Nhận Nữ Chính Làm Con Nuôi

Chương 41: Cha nuôi em? Là kiểu cha nuôi đàng hoàng đứng đắn đấy chứ?

Trước Sau

break

Lúc này đã là mười một giờ đêm.

Đoàn xe của Tào Xuyên tiến vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm của một khu dân cư cao cấp.

Đây có thể coi là chuyến xuất hành thảnh thơi nhất của Tào Xuyên trong suốt khoảng thời gian gần đây. Trên bầu trời không có bất kỳ flycam nào giám sát, cũng chẳng có nguy hiểm rình rập.

Chuyện duy nhất cần làm bây giờ là chờ đợi ban chuyên án của cục trưởng Chu ra tay bắt giữ người.

Về phần Tào Xuyên...

Hắn đang ngồi ung dung ở ghế sau chiếc Bentley, tay cầm một chiếc điện thoại mới tinh, đang mải mê nhắn tin trò chuyện.

"Tiểu Hồ Ly, vết thương của em đã khỏi chưa? Cũng mấy ngày rồi, hay ngày mai anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra lại nhé?" Tào Xuyên gửi tin nhắn hỏi thăm.

"Phi~~ Đồ tồi... Toàn nghĩ đến mấy chuyện linh tinh. Em nói cho anh biết, lần sau em không để anh dễ dàng đắc thủ thế đâu."

Tào Xuyên bật cười, bấm phím trả lời: "Anh có nói gì đâu, anh chỉ hỏi vết thương của em đã lành chưa thôi mà. Nếu lành rồi thì anh muốn mời em đi ăn một bữa."

"Để em suy nghĩ đã. Dạo này em bận nhiều việc lắm, ngày mai còn phải đi cùng ba em đến thăm cha nuôi nữa!"

"Cha nuôi? Là kiểu cha nuôi đàng hoàng đứng đắn đấy chứ?"

"Phi, anh đừng có ăn nói linh tinh, cha nuôi đối xử với em rất tốt, anh mà nói vậy nữa là em giận thật đấy."

"Được rồi, anh chỉ đùa chút thôi. Hôm nào rảnh anh sẽ đi cùng em đến bái phỏng ông ấy một chuyến." Tào Xuyên cười đáp.

"Ai cần anh đi cùng? Muốn ra mắt phụ huynh à... Còn phải xem biểu hiện của anh đã."

︽⊙_⊙︽

Cái gì cơ?

Phụ huynh?

Anh coi em là bạn gái, em lại coi anh là phụ huynh?

Quá đáng lắm rồi đấy nhé Tiểu Hồ Ly!

Nhưng mà thôi, ai bảo anh cưng chiều em chứ, em thích gọi thế nào thì gọi. Sau này hai ta ai xưng hô theo kiểu người nấy, anh gọi em là bảo bối, còn em cứ gọi anh là cha nuôi đi.

Quyết định vậy nhé!

Tào Xuyên nhắn lại: "Xem biểu hiện của anh sao? Biểu hiện của anh vẫn chưa đủ tốt à? Ba tiếng đồng hồ, ở giữa chỉ nghỉ ngơi có mười phút, mà cũng là do em xin tha trước đấy."

"Phi~~~ "

Cái cô nàng này, ngoài chữ Phi ra thì không còn từ nào khác để mắng người sao?

Thế này thì không được đâu. Hôm nào phải dạy cho cô nàng biết thế nào mới gọi là liếc mắt đưa tình mới được.

... ...

Ngay lúc đó, giọng nói từ tai nghe của Tào Xuyên truyền đến: "Ông chủ, bên kia bắt đầu hành động rồi."

Tào Xuyên nghe báo cáo xong, vẻ mặt không hề biến đổi, cũng chẳng đáp lại lời nào. Hắn tiếp tục gõ tin nhắn: "Anh có chút việc cần xử lý đây, em cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngủ một giấc thật ngon cho đẹp da, hôm nào anh sẽ mời em đi ăn."

"Được." Chung Tình Nhi có vẻ không vui khi trả lời.

Đừng tưởng cô tỏ vẻ không chịu nổi cách nói chuyện của Tào Xuyên, thực chất phần dã tính trong con người cô căn bản không hề bài xích những điều đó. Thỉnh thoảng chêm vào vài câu bông đùa mặn mà một chút lại càng khiến cuộc trò chuyện thêm phần thú vị.

Vì vậy việc Tào Xuyên đột ngột nói lời tạm biệt khiến cô có chút hụt hẫng.

Nhưng bản tính kiêu kỳ không cho phép cô làm nũng hay đeo bám níu kéo.

Tán gái mà, đôi khi cũng cần phải áp dụng chiến thuật lạt mềm buộc chặt. Phải biết cách chủ động kết thúc cuộc trò chuyện, chứ không thể cứ đợi đến lúc con gái người ta lấy cớ đi tắm thì mình mới ngậm ngùi chúc ngủ ngon được.

Như thế là bị động rồi.

Các anh em lưu ý nhé, đây là kiến thức trọng tâm đấy!

... ...

Chuyển cảnh.

Tại khu nhà kho, lúc này hai bên đã nổ súng đáp trả dữ dội, đánh nhau đến mức trời sụp đất lở.

Ngay khoảnh khắc lực lượng đặc nhiệm ập vào, phe của Lâm Hàn cũng không phải dạng vừa. Bọn chúng đều là những cựu binh dày dạn kinh nghiệm chiến trường, độ liều lĩnh và hung hãn còn ăn đứt bất kỳ lính đặc nhiệm nào.

Vì vậy phớt lờ mọi lời cảnh cáo, bọn chúng lập tức nổ súng bắn trả.

Nhóm bốn người gồm cả Kim Cương, hành động đầu tiên của chúng là phản công, bắn vỡ toàn bộ hệ thống đèn chiếu trong kho.

Đây chính là kinh nghiệm thực chiến. Bọn chúng nắm rõ từng ngóc ngách, từng vật cản trong nhà kho như lòng bàn tay. Việc tắt đèn sẽ mang lại lợi thế rất lớn cho chúng.

Trong tình thế bất lợi về quân số, chúng buộc phải tìm mọi cách để giành thế chủ động, nếu không rất có thể sẽ bị tóm gọn ngay trong đợt giao tranh đầu tiên.

Cựu binh thì vẫn luôn là cựu binh.

Mặc dù Tiểu Long Vương Lâm Hàn đôi lúc hơi ngạo mạn làm màu, nhưng không thể phủ nhận thuộc hạ của gã đều là những kẻ có thực lực đáng gờm.

Chỉ trong một thời gian ngắn, bọn chúng đã thiết lập được thế trận phòng ngự vững chắc trong nhà kho.

"Hắc Tử."

"Hắc Tử!!"

Lâm Hàn lấy chiếc tai nghe nội bộ trong túi ra, kết nối kênh liên lạc riêng của nhóm.

"Có mặt thưa lão đại." Hắc Tử vội vàng lên tiếng: "Tình hình sao rồi? Lão đại, bên đó sao lại có tiếng súng?"

"Mẹ kiếp, mày chết rồi sao?" Lâm Hàn nấp sau bao cát chắn đạn, điên tiết gào lên: "Cảnh giới và camera xung quanh nhà kho đều do mày phụ trách, vậy mà mày để bọn đặc nhiệm sờ tận cửa mà không biết là sao?"

"Cái gì?" Hắc Tử giật thót tim.

Hắc Tử nhanh chóng báo cáo: "Không đúng rồi lão đại, hình ảnh trên màn hình của tôi cho thấy khu vực nhà kho rất yên tĩnh, bên ngoài hoàn toàn không có lính đặc nhiệm nào cả. Hơn nữa tôi cũng đang theo dõi mạng lưới liên lạc của cảnh sát, nếu có đợt triển khai quân quy mô lớn thế này thì tôi không thể nào không biết được!"

Lớp phòng ngự của Hắc Tử quả thực không hề yếu. Đáng tiếc mọi thứ đều đã nằm trong tính toán của Tào Xuyên. Trông có vẻ nhẹ nhàng nhàn nhã, nhưng thực chất Tào Xuyên đã gài bẫy bọn chúng một cách hoàn hảo.

"Mẹ kiếp! Mày nghĩ tao đang đùa sao? Tao rảnh tự nổ súng diễn kịch cho mày xem?" Lâm Hàn phẫn nộ gầm lên.

Hắc Tử im lặng vài giây, sau đó chợt thốt lên: "Xong rồi, hệ thống giám sát bên tôi bị hacker xâm nhập rồi. Toàn bộ hình ảnh đã bị thay thế bằng đoạn băng ghi hình của vài ngày trước. Thảo nào tôi thấy mọi thứ bình yên đến lạ thường."

"..."

Lâm Hàn cảm thấy đây là trò đùa nực cười nhất trong năm.

Gã nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Mày tự xưng là hacker hàng đầu thế giới mà, cái danh hiệu đó là mua bằng tiềnhả? Bị người ta hack thẳng vào hệ thống mà không hề hay biết, đến tận bây giờ mới phát hiện ra?"

"Lão đại, tình hình có vẻ căng rồi. Đối thủ lần này rất đáng gờm, tôi không rõ chúng xâm nhập từ lúc nào. Hơn nữa, ngay cả khi ba tên hacker giỏi nhất thế giới liên thủ lại cũng chưa chắc đã dễ dàng hack được hệ thống của tôi đâu." Hắc Tử phân bua.

"Đến nước này rồi còn có tâm trạng khoác lác?" Lâm Hàn nghiến răng kèn kẹt, thầm rủa xả mười tám đời tổ tông nhà Hắc Tử.

"Lão đại, mấy người mau tìm cách rút lui đi. Chắc chắn vị trí của tôi cũng đã bị lộ rồi, tôi phải chuồn ngay đây..."

"Mẹ kiếp, Hắc Tử, mày cứ đợi đấy, tao sẽ tính sổ với mày sau."

Lâm Hàn tức giận gầm lên một tiếng, sau đó ra lệnh qua tai nghe: "Tất cả mọi người, phá vây! Sau khi thoát ra ngoài, lập tức vứt bỏ toàn bộ thiết bị liên lạc trên người, tập trung tại điểm B!"

Mệnh lệnh của Lâm Hàn hoàn toàn chính xác.

Đến một hacker tầm cỡ thế giới như Hắc Tử còn bị qua mặt, điều đó chứng tỏ bên phía cảnh sát đang có một cao thủ mạng cực kỳ lợi hại hậu thuẫn. Trong suy nghĩ của Lâm Hàn, đối thủ chắc chắn là người của chính phủ chứ không thể nào là của Tào Xuyên được. Bởi trên thế giới này, những người có khả năng đánh bại Hắc Tử chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Vì vậy, việc Hắc Tử bị hack hệ thống chỉ có thể do một đội ngũ chuyên gia hàng đầu thực hiện. Đồng thời thiết bị liên lạc của bọn họ rất có thể cũng đang bị theo dõi. Lý do duy nhất khiến gã chưa vứt bỏ chúng ngay lúc này là để giữ liên lạc và phối hợp tác chiến. Đợi đến khi phá vây thành công rồi mới vứt bỏ cũng chưa muộn.

... ...

Ở phía bên kia, mồ hôi lạnh đã vã ra như tắm trên trán Hắc Tử.

Thật sự gã không hề khoác lác. Trình độ của gã chắc chắn nằm trong top 10 hacker hàng đầu thế giới... Vậy mà lại bị hack ngược lúc nào không hay. Nếu đối phương muốn triệt hạ gã, có lẽ chúng đã lập tức báo vị trí của gã cho cảnh sát địa phương.

Đối với những hacker như gã, biện pháp đối phó hữu hiệu nhất chính là bắt giữ.

Vì vậy Hắc Tử cũng chẳng buồn bận tâm xem mình bị hack từ lúc nào, hay đối phương đã tiết lộ vị trí của mình hay chưa. Tóm lại, chạy trốn là thượng sách. Cứ rời khỏi đây trước rồi tìm đường đến ngôi nhà an toàn ở điểm B.

Với những tổ chức chuyên nghiệp như nhóm của Lâm Hàn, dù đi đến đâu cũng dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng các tuyến đường rút lui, chuẩn bị sẵn ít nhất ba ngôi nhà an toàn. Trong đó có đầy đủ lương thực, nước uống, cả các phương tiện di chuyển đa dạng.

'Rầm!!'

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng trọ bị một thiết bị phá cửa chuyên dụng tông mạnh từ bên ngoài. Tiếp theo một đội cảnh sát vũ trang đầy đủ súng ống đạn dược ập vào phòng!

Xong đời!

Đúng là bọn chúng đã báo cảnh sát thật.

Nhìn những nòng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình, trong lòng Hắc Tử chửi rủa ầm ĩ: Cái đồ không nói võ đức, làm việc chẳng tuân theo đạo nghĩa giang hồ gì cả!

Nói thật, những hacker đạt đến trình độ như bọn họ thường không hành xử kiểu cạn tàu ráo máng thế này. Dù có thù oán cá nhân đi chăng nữa thì họ vẫn có những nguyên tắc và lòng kiêu hãnh riêng của những hacker hàng đầu.

Ví dụ, nếu đối phương âm thầm xâm nhập được vào hệ thống của Hắc Tử, mục đích chính chắc chắn là để thị uy sức mạnh và phá hoại mọi thứ, bởi đó chính là chiến tích đáng tự hào.

Ngay cả khi bọn chúng thực sự báo cảnh sát, thì cũng sẽ thiết lập một cửa sổ đếm ngược trên màn hình máy tính của Hắc Tử trước khi cảnh sát ập đến khoảng năm hay mười phút, coi như là chừa cho đối phương chút thời gian để trốn thoát.

Đó là trò chơi mèo vờn chuột, trong giới gọi là khỉ làm xiếc!

Tính sỉ nhục cực kỳ cao.

Làm gì có cái kiểu lén lút báo cảnh sát mà chẳng đưa ra một lời cảnh báo nào thế này?

Cảnh sát đã ập đến tận cửa rồi mà gã vẫn không hề hay biết. Nếu không phải đầu dây bên kia nhà kho xảy ra chuyện, thì chắc giờ này Hắc Tử vẫn đang say sưa ngồi ăn tôm hùm đất cay xé lưỡi.

Mẹ kiếp!

Không nói đạo nghĩa giang hồ!

Đừng để tao biết mày là cái thằng đánh lén chết tiệt nào.

Dù sao thì Hắc Tử cũng tự tin rằng mình sẽ không mất mạng. Cho dù bị bắt ở bất kỳ quốc gia nào, gã vẫn sẽ sống sót, bởi kỹ năng của gã là thứ mà bất kỳ quốc gia nào cũng khao khát.

Nếu may mắn, gã còn có thể được trọng dụng, thăng quan tiến chức, ăn lương nhà nước, nửa đời sau được hưởng bảo hiểm xã hội và lương hưu đàng hoàng.

Thứ duy nhất gã đánh mất, có lẽ chỉ là sự tự do mà thôi!

... ...

Tất cả những suy nghĩ đó chỉ lướt qua trong tích tắc.

Hắc Tử rất ngoan ngoãn giơ cao hai tay đầu hàng.

Bộ dạng gầy gò nhom nhem như con khỉ khô, nở một nụ cười ngây ngô trông thật hài hước.

"Các vị cán bộ, có thể cho tôi ăn nốt mấy con tôm được không? Tôi mắc chứng rối loạn ám ảnh, không ăn hết sẽ khó chịu lắm."

"Đương nhiên tôi sẽ hợp tác tuyệt đối với chính phủ. Tôi là công dân lương thiện, chưa từng làm chuyện giết người phóng hỏa gì đâu. Tôi chỉ thích vọc vạch máy tính thôi, thật ra tôi là mộtHacker mũ đỏ... Thật đấy, mấy năm trước tôi còn từng tham gia tấn công trang web của chính phủ Mỹ nữa."

"Ây da, tay... tay... gãy tay mất... Đau chết đi được, mấy người là thổ phỉ hay sao thế... Á, ui da ~~ Tôi biết lỗi rồi, xin đừng bẻ tay tôi, gãy... gãy thật bây giờ..."

Con khỉ khô Hắc Tử bị cảnh sát áp giải ra ngoài. Toàn bộ máy tính tại hiện trường đều được niêm phong cẩn thận và chuyển giao cho các cơ quan chuyên môn để giám định.

Từ đầu đến cuối, Tào Xuyên không hề lộ diện.

Bởi vì không cần thiết.

Nếu muốn thu phục con khỉ này... à nhầm, thu phục Hắc Tử làm thuộc hạ, có lẽ hắn đã ra mặt để làm màu một chút rồi.

Đáng tiếc nếu ba tên thuộc hạ của hắn chiến đấu đơn độc đã là đối thủ của Hắc Tử. Cả ba cùng hợp lực thì e rằng trên đời này không ai có thể làm đối thủ của chúng.

Mức độ phối hợp ăn ý tuyệt đối của người nhân tạo không phải là thứ mà vài tên hacker bình thường có thể sánh được.

Chưa kể khả năng hiện tại, Tào Xuyên thừa sức mua cả trăm hacker như thế. Cộng thêm những tính toán và mưu đồ được thiết lập trong đêm nay, ước chừng hắn có thể mua 150 tên hacker. Vì vậy con khỉ Hắc Tử này có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

... ...

"Ông chủ! Trận chiến ở nhà kho đã kết thúc, mục tiêu đã tẩu thoát."

"Ừm, biết rồi."

Nghe thuộc hạ báo cáo, vẻ mặt Tào Xuyên vẫn bình thản không chút gợn sóng.

Hắn quay sang nói với Lão Tam đang ngồi cạnh: "Lão Tam, lái xe về thôi."

Lão Tam ngoan ngoãn cầm lái, đoàn xe lăn bánh rời đi.

Đối với tin tức Lâm Hàn trốn thoát, Tào Xuyên thực sự không hề ngạc nhiên. Khí vận tử là khái niệm gì chứ?

Người bình thường mà đòi giết được khí vận tử sao?

Chuyện đó mới là gặp ma đấy.

Ở giai đoạn hiện tại, trừ phi Tào Xuyên đích thân ra tay, dùng hào quang phản phái để triệt tiêu hoàn toàn nửa hào quang nhân vật chính còn sót lại của Lâm Hàn thì mới có thể trực tiếp kết liễu gã.

Cho nên ngoại trừ Tào Xuyên ra, dù là cả một đội quân tinh nhuệ thì cũng chưa chắc đã làm gì được Lâm Hàn.

Sở dĩ lần này Tào Xuyên không trực tiếp ra tay là vì Lâm Hàn vẫn còn một nửa hào quang nhân vật chính bảo vệ, nếu Tào Xuyên manh động cũng sẽ gặp nguy hiểm, đồng thời cũng là để từ từ cày điểm khí vận.

Kế hoạch đêm nay, nói chính xác hơn là nhắm vào đám thuộc hạ của Lâm Hàn. Bọn chúng giờ đã kẻ chết người bị bắt. Lâm Hàn chạy trốn trong cảnh đơn độc lẻ loi, vầng hào quang của gã liệu còn lại được bao nhiêu?

[Ting~]

[Đã tiêu diệt năm thành viên chủ chốt thuộc phe nhân vật chính, bắt giữ một người... Phá hủy 20% hào quang nhân vật chính của khí vận tử Lâm Hàn. Vầng hào quang phản phái của ký chủ tăng thêm 20%!]

[Phá hủy vầng hào quang nhân vật chính càng triệt để, phần thưởng nhận được càng lớn!]

[Tốc độ tiêu diệt càng nhanh, phần thưởng nhận được càng phong phú (phá hủy hoàn toàn vầng hào quang của khí vận tử cũng được tính là tiêu diệt)!]

[Khí vận phản phái +20.000!]

"Hợp lý!"

Tào Xuyên mỉm cười đắc ý. Cái hắn cần chính là thông báo này.

Đúng là hệ thống tính toán vô cùng hợp lý.

Vụ việc của Chung Tình Nhi ba ngày trước là lần duy nhất mang lại cho hắn tới 50.000 điểm khí vận, đồng thời phá hủy được 50% vầng hào quang nhân vật chính.

Thứ nhất là do phần thưởng First Blood, tiêu diệt mục tiêu đầu tiên.

Thứ hai, Chung Tình Nhi là nữ chính xuất hiện ngay từ đầu truyện, đồng thời cũng là nhân vật nữ chính then chốt. Xét trên tổng thể toàn bộ cốt truyện, Chung Tình Nhi thực sự chiếm tới một nửa đất diễn.

Vậy thì 30% vầng hào quang nhân vật chính còn lại chắc chắn thuộc về Lôi Đình.

Lôi Đình thuộc tuýp nhân vật đại nữ chính xuất hiện ở giai đoạn sau của truyện, cho nên dù hiện tại cốt truyện chỉ ở phần mở đầu mà Lôi Đình đã chiếm tới 30% tỷ trọng thì quả là một con số rất cao. Bởi vì ở giai đoạn đầu, đất diễn của cô không nhiều.

Đừng hỏi tại sao Liễu Tư Hàm không có tên trong danh sách.

Bởi vì nói chính xác thì Liễu Tư Hàm không được xếp vào hàng ngũ nữ chính, nên không thể tính điểm phá hủy...

Hơn nữa độ tuổi hiện tại của Liễu Tư Hàm vẫn chưa qua 14, còn nằm trong phạm vi bảo vệ nghiêm ngặt của luật pháp thiên đạo. Lúc này ai dám đụng đến cô bé thì chỉ có con đường chết.

Cho đến tận cuối truyện...

Tiểu Tư Hàm vẫn độc thân. Tên cẩu tác giả của bộ truyện này không đời nào chịu gả Liễu Tư Hàm đi, cũng không thể sắp xếp cho cô bé một người đàn ông nào cả. Cùng lắm là đất diễn của cô bé sẽ ngày càng ít đi và dần bị mờ nhạt khỏi mạch truyện chính.

Bởi vì nếu để Liễu Tư Hàm có bạn trai, thì việc đó có khác gì Tiểu Long Nữ trong tiểu thuyết của Kim Dung bị bịt mắt và để Doãn Chí Bình làm nhục chứ?

Chắc chắn nếu viết thế, truyện sẽ sập ngay lập tức! Độc giả sẽ thi nhau gửi dao lam cạo râu đến tận nhà tác giả mất.

Vì vậy...

Tào Xuyên có thể liên tục bào điểm khí vận phản phái trên người Liễu Tư Hàm, nhưng tuyệt đối không thể dựa vào cô bé để phá hủy vầng hào quang nhân vật chính. Đây là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.

Người tiếp theo sẽ là Lôi Đình.

Đến khi vầng hào quang nhân vật chính bị phá hủy 100%, số điểm khí vận nhận được chắc chắn sẽ vô cùng khủng...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương