Tào Xuyên ngoảnh đầu lại.
Hắn lướt mắt nhìn Chung Tình Nhi đang say giấc nồng bên cạnh.
Lúc này chiếc mặt nạ của cô đã được tháo xuống, nhưng ngang qua đôi mắt lại bị bịt kín bởi một chiếc tất chân bản rộng. Đây là sản phẩm của những trò điên cuồng đêm qua, cô cũng chẳng hề cự tuyệt.
Chỉ là lúc đó đèn đã tắt, hai người vốn dĩ không nhìn thấy rõ diện mạo của nhau.
Ít nhất thì cô vẫn nghĩ như vậy.
Dù sao thì nửa chừng về sau, Tào Xuyên đã hoàn toàn để lộ mặt, chỉ tiếc là cô không nhìn thấy!
Bên cạnh đó gen hoang dã ẩn chứa trong cơ thể cô khiến tiềm năng phát triển của cô cực kỳ cao, sau này có thể sáng tạo thêm vô vàn cách chơi đa dạng.
Chắc phải chuẩn bị thêm chút đạo cụ nhỏ nhỏ.
Tỷ như... một chiếc đuôi hồ ly chẳng hạn!
Dù sao thì cô cũng rất thích giống loài hồ ly này.
Tào Xuyên thay quần áo xong liền trực tiếp rời đi.
Nơi này không nên ở lại lâu.
Hiện tại vẫn chưa phải là lúc lộ rõ chân tướng. Dù nói rằng tính cách của mấy cô nữ chính mang khí vận này cơ bản đều thuộc kiểu thuyền theo lái, gái theo chồng, chỉ cần giao phó lần đầu tiên thì rất dễ dàng nắm bắt.
Nhưng dẫu sao thì cũng mới chỉ có một lần. Nếu để cô biết được thân phận thật sự của Tào Xuyên, rất dễ sinh ra cảm giác xấu hổ, hoặc trong thời gian ngắn khó mà chấp nhận nổi, làm hỏng mất cục diện hiện tại.
Tào Xuyên cũng chẳng rảnh rỗi đâu mà tốn quá nhiều tâm sức vào việc dỗ dành con gái.
Giải quyết Lâm Hàn sớm một chút để ẵm trọn phần thưởng chẳng phải thơm hơn sao?
Thế nên phải khai phá thêm vài lần nữa, đợi đến khi cô triệt để một lòng một dạ rồi mới là thời điểm thích hợp để nói ra sự thật.
Đoán chừng đến lúc đó, cô có muốn không chấp nhận cũng không được.
Đừng hỏi vì sao, hỏi thì câu trả lời chính là... làm chuyện tốt.
Sau khi Tào Xuyên rời đi, hắn liền nhắn một tin cho thế thân.
Ngay sau đó, kẻ thế thân đeo khẩu trang bước lên đoàn xe sang trọng, rời khỏi khu biệt thự và đi thẳng đến công ty.
Dù Tào Xuyên đã bị hất cẳng khỏi tập đoàn bất động sản Hải Khai, nhưng hắn vẫn còn một công ty đầu tư thuộc sở hữu riêng của mình, tên là Thiên Hạ Tư Bản!
Thiên Hạ Tư Bản là tài sản cá nhân của hắn, nắm giữ toàn quyền cổ phần.
Kẻ thế thân bước vào nhà vệ sinh. Tào Xuyên đã đợi sẵn ở đó từ lâu, hai người nhanh chóng đổi áo khoác cho nhau.
Cuối cùng hắn thu kẻ thế thân vào trong không gian trữ vật.
Người nhân tạo chiến đấu, về mặt lý thuyết chỉ là một loại người máy, không tồn tại linh hồn, không được coi là sinh vật sống, cho nên có thể tùy ý đưa ra đưa vào không gian trữ vật.
Đây chính là một đòn sát thủ giấu mặt.
Đến lúc cần thiết, hắn chỉ việc tung người máy chiến đấu từ trong không gian trữ vật ra, kết hợp với thực lực của bản thân, cộng thêm việc hào quang nhân vật chính của Lâm Hàn đã không còn trọn vẹn, thì việc một kích tất sát gã cũng chẳng có gì là khó khăn.
… …
Lúc này đã là chín rưỡi sáng.
"Ưm~~~ "
Một tiếng rên khẽ vang lên.
Chung Tình Nhi từ từ mở mắt, nhưng trước mắt lại là một mảnh tối đen...
Cô vô thức đưa tay sờ lên mặt, kéo chiếc tất chân đang bịt kín hai mắt mình xuống.
Ý thức cũng chợt ùa về đại não, nhớ lại mọi chuyện điên cuồng đêm qua.
Khuôn mặt cô bỗng chốc đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Đặc biệt là khi nhìn thấy căn phòng lộn xộn, quần áo vương vãi khắp sàn nhà, quả thực là có chút điên rồ.
"Ah!!"
Một cú trở mình kéo theo cảm giác đau buốt xé rách, đau đến mức cô suýt ứa mồ hôi lạnh.
Mặc dù lúc đầu Tào Xuyên thực sự rất dịu dàng, màn dạo đầu cũng làm rất kỹ lưỡng, nên cô không hề thấy đau đớn.
Nhưng cũng chẳng thể chịu nổi một trận chinh phạt kéo dài như vậy.
"Mình điên thật rồi!!"
Chung Tình Nhi vỗ vỗ lên trán, lẩm bẩm: "Thậm chí còn chẳng biết đối phương là ai, thế mà lại dễ dàng trao thân như vậy sao?"
"Chung Tình Nhi à Chung Tình Nhi, mày bị làm sao thế này?"
Lúc này những cảm giác kích thích của đêm qua đã hoàn toàn tan biến, hiệu ứng tâm lý cầu treo cũng chẳng còn.
Bởi vậy trong lòng cô ít nhiều cũng nảy sinh vài phần hối hận.
Thực ra không hẳn là hối hận vì đã ở bên người đàn ông kia, mà là hối hận vì bản thân đã dâng hiến quá dễ dàng, tựa hồ như trông rất rẻ mạt, điều này hoàn toàn đi ngược lại giá trị quan của cô.
Nhưng đáng tiếc...
Giờ nói gì thì cũng đã muộn màng.
Chung Tình Nhi quấn chặt lấy tấm chăn, để chân trần bước ra khỏi phòng ngủ. Đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn rõ cách bài trí của căn hộ cao cấp này, thực sự rất xa hoa.
Thế nhưng Chung Tình Nhi chẳng rảnh bận tâm đến những thứ đó, cô chỉ đang đảo mắt tìm kiếm người đàn ông của mình khắp nơi.
"Người đâu rồi?"
"Tên khốn này, ăn xong lau mép chuồn mất tăm rồi sao?"
Trong lòng Chung Tình Nhi thoáng thở phào một cái, kỳ thực cô cũng chẳng biết phải đối mặt với người kia như thế nào.
Thế nhưng ngay sau đó, tâm trạng cô lại trùng xuống, cảm thấy mất vui.
Cô luôn có cảm giác đối phương không hề trân trọng mình, cho rằng thứ có được quá dễ dàng thì đàn ông sẽ không biết nâng niu.
"Hả..."
Đột nhiên Chung Tình Nhi nhìn thấy một tờ giấy đặt trên bàn trà.
Tiến lại gần xem xét, dường như là người đàn ông kia để lại vài dòng chữ:
"Đây là căn hộ anh thuê, thỉnh thoảng tâm trạng không tốt sẽ ghé qua uống chút rượu, nên có thể coi nơi này là một góc nhỏ độc lập của riêng anh, không ai biết đến... Viết mấy dòng này không có ý gì khác, chỉ là không muốn em nghĩ anh là một tên lừa đảo ăn xong rồi bỏ chạy. Nếu em muốn thì có thể gọi điện cho anh, nếu ngại thì cứ nhắn tin cũng được, đây là số của anh... 138, 3838, 438!"
Ký tên: "Bạn trai giấu mặt!"
"Phì ~~ "
Chung Tình Nhi khẽ bịt miệng bật cười.
Đã là một lão tài xế, làm sao Tào Xuyên có thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy được chứ.
Hắn thừa hiểu sau khi đoạt lấy lần đầu tiên thì phải ở lại bầu bạn, bằng không sau này sẽ kéo theo vô vàn rắc rối và oán trách.
Nhưng tình cảnh hiện tại lại khác biệt, hai bên còn chưa biết chút thông tin gì về nhau, thậm chí đến diện mạo cũng chẳng rõ.
Cho nên để lại một tờ giấy nhắn thế này là quá đủ rồi.
Rõ ràng nét mặt Chung Tình Nhi tỏ ra vô cùng hài lòng, nhưng cô vẫn ngạo kiều bĩu môi, lầm bầm: "Xì, bạn trai giấu mặt cái gì, em mới không thèm liên lạc với anh đâu."
… …
"Là anh đó sao?"
Tào Xuyên đang ngồi trong phòng làm việc, bận rộn xem xét các dự án đầu tư vừa mới hớt tay trên được, thì một chiếc điện thoại khác chợt báo có tin nhắn.
Chiếc điện thoại này cũng là do Tào Nhị chuẩn bị, vốn được để sẵn trong chiếc Porsche, bên trong chỉ lưu duy nhất một số liên lạc... À không, nói đúng hơn là số điện thoại này chỉ cho duy nhất một người, đó chính là Chung Tình Nhi.
Nhìn dòng tin nhắn hiển thị trên màn hình, khóe miệng Tào Xuyên lại nhếch lên... vẫn là cái điệu nhếch mép gượng gạo ấy.
Mẹ kiếp, làm khí vận tử xem ra cũng chẳng sung sướng gì. Người bình thường muốn bắt chước quả thực rất khó, nếu không phải nhếch mép trông gượng gạo thì biên độ nhếch cũng không đủ lớn, tóm lại là luôn thiếu đi một chút thần thái.
Không tin thì cứ thử mà xem!
Nhếch mép chuẩn bài khó lắm đấy!
Tào Xuyên nhắn lại: "Dậy rồi à?"
"Hừ!"
Chỉ gửi đúng một chữ? Điện thoại nhà cô nhắn tin không tốn tiền chắc?
Thời buổi này nhắn tin là phải trả phí đấy, mà cước phí cũng đâu có rẻ gì.
"Hừ cái gì? Chẳng phải chính miệng em đã nói sao? Không muốn anh nhìn thấy diện mạo của em, nên sáng nay lúc rời đi, anh thậm chí còn chẳng tháo chiếc tất đen che mắt em xuống, cứ thế mà đi, như vậy còn chưa đủ tôn trọng em sao?" Tào Xuyên vặn lại.
"Coi như anh thành thật, mà này, sau này em phải gọi anh là gì đây?"
"Tùy em thôi, dù sao thì anh cứ gọi em là Tiểu Hồ Ly." Tào Xuyên đáp.
"Vậy em gọi anh là... Tên Vô Lại nhé?"
Nghe thô tục thế?
Sao mấy cô gái trẻ cứ thích đặt ba cái biệt danh kiểu này nhỉ?
Nhưng nghĩ lại thì, ở thời đại này hình như cũng chỉ chuộng mấy kiểu gọi này thôi.
Chờ thêm mười năm nữa, gọi là ba ba mới chuẩn bài.
"Tôi hư hỏng lắm sao?"
"Hư hỏng chứ sao không, mới gặp lần đầu đã làm chuyện đó với em rồi."
"Hối hận rồi à?"
Bên kia im lặng một hồi lâu.
Vài phút sau, Chung Tình Nhi mới nhắn lại: "Em nói là em không hối hận, nhưng nếu anh dám có lỗi với em, em... nhất định sẽ khiến anh phải hối hận."
Hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cố làm ra vẻ hung dữ của Chung Tình Nhi ở đầu dây bên kia.
Tào Xuyên trả lời một câu không liên quan: "Tối nay đi ăn tối cùng nhau không?"
Chung Tình Nhi trầm ngâm một lát, rồi đáp: "Tối nay chắc không được, hôm qua em không về nhà, bố mẹ sẽ lo lắng lắm."
"Gái ngoan?"
"Em đã bảo là em mới hai mươi mốt tuổi, còn đang học đại học mà. Mà này, anh bao nhiêu tuổi rồi?"
"18 centimet."
"Đồ lưu manh!"
"Em mà cũng hiểu được? Rốt cuộc hai ta ai mới là đồ lưu manh đây?"
"Xì ~~ Không nói thì thôi, em cũng chẳng thèm nghe. Không thèm nói chuyện với anh nữa, em đi tắm đây, cả người dính nhớp nháp bẩn chết đi được, ghét quá."
"Có cần anh qua tắm chung với em không?"
"Không thèm, lát nữa em đi ngay đây. Mà mật khẩu cửa nhà anh là gì?"
"3838438."
"... Mật khẩu quỷ gì thế này. Em đi tắm trước đây, cái tên kia... Tên Vô Lại, tạm biệt nhé."
"Tạm biệt Tiểu Hồ Ly, à, còn một chuyện suýt nữa quên nhắc, trên tủ đầu giường anh có để lại cho em một tuýp thuốc mỡ, bôi một chút lên chỗ bị thương đi, sẽ nhanh chóng hết đau thôi."
"Biết rồi! Tên Vô Lại."
Cuộc trò chuyện lần đầu tiên tuy mang vẻ suồng sã nhưng lại diễn ra tốt đẹp hơn tưởng tượng, ít nhất thì hai bên không cảm thấy quá ngượng ngùng.
Hơn nữa mối quan hệ giữa hai người quả thực có chút vi diệu.
Rất giống với mối quan hệ giữa Mộng Lang và Mộng Cô trong tiểu thuyết Thiên Long Bát Bộ ở kiếp trước, mang đến một thứ cảm giác kỳ vọng lẫn kích thích đầy khó hiểu.
Kỳ vọng là vì chưa từng được nhìn thấy mặt nhau.
Kích thích là vì phải đối mặt những điều bí ẩn chưa biết.
Về phần Chung Tình Nhi hiện tại không muốn lộ mặt, thực chất cô cũng mang theo đôi chút lo lắng. Cô sợ rằng một khi đối phương biết được thân phận thật của mình thì thái độ sẽ thay đổi.
Dù sao... gia thế nhà cô cũng chẳng phải dạng khá giả bình thường.
Cô từng nghe quá nhiều chuyện về thứ tình cảm bị biến chất vì tiền bạc, có kẻ thì bắt đầu lấy lòng cô, kẻ lại mang dã tâm toan tính...
Tóm lại cô muốn cứ tạm thời dùng phương thức giao lưu tiếp xúc này để xem xét xem hai người có thực sự hòa hợp hay không. Đợi đến khi cơ hội chín muồi, tự khắc cô sẽ nói ra sự thật.
Cô không muốn đoạn tình cảm bất ngờ ập đến này bị xen lẫn bởi bất cứ yếu tố lợi ích kinh tế nào.
'Reng, reng, reng…'
Chuông điện thoại bỗng reo vang khiến cô giật nảy mình.
Nhìn lướt qua màn hình, thấy người gọi đến là Đường Tiểu Tiểu.
Chung Tình Nhi thè lưỡi, mang theo vẻ mặt đầy áy náy mà bắt máy.
Giọng nói đầy lo lắng của Đường Tiểu Tiểu vang lên: "Cuối cùng cậu cũng chịu mở máy rồi? Cậu mà không mở máy nữa là tớ định chạy thẳng đến nhà cậu tìm luôn đấy."
"Đừng có đến." Chung Tình Nhi vội vàng ngăn lại.
Đường Tiểu Tiểu hỏi dồn: "Rốt cuộc cậu đã đi đâu? Cả đêm không thấy bóng dáng đâu, mà chuyện đua xe hôm qua nguy hiểm quá, tớ suýt chút nữa bị cậu dọa cho chết khiếp rồi."
Nghĩ lại tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc ngày hôm qua, Chung Tình Nhi vẫn còn thấy rùng mình sợ hãi. May mà có Tên Vô Lại kia xuất hiện kịp thời, nếu không bây giờ... có lẽ cô đã trở thành một cái xác lạnh lẽo rồi.
"Yên tâm đi, sau này tớ sẽ không đến mấy chỗ đó nữa đâu." Chung Tình Nhi đáp. Quả thực cô không muốn đi nữa, dẫu có muốn thì cũng chỉ muốn đi cùng một người đàn ông, cô cùng lắm chỉ muốn ngồi ở ghế phụ mà thôi.
Hơn nữa đêm qua cô cũng coi như đã khám phá ra một chân trời mới. Những thứ đem lại cảm giác kích thích còn có rất nhiều, không nhất thiết cứ phải đi đua xe.
"Hiện giờ cậu đang ở đâu?"
"Ở... khách sạn!"
"Sao cậu lại ở khách sạn?"
"Ây da, nói một hai câu không rõ ràng được đâu. Cậu cứ đợi ở chỗ cậu đi, trưa nay tớ sẽ qua tìm cậu."
"Được!"
Chung Tình Nhi duỗi đôi chân thon dài xuống thảm, lại hít sâu một ngụm khí lạnh...
Đau quá!
Nhưng nhớ lại những chi tiết điên cuồng đêm qua, làn da cô liền ửng lên một tầng sắc đỏ như hoa hồng, mang theo vẻ ngượng ngùng e thẹn. Nước da mịn màng tuyệt mỹ này quả nhiên chỉ có nữ chính khí vận mới sở hữu được, đáng tiếc là chẳng ai có diễm phúc được chiêm ngưỡng.
Sở dĩ Tào Xuyên nói cho cô biết đây là căn hộ thuê, cũng là vì những vật dụng trong nhà không giống một nơi được ở lâu dài.
Nói thật như vậy, cô sẽ không sinh lòng nghi ngờ hay đồn đoán lung tung.
Nếu không cô nhất định sẽ nghi ngờ vài thứ.
Tào Xuyên đúng là một tên cáo già xảo quyệt, mười câu nói ra thì chín phần thật một phần giả, khiến người ta chẳng thể nào phân biệt nổi đâu là chân tướng.
Bước vào phòng ngủ, nhìn thấy tuýp thuốc mỡ không nhãn mác, Chung Tình Nhi nắm chặt trong tay, lẩm bẩm: "Cái tên xấu xa này xem ra cũng chu đáo!"
Thế mới nói con gái thời này vẫn còn ngây thơ thuần khiết lắm.
Thử đổi lại là các cô gái ở thời đại sau này xem, câu hỏi đầu tiên nảy ra trong đầu sẽ là: "Sao anh ta lại rành mấy chuyện này thế? Rốt cuộc mình là người phụ nữ thứ mấy của anh ta rồi?"
Nói tóm lại, thế hệ sau này càng ngày càng già đời và ranh mãnh hơn.
Lòng người đúng là suy đồi mà...