuyên đương nhiên là không cần bàn cãi.
Bởi thế một cô gái chẳng có chút kinh nghiệm nào như Chung Tình Nhi đã rất tự nhiên mà chìm đắm vào nụ hôn đó.
Đương nhiên.
Cũng chính vì là lão tài xế, nên hắn xưa nay không bao giờ ra tay khi không nắm chắc phần thắng.
Tào Xuyên thừa hiểu, nếu như không chiếm lấy nụ hôn này ngay lúc này, thì đợi đến khi hiệu ứng cầu treo trong tâm lý Chung Tình Nhi qua đi, trong thời gian ngắn sẽ rất khó tìm được kịch bản đặc biệt nào khác để công thành đoạt đất.
Có đôi khi cơ hội chỉ lướt qua trong chớp mắt.
Nhất là đối với nữ chính mang đại khí vận, muốn thu phục cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Trong cốt truyện gốc, tác giả tạo ra đủ loại cảm giác mập mờ, lúc gần lúc xa, nhưng phải đến tầm hơn hai triệu chữ, tên nam chính Lâm Hàn vẫn còn là trai tân.
Thử nghĩ mà xem, nữ chính thận trọng đến mức nào cơ chứ!
Đó vẫn chưa phải là khoa trương nhất. Theo những gì Tào Xuyên biết, kiếp trước còn có một tên cẩu tác giả viết đến mười triệu chữ rồi mà đứa con của khí vận vẫn còn là trai tân!
Câu chữ câu chương, câu đến cái mức độ phát rồ luôn rồi!
Cho nên bây giờ có cơ hội, Tào Xuyên đương nhiên không thể nào bỏ lỡ. Hắn chẳng rảnh rỗi đâu mà từ từ cày độ hảo cảm, làm thế thì biết đợi đến ngày tháng năm nào mới xong?
Mặt khác, Tào Xuyên cũng có sự tự tin tuyệt đối, bởi vì hệ thống vừa mới vang lên âm thanh nhắc nhở.
Trực tiếp thưởng 10.000 điểm khí vận, lý do là: Cứu mạng lúc hiểm nguy, khiến nữ chính nảy sinh tình cảm!!
Việc cứu người đương nhiên sẽ không mang lại bất cứ điểm khí vận nào cho nhân vật phản diện, nhưng khiến nữ chính khí vận nảy sinh tình cảm thì lại là chuyện khác, đợt này đúng là lời to.
Đồng thời điều này cũng hoàn toàn làm thay đổi kết cục của nhân vật lẫn toàn bộ diễn biến cốt truyện.
… …
Một lúc lâu sau.
Chung Tình Nhi mới mạnh mẽ đẩy Tào Xuyên ra.
Không phải vì tức giận, mà là do cô có chút không thở nổi.
Lần đầu tiên mà, làm gì đã biết cách lấy hơi, có lẽ cũng một phần do quá căng thẳng và kích thích.
Khóe miệng Tào Xuyên nhếch lên, học theo điệu nhếch mép của Long Vương, nhưng đáng tiếc là luôn có cảm giác cái điệu cười này không được tự nhiên cho lắm. Có lẽ sau này phải tập luyện nhiều hơn, hình như mấy cô nữ chính khí vận này đều thích đàn ông có điệu cười nhếch mép, chẳng hiểu kiểu sở thích quái quỷ gì nữa.
Tào Xuyên mỉm cười rời khỏi ghế phụ, sau đó quay trở lại ghế lái.
Lúc này Chung Tình Nhi đang há miệng thở dốc. Lấy lại được tinh thần, cô tỏ ra hờn dỗi, khuôn mặt phụng phịu: "Anh... anh, sao anh có thể làm thế hả?"
Ngữ khí nghe có vẻ hơi tức giận, nhưng chất giọng lại chẳng mang nửa phần trách móc.
Tào Xuyên thản nhiên đáp: "Cứu cô một mạng, cô tặng lại một nụ hôn thơm ngọt, như vậy xem ra cũng coi là công bằng mà?"
"Anh... coi đây là một vụ giao dịch sao?" Chung Tình Nhi trừng mắt, lần này thì côcó chút tức giận thật.
Đây chính là lần đầu tiên của cô đấy.
Hơn nữa lời tên đàn ông này nói ra là có ý gì chứ? Coi cô là hạng người nào rồi? Là loại phụ nữ dễ dãi lắm hay sao?
"Không phải giao dịch, mà là do kìm lòng không được nên mới trao cho cô một nụ hôn. Nhưng vẫn phải tìm một cái cớ, nếu không trông tôi sẽ có vẻ rất háo sắc." Tào Xuyên nói.
"..."
Chung Tình Nhi bĩu môi, quay đầu sang chỗ khác, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một ý cười mờ nhạt...