Nhận Nữ Chính Làm Con Nuôi

Chương 37: Đoạt thủ sát, khí vận phản diện bùng nổ, cường hóa hào quang phản diện

Trước Sau

break

"Còn tiếp tục không?" Tào Xuyên liếc mắt hỏi.

"Tiếp tục cái gì?" Chung Tình Nhi ngoảnh đầu lại.

Tào Xuyên đáp: "Tiếp tục đua chứ sao, vẫn chưa tới đích mà."

Đầu óc Chung Tình Nhi lúc này đang rối bời, nhất thời chẳng biết nên quyết định ra sao.

Tào Xuyên lên tiếng: "Được rồi, nhìn bộ dạng cô thế này chắc cũng chẳng đưa ra được ý kiến gì hay ho. Hơn nữa... có người chết rồi, để tránh rắc rối, chúng ta cứ rời khỏi Vịnh Rồng trước đã."

"Ừm... nghe anh." Chung Tình Nhi gật đầu, giọng điệu bất giác trở nên mềm mỏng, hoàn toàn nghe theo Tào Xuyên sắp đặt.

Tào Xuyên khởi động xe, gần như drift vẩy đuôi quay 180 độ ngay tại chỗ, chiếc xe lao thẳng xuống núi.

Lúc đi ngang qua vạch xuất phát, hắn cũng chẳng hề dừng lại mà chạy thẳng một mạch.

Cùng lúc đó cũng có rất nhiều người vội vã rời đi, lý do đương nhiên là vì đã xảy ra án mạng.

Chỉ tội nghiệp cho Đường Tiểu Tiểu, cô đã bị cô bạn thân của mình quên mất...

Đường Tiểu Tiểu ngồi bệt một lúc lâu mới đứng dậy nổi. May là cô cũng tự lái xe đến nên có thể tự về, nhưng chẳng biết hiện tại cô có còn dám cầm vô lăng nữa hay không, tóm lại là phải nghỉ ngơi một lát cho hoàn hồn đã.

Vẫn là câu nói cũ, Tào Xuyên là một lão tài xế, tay lái cực kỳ điêu luyện.

Dọc đường xuống núi, chiếc xe lao đi vun vút, vừa nhanh lại vừa đầm êm.

Chung Tình Nhi lén lút liếc Tào Xuyên vài lần, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng lời đến khóe môi lại nuốt ngược vào trong. Hai bàn tay nhỏ nhắn của cô cứ vò vò chiếc áo thun, có thể thấy rõ trong lòng cô lúc này đang vô cùng rối rắm.

Tâm tư của con gái... Tào Xuyên ít nhiều cũng đoán được đôi phần.

Chắc cô đang lăn tăn về mối quan hệ giữa hai người.

Nếu đổi lại là Lộ Lộ đưa danh thiếp lúc trước, sẽ chẳng có sự e ngại này, cùng lắm chỉ lăn tăn xem nên ra giá bao nhiêu tiền mà thôi.

Nhưng đối với Chung Tình Nhi mà nói, đây lại là một vấn đề cực kỳ mấu chốt.

Tào Xuyên tự hiểu, bèn đánh trống lảng sang chuyện khác: "Xe của cô rớt xuống vực rồi, lúc mua xe có đăng ký tên thật không?"

Chung Tình Nhi vội vàng lắc đầu: "Không có, tôi mua qua một tay cò của câu lạc bộ đua xe, mọi giấy tờ đều đã được xử lý kín kẽ, đối phương không biết thông tin cá nhân của tôi đâu."

"Cô cũng thông minh đấy." Tào Xuyên khen ngợi.

"Ưm..."

Chung Tình Nhi ậm ừ qua sống mũi, sau đó lại tiếp tục chìm vào sự bối rối.

Một lúc lâu sau.

Chung Tình Nhi mới mở lời hỏi: "Anh có bạn gái chưa?"

"Sao thế? Định tán tỉnh tôi à?" Tào Xuyên hỏi vặn lại.

"Không được sao? Lúc nãy anh vừa chiếm tiện nghi của tôi, chẳng lẽ lại muốn ăn vạ không chịu trách nhiệm?" Chung Tình Nhi ỷ vào việc mình đang đeo mặt nạ nên ăn nói chẳng kiêng dè gì, dù sao đối phương cũng đâu biết cô là ai.

Không hổ là nữ chính mang đại khí vận, mạch não này quả thực khác người.

Đây cũng là do thiết lập gen của nhân vật đang quấy phá, hễ bị người ta chiếm tiện nghi một lần là tựa hồ không gả cho đối phương thì không xong.

Thực ra vô số nữ chính trong các bộ tiểu thuyết đều có sẵn thiết lập kiểu này, nếu không thì làm sao khí vận tử có thể thu nạp cả một dàn hậu cung được chứ?

Nhưng bây giờ Tào Xuyên lại là người hưởng lợi lớn.

Cái thiết lập nhân vật này, rất tuyệt!

Tào Xuyên mỉm cười: "À~"

"À? À là có ý gì?" Chung Tình Nhi nhíu mày.

"Cô có biết tôi là người thế nào không?" Tào Xuyên hỏi.

"Không biết, nhưng chuyện đó đâu quan trọng đúng không? Chỉ cần anh không có bạn gái là được." Chung Tình Nhi thẳng thắn đáp.

Tào Xuyên liếc nhìn cô một cái, lại đánh giá thân hình của cô: "Không thấy rõ dung mạo, nhưng vóc dáng thì cũng tạm ổn, mỗi tội ngực hơi lép, miễn cưỡng thì cũng hợp thẩm mỹ của tôi."

"Anh..." Chung Tình Nhi tức nghẹn, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng cúi xuống nhìn ngực mình, hờn dỗi nói: "Tôi mới hai mươi mốt tuổi."

"Cô đừng nói với tôi là nó vẫn còn có thể phát triển thêm? Tôi học ít, cô đừng có lừa tôi." Tào Xuyên bật cười ha hả.

Ngực cô thực sự không lớn, nhưng nói đúng ra thì cũng không tính là nhỏ.

Cúp B!

Hay chính là cúp C cỡ nhỏ trong truyền thuyết.

Dù sao thì chèn ép một chút vẫn sẽ ra dáng thôi, có điều đối với một kẻ nghiện chân mà nói, thứ đồ chơi này có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chỉ cần không phẳng lì như sân bay là đều có thể chấp nhận được hết.

"Cái con người anh ăn nói thật đáng ghét, chắc chắn là chưa có bạn gái." Chung Tình Nhi hỏi bóng gió để thăm dò. Dù sao cô cũng không muốn làm người thứ ba.

Tào Xuyên cười nhạt, ném ra một câu: "Bây giờ đi đâu? Đi nhà cô hay nhà tôi?"

"..."

Chung Tình Nhi bị hỏi đến ngẩn người, nhịp tim bỗng chốc đập rộn lên. Vốn dĩ cô muốn cự tuyệt, nhưng tựa hồ lại có chút e sợ.

Trong đầu cô cũng bắt đầu nóng lên, cả người râm ran.

Cuối cùng Chung Tình Nhi làm ra vẻ bình tĩnh đáp: "Đi nhà anh."

"Được!"

Tào Xuyên lập tức bẻ lái chạy về một hướng khác.

Chắc chắn là không thể đưa về khu biệt thự cao cấp của hắn được rồi.

Khi chưa triệt để ăn sạch cô này, thân phận mà bại lộ thì coi như xong đời, lúc đó ít nhiều cũng sẽ sinh ra rắc rối.

Chung Tình Nhi lúc này cũng trở nên ngoan ngoãn, không nói thêm lời nào nữa.

Ánh mắt cô ném ra ngoài cửa sổ xe, nhìn cảnh vật đường phố vùn vụt lướt qua.

Trong lòng cô đầy vẻ thấp thỏm, nhưng thế mà lại có thêm vài phần mong đợi.

Cô đã từng tưởng tượng xem bạn trai tương lai của mình trông sẽ ra sao. Nghĩ đến rất nhiều kiểu người, nhưng tất cả đều rất mơ hồ.

Mãi cho đến tận bây giờ, trong tâm trí cô mới bắt đầu xuất hiện một hình mẫu rõ ràng.

Chẳng mấy chốc, xe đã tiến vào một bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

Sau khi dừng xe.

Tào Xuyên lên tiếng: "Bây giờ cô hối hận vẫn còn kịp, đọc địa chỉ đi, tôi có thể đưa cô về nhà."

Chung Tình Nhi quả thực đang rất căng thẳng, nhất là sau khi xe chạy vào bãi đỗ, cô lại càng muốn bỏ chạy hơn.

Lúc này cô đã phần nào thấu hiểu được cảm giác của Đường Tiểu Tiểu khi đó. Tiểu Tiểu quả thực là không dám đua xe...

Hả?

Khoan đã, Tiểu Tiểu đâu rồi?

Chết dở... Bỏ quên Tiểu Tiểu ở Vịnh Rồng mất rồi.

Thôi bỏ đi, tình cảnh này thì cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho Tiểu Tiểu nữa.

Thêm vào đó, lời nói của Tào Xuyên vô tình lại khích tướng cô, khiến ý định chùn bước trong lòng cô bỗng chốc tan biến, trở nên cứng cỏi lạ thường.

"Ai sợ ai chứ? Đi, lên lầu."

"Cảnh báo trước, lên trên đó rồi là không có cơ hội quay đầu đâu."

"Tôi mới không thèm hối hận!"

Chung Tình Nhi quả nhiên rất dễ dính phép khích tướng. Cuối cùng hai người cùng bước vào thang máy, đi thẳng lên căn hộ Penhouse cao cấp rộng lớn ở tầng hai mươi sáu.

Nơi này là căn hộ do Tào Nhị đứng tên thuê. Cứ cách vài ngày lại có người tới dọn dẹp vệ sinh, mọi vật dụng đồ đạc đều được trang bị đầy đủ không thiếu thứ gì.

Tất cả đều là để chuẩn bị cho việc cày điểm khí vận.

Tào Xuyên làm việc xưa nay luôn cẩn trọng, tính một bước đã lường trước tới ba bước.

"Mặt nạ... có thể... không tháo ra không?" Vừa qua cửa, Chung Tình Nhi đã e dè lên tiếng, giọng nói mang theo run rẩy khó giấu.

Cầu còn không được chứ!

Tào Xuyên thừa hiểu sự lo lắng của cô.

Lúc này chẳng cần phải buông thêm bất kỳ lời thừa thãi nào nữa, nói nhiều quá... lại làm mất đi sự lãng mạn.

Vậy nên hắn thậm chí còn chẳng thèm bật đèn phòng khách, chỉ bật một chiếc đèn ốp tường nhỏ ở lối vào. Không gian mờ ảo ánh vàng lập tức khiến bầu không khí trở nên ấm áp và ái muội hơn.

Tào Xuyên trực tiếp tiến sát lại, cúi đầu xuống.

"Ưm~~~"

Đây là lần thứ hai, nhưng xúc cảm lại mãnh liệt và chân thực hơn lần đầu tiên rất nhiều.

Hôn...

Hóa ra lại ngọt ngào đến thế?

Mối tình đầu luôn mang hương vị này, để lâu thì sẽ hỏng mất!

Trước khi vào cửa, Chung Tình Nhi đã vô cùng căng thẳng, cứ ngỡ bản thân sẽ phải e thẹn xấu hổ lắm.

Nhưng trên thực tế, cô lại chẳng thấy có gì là đáng xấu hổ hay bài xích cả.

Rất nhanh dưới sự chủ động dẫn dắt của Tào Xuyên, hai người lăn lộn từ lối vào đến phòng khách, rồi qua phòng bếp, dạt sang cả phòng tắm, cuối cùng mới dừng chân ở phòng ngủ chính.

Đừng hỏi tại sao lại thế. Trả lời luôn là: Tào Xuyên cũng mới đến đây lần đầu, chưa thông thuộc cách bài trí của căn hộ rộng lớn này nên... đi nhầm đường mất mấy bận.

Cũng may là...

Chung Tình Nhi chẳng có lấy một cơ hội để lên tiếng, cũng chẳng buồn mở mắt ra nhìn.

… …

"Bình bịch... bình bịch... chát ——"

Cùng lúc đó!

Tại một nhà kho cũ đã được cải tạo lại, trên một chiếc lôi đài dựng tạm, Lâm Hàn đang điên cuồng đấm bao cát, trút hết mọi bực dọc cùng oán khí đang ngưng tụ như muốn hóa thành thực thể trong lòng mình.

Không phải gã chưa từng nghĩ đến việc dứt khoát giết người rồi chuồn đi. Với thân thủ của gã cùng các thành viên trong đội, cộng thêm chi viện từ bên ngoài của Hắc Tử, hiện tại ở trong nước này chẳng có đội đặc nhiệm nào đủ sức làm đối thủ của bọn họ.

Thế nhưng ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong thoáng chốc, lý trí đã nhanh chóng đè bẹp mất.

Gã muốn đợi thêm một chút, ít nhất là đợi kiện bưu phẩm từ nước ngoài gửi về.

Bên trong kiện hàng đó chính là những ngón tay của Tào Chính Dương.

Nếu như có thể không hoàn toàn trở mặt với chính quyền, gã vẫn không muốn trở thành một tội phạm bị truy nã xuyên quốc gia

Từ trước tới nay, gã chưa bao giờ cảm thấy mình làm sai điều gì. Chẳng phải chỉ là đánh người thôi sao... À ừm, còn có tội vượt ngục nữa, nhưng chuyện đó thì có gì to tát lắm đâu?

Dù sao đi nữa thì sau này nhất định gã sẽ giải thích được rõ ràng. Không đời nào gã lại vì chút chuyện cỏn con này, vì hai cha con nhà họ Tào đáng chết kia mà phải cõng trên lưng cái mác tội phạm đào tẩu vượt biên cả đời, như vậy thì quá không đáng!

"Ah~~"

Bỗng nhiên.

Một cơn đau nhói kịch liệt xộc thẳng vào tận tâm can.

Cả người Lâm Hàn quỳ một chân xuống sàn lôi đài, một tay chống đất, một tay gắt gao ôm chặt lấy ngực.

Sắc mặt của gã trắng bệch như tờ giấy trong nháy mắt.

"Lão đại!"

Kim Cương đang ngồi bên cạnh vừa ăn kem vừa chơi trò rắn săn mồi vội vàng vứt điện thoại, lao lên lôi đài, hoảng hốt nhìn Lâm Hàn.

"Lão đại, anh không sao chứ?"

"Phù... phù..." Phải hít sâu liên tục mấy hơi, cơn đau nhói thấu xương trong ngực Lâm Hàn mới dần dần thuyên giảm.

"Tôi không sao."

Được Kim Cương dìu đỡ, Lâm Hàn loạng choạng đứng dậy.

Sắc mặt của gã vẫn trắng bệch, một màu trắng bất thường chẳng khác nào người chết.

Cảm giác này...

Tự sâu thẳm trong cõi minh minh, dường như lại có một thứ gì đó vừa rời bỏ gã mà đi... Gã chẳng thể diễn tả bằng lời, cũng chẳng thể nắm bắt, nhưng thứ đó tuyệt đối vô cùng quan trọng đối với bản thân gã.

Cảm giác mất mát lần này còn mãnh liệt hơn cơn đau tim đột ngột lúc gã còn ở trong trại giam gấp nhiều lần.

Lâm Hàn làm sao có thể biết được rằng, lần này gã đã bị Thiên Đạo trong cõi u minh tước đoạt mất một phần khí vận gia trì độc quyền của riêng mình.

Hào quang nhân vật chính... đã bị xé toạc!

Nói cách khác, một khi khí vận của gã hoàn toàn cạn kiệt, dù Tào Xuyên không tự tay giết gã, thì gã cũng dần dần trở thành người tầm thường. Hoặc trong một nhiệm vụ đơn giản nào đó, gã sẽ bị một kẻ địch kết liễu bằng một phương thức vô cùng bình thường.

Giống hệt như biết bao kẻ vô danh trên chiến trường, chết đi mà chẳng tạo nổi một gợn sóng tăm hơi, cuối cùng chỉ hóa thành một con số thống kê thương vong vô tri vô giác mà thôi.

Đây chính là đãi ngộ và kết cục cuối cùng dành cho kẻ bị mất đi hào quang nhân vật chính!

… …

Trở lại bên phía Tào Xuyên.

Một đêm lãng mạn mây mưa, triền miên như sóng gợn.

[Đinh.]

[Đoạt được lần đầu của nữ chính khí vận, phá hủy 50% Hào quang nhân vật chính của khí vận tử Lâm Hàn, hào quang phản diện của Ký chủ tăng cường 50%!]

[Phá hủy hào quang của khí vận tử càng triệt để, phần thưởng tổng kết càng nhiều!]

[Tốc độ tiêu diệt càng nhanh, phần thưởng tổng kết càng phong phú (Phá hủy hoàn toàn hào quang của khí vận tử cũng được tính là tiêu diệt)!]

[Điểm khí vận phản diện + 50.000!]

Bùng nổ lớn rồi!

Mặt mày Tào Xuyên hớn hở ra mặt, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Khí vận phản diện lần đầu tiên phá vỡ mốc mười vạn. Chỉ trong một đêm này, hắn đã cày được trọn vẹn sáu vạn điểm trên người Chung Tình Nhi, mọi công sức bỏ ra đều quá đỗi xứng đáng.

Số điểm này dư sức đổi lấy thêm mười năm tuổi thọ rồi.

Nữ chính khí vận quả nhiên vẫn là người mang đại vận trên mình.

So ra thì tên Lão Chu kia đúng là một gã già háo sắc hạ lưu.

Cứ cho là giết được ông ta thì đoán chừng cũng chẳng thu về được bao nhiêu điểm khí vận.

Điều quan trọng nhất là hào quang nhân vật chính của Lâm Hàn đã bị suy yếu đi tới năm mươi phần trăm.

Kẻ này lên thì kẻ kia xuống, khoảng cách chênh lệch rồi sẽ càng ngày càng rõ rệt.

Đừng nói là bây giờ, ngay cả khi số điểm khí vận bằng nhau, Tào Xuyên vẫn dư sức quay Lâm Hàn như chong chóng khiến cho gã khốn đốn như một con chó rách.

Hiện tại đã có thể tìm cơ hội trực tiếp tung một đòn chí mạng kết liễu đối phương. Thế nhưng hắn vẫn phải cẩn thận đề phòng tênn này nổi điên đòi lôi người chết chung theo kiểu đồng quy vu tận.

Vậy nên trước tiên cứ nhổ sạch vây cánh của gã đi đã, điều này cũng được tính là phá hủy một phần hào quang của gã.

Không thể không thừa nhận, đám tay chân liều mạng bên cạnh Lâm Hàn đúng là rất giỏi đánh đấm. Còn ngó lại bên cạnh mình... cái tên Lão Tam kia... chậc, đoán chừng cũng chỉ được cái mã màu mè ra vẻ ta đây là giỏi.

Về phần việc mua sắm người nhân tạo chiến đấu, bây giờ vẫn chưa phải lúc. Một người chiến đấu tiêu tốn đến mười ngàn điểm khí vận, giá thành thì đắt mà hiệu quả không được cao cho lắm, vả lại tạm thời hắn cũng chưa cần dùng đến.

Cứ chờ tới thời khắc mấu chốt hẵng sắm vài tên để làm đòn sát thủ giấu mặt thì hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương