Buổi chiều, Tào Xuyên về đến nhà trong trạng thái tinh thần vô cùng sảng khoái.
"Chú~"
"Chú!"
Hai tiểu nha đầu đều đang ở nhà.
Bởi vì sắp tới kỳ thi đại học, trường của các cô bé cũng là một trong những điểm thi, cho nên toàn bộ khối cấp hai ngoại trừ lớp 9 vẫn phải đi học thì học sinh lớp 7 lớp 8 đều được nghỉ sớm, tính ra được nghỉ trọn vẹn bốn ngày.
Chuyện này khiến cho cô nhóc Bộ Dao sướng rơn cả người. Chỉ cần là chuyện không phải học hành, không phải làm bài tập, cũng đủ để cô nhóc này vui vẻ một thời gian dài rồi.
"Mấy ngày nay được nghỉ, hai đứa có muốn đi đâu chơi không? Ví dụ như công viên giải trí chẳng hạn?" Tào Xuyên vươn tay xoa đầu hai cô bé, làm cho cả hai vô cùng hưởng thụ sự cưng nựng này.
Dường như hắn cũng cảm nhận được sức hấp dẫn của hào quang phản phái đã tăng vọt, khiến cho những nhân vật trong truyện vốn đã có hảo cảm với hắn lại càng thêm thân cận bới hắn hơn.
Đồng thời do hào quang phản phái tăng, nên khí vận tử như Lâm Hàn sẽ càng thêm chán ghét và căm hận Tào Xuyên hơn.
Nếu trong tương lai có thêm một khí vận tử khác xuất hiện, có lẽ chỉ ngay lần đầu gặp, đối phương đã hận không thể giết Tào Xuyên.
Đây chính là đối lập của hào quang, một khi đã chạm mặt, chắc chắn phải có một kẻ bỏ mạng!
"Được, được... Cháu muốn đi chơi thuyền cướp biển!!!" Tiểu Bộ Dao hớn hở ra mặt.
Ngược lại, Liễu Tư Hàm lại nói: "Nhưng chúng ta còn rất nhiều bài tập phải làm mà."
"..." Ngay lập tức, khuôn mặt trẻ con của Bộ Dao xụ xuống, cô bé nhìn Liễu Tư Hàm bằng ánh mắt đầy oán trách.
Liễu Tư Hàm bật cười, bắt chước điệu bộ của Tào Xuyên, đưa tay nhéo nhéo gò má phúng phính của Bộ Dao: "Tuy tớ cũng muốn đi công viên giải trí, nhưng chúng ta thật sự có rất nhiều bài tập. Cuối tháng là thi học kỳ rồi, hiện tại còn bao nhiêu đề thi chưa làm xong, không thể chơi đùa quá đà được, nếu không tâm trí sẽ lơ lửng trên mây mất."
Liễu Tư Hàm lúc này trông hệt như một người lớn đang ân cần khuyên bảo đứa trẻ nhỏ.
Làm Bộ Dao bĩu môi lầm bầm: "Thôi được rồi... Nhưng mà cháu vẫn muốn đi chơi. Bình thường chẳng có ai đưa cháu đi công viên giải trí cả, trước đây mẹ đã hứa với cháu rồi nhưng lần nào cũng thất hứa."
Liễu Tư Hàm dỗ dành: "Vậy đợi thi học kỳ xong tớ sẽ đi cùng cậu."
"Hừm~~" Bộ Dao vẫn chu môi hờn dỗi. Trẻ con mà, làm sao có thể kiên nhẫn đợi cả một tháng trời được chứ?
Tào Xuyên bật cười: "Không ra ngoài chơi cũng không sao, chú sẽ dạy các cháu bơi lội. Chú mua thêm mấy món đồ chơi dưới nước về, sắm luôn một cái cầu trượt nước cỡ lớn... Biến nhà mình thành công viên nước thu nhỏ cũng tuyệt lắm."
"Hay quá, hay quá~~~"
Lần này Bộ Dao mới chịu vui vẻ trở lại.
Liễu Tư Hàm cũng vui mừng nhướng mày, không phải cô bé không thích chơi, chỉ là cô hiểu được điều gì quan trọng hơn.
Đi công viên giải trí phải dậy sớm, tối mịt mới về, đi đi về về mất đứt một ngày trời. Nhưng bơi lội ở nhà thì khác, làm xong bài tập lúc rảnh rỗi cũng có thể ra chơi một lát.
"Chú tâm lý quá đi mất." Bộ Dao nũng nịu nói với Tào Xuyên bằng giọng điệu ngọt ngào.
"Vâng vâng vâng!" Liễu Tư Hàm cũng gật đầu lia lịa, tán thành ý kiến của cô bạn thân.
Tào Xuyên cười cười, lại tiện tay nhéo nhéo khuôn mặt tròn trịa của Bộ Dao. Thật ra cô bé không béo, nhưng khuôn mặt baby thì lại phúng phính thế đấy, bóp vào cảm giác rất tuyệt.
Mềm mại! Mịn màng!
"Được rồi được rồi, bớt nịnh nọt đi, bây giờ thì mau đi làm bài tập đi. Làm được càng nhiều thì đến lúc đó thời gian chơi của chúng ta sẽ càng lâu. Hàm Hàm à, cháu nhớ giúp đỡ Dao Dao nhiều vào."
"Chú yên tâm đi, cháu hiểu rồi." Liễu Tư Hàm vỗ ngực cam đoan.
"Bây giờ chúng cháu sẽ đi làm bài tập ngay đây." Lần này Bộ Dao cũng không còn tỏ ra bài xích việc học nữa.
"Đi đi, chú gọi người mang đồ chơi đến, nếu không có gì bất ngờ thì chúng ta sẽ sớm được chơi thôi."
Nhìn hai cô nhóc vui vẻ hớn hở chạy lên lầu, đôi chân nhỏ thoăn thoắt bước đi, Tào Xuyên cũng không nhìn thêm.
Hiện tại hắn vẫn đang trong khoảng thời gian tịnh tâm, ngày hôm qua ăn no nê quá rồi.
Xin hãy nhớ kỹ...
Giờ phút này ta mang họ Tào, là Liễu Hạ Huệ Tào!
Tối hôm đó, hai cô nhóc cắm cúi làm bài tập đến tận mười một giờ đêm. Đây là đề nghị của Bộ Dao, cô bé muốn tranh thủ làm xong bài tập sớm để mấy ngày tới có thể thoải mái vui chơi.
Hai tiểu nha đầu tắm rửa xong xuôi, gần rạng sáng mới chịu lên giường đi ngủ.
Nửa đêm.
Một tiểu nha đầu mơ mơ màng màng, lại đi nhầm phòng.
Giống hệt đêm hôm đó!
Nhưng lần này, rốt cuộc Bộ Dao đi nhầm thật hay giả vờ đi nhầm?
Xem ra điều đó cũng không còn quan trọng nữa. Chẳng qua chỉ là một cô bé đáng thương muốn tìm kiếm chút tình thương hiếm hoi của một người cha mà thôi. Một người tốt bụng và rộng lượng như Tào Xuyên làm sao nỡ từ chối lời thỉnh cầu của một đứa trẻ chứ.
Thuận tay ôm cô bé vào lòng, giúp cô đắp chăn, Tào Xuyên lẩm bẩm: "Cái con bé này, sao lại đi nhầm phòng nữa rồi? Chẳng lẽ là..."
"..."
Tim nhỏ Bộ Dao đập thình thịch liên hồi, cô bé cứ tưởng mình đã bị phát hiện chuyện giả vờ đi nhầm phòng. Nhưng ngay sau đó, Tào Xuyên đã khéo léo giúp cô tìm một lý do bao biện hoàn hảo.
Chỉ nghe Tào Xuyên lầm bầm tiếp: "Chẳng lẽ... Dao Dao bị mộng du sao?"
Hú vía!
Bộ Dao thở phào nhẹ nhõm. Cô bé còn chưa nghĩ ra cái cớ nào hợp lý cả. Chẳng qua là cảm giác nằm gọn trong vòng tay Tào Xuyên đêm hôm đó quá đỗi ngọt ngào, những giấc mơ đẹp cứ thi nhau ùa đến nên cô bé có chút quyến luyến cảm giác đó.
Lại lo bị cô bạn thân phát hiện, thế là cô đành nhắm mắt làm liều, vờ như mình đi nhầm phòng. Thật ra đêm qua cô cũng đã mò sang đây, nhưng Tào Xuyên không có trong phòng nên cô bé đành tiu nghỉu quay về phòng của Liễu Tư Hàm.
Nhưng đêm nay... Tào Xuyên lại đang ở đây.
"Ba ba ~~" Tiểu nha đầu nói mớ một câu.
"Ở đây, ở đây, ngủ đi, ngủ đi ngoan." Tào Xuyên cũng không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, khe khẽ ngâm nga một điệu hát ru vô danh để dỗ dành cô vào giấc ngủ.
Khung cảnh lúc này thật ấm áp lạ thường.
Chú hiểu cháu đang mơ mơ màng màng, cháu hiểu chú tình thương như núi!
Trong giây phút ấy, Bộ Dao càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình. Cô bé nhất định phải gán ghép chú Tào Xuyên cho mẹ mình. Dù sao bao năm nay mẹ luôn lủi thủi một mình... Chú Tào Xuyên tốt bụng như thế, chắc chắn mẹ sẽ rất thích, đúng không nào?
(^▽^)
Hì hì ~~~
Mang theo nụ cười tủm tỉm và những mộng tưởng tốt đẹp về tương lai, tiểu nha đầu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
Còn Tào Xuyên đêm nay cũng chẳng bực bội gì, dỗ dành đứa nhỏ ngủ xong, hắn cũng dần dần thiếp đi.
... ...
Chớp mắt đã hai ngày trôi qua.
Tào Xuyên tận hưởng cuộc sống nhàn rỗi ở nhà. Mọi chuyện kinh doanh trên thương trường hắn mặc kệ không thèm ngó tới, thậm chí công ty đầu tư của mình cũng lười đến. Hiện tại phần lớn các dự án đều đã tạm dừng, cũng chẳng có dự án mới nào cần rót vốn.
Thậm chí ngay cả chuyện truy bắt Lâm Hàn hắn cũng lười bận tâm. Điều này khiến cho vị cục trưởng Chu vô dụng kia thở phào nhẹ nhõm, lão ta thật sự rất sợ cảnh Tào Xuyên ngày nào cũng đến cục chỉ thẳng mặt lão mà mắng chửi.
Tào Xuyên lúc này trông hệt như một con cá muối chẳng màng sự đời.
Hành động này trong mắt người ngoài hiện lên là do hắn thất bại và chán chường.
Chỉ có Tào Xuyên mới tự biết bản thân đang sung sướng đến nhường nào.
Mỗi rạng sáng, Bộ Dao đều lấy cớ đi nhầm phòng, sáng tỉnh dậy lại được Tào Xuyên lặng lẽ bế về phòng của Liễu Tư Hàm. Chuyện này đã trở thành bí mật nhỏ giữa hai người.
Những người có chung bí mật, mối quan hệ sẽ trở nên thân thiết một cách nhanh chóng, có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Hôm nay là ngày 8 tháng 6.
Đang trong kỳ thi đại học.
Đồng thời cũng là ngày thứ ba trong kỳ nghỉ của hai tiểu nha đầu.
Cuối cùng sau khi hoàn thành toàn bộ bài tập, giải quyết xong hàng tá đề thi, công trình trong hồ bơi cũng đã được lắp đặt hoàn tất. Sau khi được dọn dẹp sạch sẽ và để thông gió một đêm, nó đã sẵn sàng đi vào hoạt động!
Đệm hơi, súng bắn nước, ván trượt, thậm chí cả pháo nước áp lực cao...
Tào Xuyên đã biến hồ bơi thành một chiến trường thực thụ.
Đương nhiên không thể thiếu một chiếc cầu trượt nước xịn sò, cùng lưới bóng chuyền và khung thành bóng nước. Tóm lại, bất cứ món đồ chơi dưới nước nào có thể nghĩ ra, Tào Xuyên đều gom hết về.
Nhưng trước tiên...
Phải dạy hai cô nhóc biết bơi đã.
"Chân hơi cong lại một chút, đừng căng cứng như thế." Tào Xuyên vừa vỗ nhẹ vào đôi chân thon thả của Liễu Tư Hàm, vừa nắn bóp bắp chân đang căng cứng của cô bé, chỉ dẫn.
"Đúng rồi ~~ Cứ như vậy quạt nước ra sau, bơi ếch giống hệt tư thế của con ếch vậy. Động tác chậm lại một chút, thả lỏng ra, đừng căng thẳng và gồng mình lên như vậy, cơ thể sẽ không bị chìm đâu."
"Chú đỡ cháu rồi, cháu cứ tập chân trước đi." Tào Xuyên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Liễu Tư Hàm, từ từ bước lùi lại trong hồ bơi, để cô bé tập đạp chân ra sau.
Tiếp đến lượt Bộ Dao xuống học bơi.
Thật ra bơi lội rất dễ học, cơ bản uống đủ no nước là tự khắc biết bơi. Huống hồ có Tào Xuyên tận tình chỉ bảo, từng chút từng chút uốn nắn tư thế chân cho hai cô bé.
Với sự chỉ dạy tận tay như vậy, chưa đầy nửa giờ đồng hồ, hai người đã có thể dùng ván trượt mà bơi lội tung tăng trong hồ.
Chuyện này khiến hai tiểu nha đầu vui sướng tột độ.
Ngoài ra đồ bơi của hai cô bé cũng tương đối kín đáo.
Đều là loại không hở eo, bên dưới có thiết kế dạng váy, mặc vào trông giống hệt váy liền thân.
Đây cũng là yêu cầu của Tào Xuyên. Lý do hắn đưa ra là các cô bé đã lớn rồi, không nên ăn mặc quá hở hang bừa bãi. Lời dặn dò này càng khiến hai cô bé thêm tin tưởng Tào Xuyên.
Trên thực tế, Tào Xuyên chẳng qua là không muốn chiếc flycam đang theo dõi trên bầu trời khu biệt thự kia nhìn thấy những thứ thuộc quyền sở hữu riêng của mình.
Đừng hỏi vì sao hắn không bắn hạ chiếc flycam đó, hỏi là bởi vì Tào Xuyên giữ nó lại để dùng vào việc khác. Chẳng những không phá hủy, hắn còn giả vờ như chưa từng phát hiện ra nó.
Quả thật cũng rất khó để phát hiện ra nó.
Hắc Tử là một trong những hacker hàng đầu thế giới, đồng thời cũng là một kỹ sư cơ khí xuất sắc. Chiếc flycam do gã tự tay chế tạo không chỉ nhỏ gọn mà còn có khả năng ngụy trang cực tốt, vật liệu còn ứng dụng cả nguyên lý quang học.
Nói cách khác, nếu chỉ nhìn bằng mắt thường lên bầu trời, nó giống như một chiếc gương hòa mình vào không gian, căn bản không thể phát hiện ra thứ gì.
Tào Xuyên cũng từng nghĩ đến việc thu phục Hắc Tử làm thuộc hạ cho mình. Nhưng cuối cùng hắn lại thôi, vì trong tay Tào Xuyên cũng chẳng thiếu gì những hacker tài ba.
... ...
"Chú Tào Xuyên, cháu trượt xuống đây ~~ Chú nhớ đón cháu nhé, cháu sợ sặc nước lắm!!"
"Cứ trượt xuống đi, yên tâm, có chú ở đây rồi."
Trên bậc thang cao vót của cầu trượt, Bộ Dao ngồi trên mép cầu trượt, liên tục dặn dò, có vẻ hơi rụt rè không dám trượt xuống.
Thật ra cầu trượt cũng không quá cao, chỉ nhỉnh hơn hai mét. Nhưng vì cô bé mới học bơi nên khó tránh khỏi có chút sợ hãi.
Cũng may có Tào Xuyên đỡ ở dưới, đảm bảo cô bé sẽ không gặp nguy hiểm gì.
'Vù——'
Cuối cùng Bộ Dao cũng trượt xuống. Tiếng hét chói tai của cô bé vang lên, nhưng trong tiếng hét ấy ngoài sự sợ hãi ra thì còn xen lẫn cả sự phấn khích vì cảm giác kích thích.
"Ha ha ha ha!"
Cô bé như chú chim non sà vào vòng tay Tào Xuyên. Tào Xuyên lợi dụng quán tính của dòng nước trong hồ để đỡ cô bé nằm gọn trong ngực mình một cách nhẹ nhàng.
Cô bé ôm chặt lấy Tào Xuyên, kích động nhảy nhót tung tăng, vui vẻ vô cùng.
Liễu Tư Hàm cũng không chịu nhường nhịn, hai người cứ thế thay phiên nhau trượt xuống. Tào Xuyên đóng vai trò như một tấm bạt lò xo, liên tục đón lấy các cô bé, tránh cho các cô bị sặc nước.
... ...
'Choang ——'
Trong một khu nhà kho.
Sắc mặt của Lâm Hàn xanh mét, dùng hết sức bình sinh đập nát bét chiếc laptop trên tay. Những hình ảnh do Hắc Tử truyền về khiến huyết áp của Lâm Hàn tăng vọt đến mức phá trần.
Thật ra cũng chẳng có vấn đề gì to tát, chỉ là... bơi lội thôi mà. Đồ bơi cũng rất bình thường, thậm chí có thể nói là kín đáo, tóm lại Lâm Hàn chẳng nhìn thấy được thứ gì cần xem cả.
Nguyên nhân khiến Lâm Hàn tức giận chính là vì thân hình của Tào Xuyên chẳng hề kém cạnh gã chút nào. Cơ bụng sáu múi hoàn hảo, vòng eo săn chắc mạnh mẽ, cơ lưng rộng như cánh dơi.
Lâm Hàn đã trải qua một thời gian dài huấn luyện và chiến đấu thực tế, nên gã chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay, thân hình cơ bắp của Tào Xuyên tuyệt đối không phải loại cơ bắp công nghiệp chỉ để trưng bày được nuôi dưỡng bằng protein trong phòng tập gym.
Đặc điểm dễ nhận thấy nhất là cơ bắp không bị phồng to, ngược lại rất săn chắc và đầy sức mạnh, có phần hơi phẳng. Đây chính là loại cơ bắp của dân võ thuật thực chiến. Đừng thấy nó không đồ sộ như dân tập gym, nhưng với một người sở hữu thân hình như vậy, một chấp mười cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Lý Tiểu Long kiếp trước cũng sở hữu loại cơ bắp phẳng và đầy sức mạnh như thế này. Cơ bắp quá phồng to sẽ làm giảm sự linh hoạt.
Lâm Hàn hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, trong hồ sơ ghi rõ Tào Xuyên là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, vậy mà tại sao ông ta lại có thể duy trì được thân hình cơ bắp săn chắc đến thế, chẳng hề thua kém mình một chút nào.
Đương nhiên...
Đó chỉ là những gì thể hiện ra bên ngoài. Nguyên nhân chính khiến Lâm Hàn tức giận đến mức muốn tăng xông mạch máu não chính là thái độ thân thiết của Liễu Tư Hàm đối với Tào Xuyên. Mỗi lần trượt xuống như chim non sà vào lòng là cô nhóc lại dính chặt lấy Tào Xuyên một lúc lâu.
Nhìn Lâm Hàn lúc này hai mắt đỏ ngầu, nắm đấm siết chặt, gân xanh nổi đầy trên cổ...
Sát ý tuôn trào không che giấu được. Bầu không khí xung quanh cũng hạ xuống âm hàng chục độ C, lạnh lẽo như băng giá.
Lúc này...
Kim Cương từ bên ngoài bước vào nhà kho, trên tay xách theo một chiếc vali.
"Lão đại, hàng về rồi đây!"
"Tốt!!!!"
Lâm Hàn nghiến răng nghiến lợi rít qua kẽ răng một chữ. Chữ này như tỏa ra luồng khí lạnh lẽo, sát ý trong mắt gã càng thêm nồng đậm. Hàng từ nước ngoài cuối cùng cũng đến, để xem lần này Tào Xuyên còn cười được nữa không.
Sống chết của con trai Tào Xuyên, giờ đây hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của Lâm Hàn.