Nhận Nữ Chính Làm Con Nuôi

Chương 42: Nửa đêm mát xa thư giãn cho Bộ Dao

Trước Sau

break

Khi Tào Xuyên trở về biệt thự thì đồng hồ đã điểm mười một giờ đêm.

Vừa tắm rửa xong, hắn khoác áo ngủ, rót một tách trà xanh.

Đúng lúc đó, điện thoại reo lên. Liếc nhìn màn hình hiển thị tên người gọi, cục trưởng Chu!

Tào Xuyên bĩu môi khinh thường, bắt máy: "Alo?"

"Lão Tào, tôi rất xin lỗi."

"..."

Tào Xuyên lúc này cũng lười phải giả vờ tức giận nữa.

Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm gọi điện xin lỗi cái gì.

Ông bị yếu sinh lý à? Đi mà giải thích với vợ ông ấy, gọi cho tôi làm cái gì? Đen thật chứ.

Qua lời giải thích của cục trưởng Chu, Tào Xuyên đã nắm được tình hình cụ thể tại nhà kho.

Một lính gác bên ngoài nhà kho tử vong, bốn tên bên trong bị tiêu diệt. Nhưng Lâm Hàn dù trúng hai phát đạn, vẫn đang lẩn trốn.

Đối với kết quả này, Tào Xuyên vẫn chẳng mấy bận tâm.

Đừng nói là trúng hai phát đạn. Dù có trúng hai ngàn phát, Lâm Hàn cũng không chết được đâu, ông có tin không?

Lần trước bị đạn bắn trúng, kết quả vẫn nhởn nhơ như không. Hôm nay trúng đạn, ngày mai lại chạy nhảy tưng bừng, thậm chí còn đi cua gái được nữa... Thật là phi lý hết sức!

Tất nhiên phía cảnh sát đêm nay cũng có người hy sinh.

Kể từ giây phút này, tính chất của sự việc đã hoàn toàn thay đổi. Một lính đánh thuê quốc tế gây thương tích rồi bỏ trốn hoàn toàn khác một lính đánh thuê quốc tế giết người rồi bỏ trốn, đó là khoảng cách một trời một vực.

Từ điểm này cũng có thể thấy rõ, vầng hào quang nhân vật chính của Lâm Hàn đã bắt đầu suy yếu.

"Lão Tào, ông yên tâm, bên nước ngoài đã liên hệ với Interpol, hiện tại đã khóa được vị trí, con trai ông nhất định sẽ an toàn. Tôi cũng đã tăng cường nhân lực bố trí quanh biệt thự để bảo vệ ông."

"Lâm Hàn bị thương nặng, có lẽ sẽ sớm bị bắt lại thôi."

Tào Xuyên cười nhạt. Người ta đã trốn thoát rồi mà ông còn mạnh miệng bảo sẽ bắt lại được? Đừng đùa nữa lão Chu, ông cứ chuẩn bị tinh thần mà gánh hậu quả đi.

Hành động quy mô lớn thế này mà lại để vuột mất tên cầm đầu, nếu ông không đổ lỗi cho tôi, thì ông cũng khó thoát tội. Khi đó năng lực của ông sẽ bị mọi người nghi ngờ, cái chức cục trưởng này ông đừng hòng giữ được nữa, về quê mà trồng khoai lang đi là vừa.

Cuộc gọi nhanh chóng kết thúc.

Tào Xuyên nhấp một ngụm trà xanh ấm nóng, suy nghĩ bắt đầu bay bổng.

Cục diện đã dần trở nên rõ ràng. Lâm Hàn không còn là mối đe dọa đáng ngại nữa.

Ở trong nước, gã chẳng còn ai để sai bảo. Ít nhất theo như cốt truyện, các mối quan hệ của gã đã hoàn toàn sụp đổ, tay chân thân tín đã bỏ mạng. Ngay cả số vũ khí đạn dược được tuồn vào theo đường đặc biệt cũng đã bị tiêu hao và tịch thu sạch sẽ trong đêm nay.

Gã còn lấy gì để gây nguy hiểm nữa?

Vài tên thủ hạ còn sót lại ở nước ngoài? Bọn chúng cũng chẳng tạo nên được mối đe dọa nào.

Việc những lãnh đạo cấp cao của quốc gia tiêu diệt phần lớn các thành viên cốt cán của một trong mười tập đoàn lính đánh thuê hàng đầu thế giới, năm kẻ chết một kẻ bị bắt, tin tức này chắc chắn sẽ bị bưng bít với công chúng. Nhưng trong thế giới ngầm của dân lính đánh thuê, có lẽ chưa đến rạng sáng tin tức đã lan truyền chóng mặt rồi.

Đây cũng là tình huống mà giới chức trách mong muốn, thậm chí có khi chính họ là người cố tình rò rỉ thông tin, nhằm gửi một thông điệp đanh thép đến mọi người: Ma Lang vừa đặt chân đến Hoa Đô đã bị tiêu diệt toàn quân. Từ nay những kẻ lính đánh thuê nào có ý định nhòm ngó đến Hoa Đô thì hãy tự lượng sức mình.

Vì thế khi tin tức này lan truyền trong giới lính đánh thuê, những tàn dư và thành viên còn lại của Ma Lang ở nước ngoài về cơ bản cũng khó giữ được mạng sống, bởi lẽ những năm qua Ma Lang đã gây thù chuốc oán với không ít kẻ.

Vậy thì Lâm Hàn còn thế lực và thủ đoạn gì nữa đây?

Hết rồi! Hoàn toàn mất sạch.

Có lẽ thứ duy nhất gã còn lại chỉ là một ít tiền mặt, thức ăn, phương tiện di chuyển trong nhà an toàn cùng vài món vũ khí cá nhân.

Mối đe dọa không đáng kể.

Tuy nhiên...

Tuyệt đối không được xem thường bất kỳ khí vận tử nào. Ít nhất là trước khi vầng hào quang nhân vật chính của gã hoàn toàn tan vỡ, gã rất có thể vẫn còn những con át chủ bài để đồng quy vu tận.

Nên nhớ dã thú bị thương mới là nguy hiểm nhất. Vết thương càng nặng, sự nguy hiểm càng cao.

Trong truyện, phản diện thường hay gục ngã ngay trước bình minh. Đặc biệt là trong nhiều cuốn tiểu thuyết, phản diện ngỡ như sắp chiến thắng đến nơi thì cuối cùng lại để thua thảm hại, đánh mất tất cả.

Đó cũng là lý do Tào Xuyên không trực tiếp đối mặt với Lâm Hàn. Mọi hành động nhắm vào gã đều là mượn lực đánh lực, thuận nước đẩy thuyền. Hắn lợi dụng cốt truyện và các nhân vật trong đó để bày mưu tính kế từng bước, dần dần bào mòn vầng hào quang nhân vật chính của đối phương.

Tôn chỉ hàng đầu là: Phải thật chắc chắn!

Nếu chỉ cậy có vầng hào quang phản phái mà ngu ngốc đối đầu trực tiếp với Lâm Hàn, dù cuối cùng có giành chiến thắng thì e rằng cũng chỉ là một chiến thắng thảm hại, thậm chí rất có thể bị Lâm Hàn kéo theo cùng chết.

"Tiếp theo phải trông cậy vào cô rồi, Lôi Đình!" Tào Xuyên lẩm bẩm một mình.

Mảnh ghép cuối cùng.

... ...

"Chú Tào Xuyên!"

Đang lúc Tào Xuyên nhâm nhi tách trà một cách nhàn nhã, từ ngã rẽ cầu thang trên tầng hai bỗng vang lên một giọng nói yếu ớt.

"..."

Tào Xuyên lặng lẽ nhìn cô gái đang mặc bộ đồ ngủ hình Pikachu màu vàng, là Bộ Dao!

Cô nhóc này đúng là đáng yêu thật, nhất là cái dáng vẻ vừa mới ngủ dậy, mái tóc bù xù, đôi mắt mơ màng, khuôn mặt trẻ con búng ra sữa, lại còn diện bộ đồ ngủ hoạt hình nữa chứ. Nhìn cưng muốn xỉu!

Nhưng mà kỳ lạ thật. Hôm nay sao cô bé không giả vờ mộng du nữa?

"Sao cháu lại tỉnh giấc?" Tào Xuyên tò mò hỏi, một câu hỏi mang hàm ý sâu xa.

"Cháu đau quá!"

"Hả? Đau ở đâu?" Tào Xuyên vội đứng dậy.

"Cơ bắp toàn thân cháu đều đau nhức." Tiểu nha đầu nhăn nhó, mặt mày nhăn nhúm lại.

"..."

Tào Xuyên bật cười: "Làm chú hết hồn, còn tưởng cháu bị bệnh gì. Đau nhức cơ bắp là chuyện bình thường thôi. Do cháu lười vận động, nay đột nhiên vận động mạnh nên cơ thể mới phản ứng lại. Ngày mai là khỏi thôi."

Buổi chiều bơi lội, thực ra rất tốn sức.

Ai cũng biết, bơi lội đòi hỏi toàn bộ các nhóm cơ trên cơ thể phối hợp, đặc biệt là cơ cốt lõi. Liễu Tư Hàm thì không sao, con bé bình thường ở nhà vẫn hay nhảy dây các kiểu. Nhưng Bộ Dao rõ ràng là kiểu tiểu thư lười vận động, bỗng dưng hoạt động mạnh, lúc chơi thì vui, nhưng lúc đau thì cũng thấu xương luôn.

"Nhưng mà đau đến mức cháu không ngủ được."

Bộ Dao đáng thương nhìn Tào Xuyên, khuôn mặt nhỏ nhắn như đang cầu xin sự an ủi, cầu xin được bế bồng!

"Lại đây nào, chú mát-xa thư giãn cho cháu một chút, ngày mai sẽ ổn thôi."

"Vâng!!!" Khuôn mặt Bộ Dao lập tức bừng sáng.

Tào Xuyên lại nói: "Nhưng chú nói trước, mát-xa thư giãn lúc này sẽ hơi đau."

"Cháu không sợ đâu." Bộ Dao làm ra vẻ kiên cường.

Nhưng ngay sau đó, Tào Xuyên vừa mới chạm tay vào, Bộ Dao đã hét lên.

Đau thật!

Hắn chỉ dùng ngón cái ấn nhẹ vào bắp chân phía sau, một cái ấn nhẹ thôi cũng đủ khiến cô bé đau đến mức hoài nghi nhân sinh.

"Ah~~~" Bộ Dao rụt chân lại.

Tào Xuyên cười, nắm lấy bắp chân cô bé, trêu chọc: "Vừa nãy ai mới bảo không sợ?"

"Nhưng mà đau lắm chú ơi, huhuhu ~~~" Bộ Dao nằm sấp trên thảm yoga, ngoái đầu nhìn Tào Xuyên, nước mắt lưng tròng, khóc thật sự, tất nhiên đau cũng là đau thật.

"Được rồi, chú sẽ nhẹ tay hơn, một lát nữa là khỏi thôi."

Quá trình mát-xa bắt đầu.

Trong lĩnh vực này, Tào Xuyên tuyệt đối là chuyên gia. Thuật cận chiến cấp Thần nhìn có vẻ như một loại kỹ năng chiến đấu, nhưng thực chất nó là một hệ thống toàn diện, bao gồm từ huấn luyện, thực chiến cho đến các kiến thức về phục hồi và thư giãn cơ bắp.

Tất nhiên ngay cả khi không có những kiến thức này, kỹ thuật mát-xa của Tào Xuyên vẫn thuộc hàng đỉnh cao.

Ở kiếp trước, hắn đã từng cất công học hỏi chuyên môn, chẳng phải là để phục vụ các phu nhân của lãnh đạo cho tốt, để các phu nhân đó thủ thỉ nói đỡ vài câu bên tai lãnh đạo sao?

Trong môi trường nhà nước mà, càng nhiều kỹ năng càng tốt, kiếm miếng cơm manh áo chẳng có gì là đáng xấu hổ cả. Vì thế, ngay cả các phu nhân của lãnh đạo cũng phải khen ngợi kỹ thuật mát-xa của hắn, thì làm sao một cô bé học sinh cấp hai chưa trải sự đời có thể chịu đựng được cảm giác đó chứ.

Đáng tiếc là cô bé đang đau quá, gần như suốt quá trình chỉ biết nghiến răng chịu đựng, miệng lẩm bẩm rên rỉ, chẳng cảm nhận được chút niềm vui sướng nào.

Hiệu quả tất nhiên không cần bàn cãi, sau khi các nhóm cơ được thư giãn, cô nhóc quả thực không còn đau như lúc trước nữa.

"Chú Tào, chú đối xử với cháu tốt quá!!" Bộ Dao lẩm bẩm một câu, lời nói chân thành từ tận đáy lòng, tràn ngập sự cảm động.

Kể từ khi quen biết đến nay, chú luôn dành cho cô sự quan tâm đặc biệt. Cô nhóc thậm chí còn nghĩ rằng, ngay cả cha ruột của mình cũng chưa chắc đã đối xử tốt với mình như vậy.

Tào Xuyên cười ha hả: "Ai bảo Bộ Dao nhà chúng ta đáng yêu thế này."

Lúc này Tào Xuyên tuyệt đối sẽ không nói những câu kiểu như: Chú coi Liễu Tư Hàm như con gái mình, cháu là bạn thân nhất của con bé nên chú đương nhiên cũng đối xử tốt với cháu.

Những lời như thế chỉ thích hợp để nói lúc ban đầu. Lúc mới gặp nhau thì nói được, nhưng về sau thì tuyệt đối không nên nhắc lại.

Con gái mà...

Dù ở độ tuổi nào cũng vô cùng nhạy cảm. Đặc biệt là những đứa trẻ thiếu vắng tình thương của người cha, lúc cô bé đang tự cảm động thì một câu nói vô tình của bạn có thể phá hỏng toàn bộ bầu không khí, khiến cô bé cảm thấy lòng tốt của bạn không phải xuất phát từ sự quan tâm dành riêng cho cô.

Kết quả là mọi công sức mát-xa nãy giờ coi như đổ sông đổ bể.

Hồi lâu sau!

Tào Xuyên vỗ nhẹ lên chân cô bé, nói: "Được rồi, tạm thời thế này, ngày mai chắc sẽ không còn khó chịu như vậy nữa. Nếu vẫn còn đau, chú sẽ lại mát-xa cho cháu."

"Vâng, cảm ơn cha... chú!" Bộ Dao suýt nữa thì buột miệng gọi nhầm. Dù sao thì mấy đêm nay cũng quen gọi thế rồi, hoặc có lẽ trong lòng cô bé đã ngầm thừa nhận như vậy.

Tào Xuyên giả vờ như không nghe thấy từ gọi nhầm, cười bảo: "Thôi được rồi, cháu đi tắm đi, nhớ dùng nước nóng, sẽ giúp cơ bắp thư giãn tốt hơn, tắm xong thì ngủ sớm đi."

"Vâng, chúc chú ngủ ngon!" Trong lòng Bộ Dao trào dâng một cảm xúc khó tả, cô bé tiến lên thơm một cái chụt vào má Tào Xuyên, sau đó tung tăng xoay đôi chân thon thả, rời khỏi phòng tập thể dục.

Tào Xuyên là ai chứ?

Sức mạnh cỡ nào? Chẳng lẽ hắn không thể né tránh được sao?

Tất nhiên là có thể. Nhưng chủ yếu là vì Lão Tào là một người đẹp trai lại vô cùng tốt bụng. Đối mặt với sự biết ơn chân thành của một cô gái nhỏ, nếu hắn né tránh sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của con bé.

Cảm xúc dâng trào đến mức đó, người ta cũng chỉ muốn bày tỏ sự biết ơn đơn thuần thôi mà, đừng suy nghĩ nhiều quá.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tiểu nha đầu này lớn lên chắc chắn sẽ là một nữ thần cực kỳ đáng yêu, thân hình mềm mại, khuôn mặt ngây thơ búng ra sữa, nhìn kiểu gì cũng thấy mong manh dễ vỡ.

Từ đó có thể suy ra, mẹ của cô bé Bộ Cẩn Nghiên, chắc hẳn cũng thuộc tuýp người này.

Cũng không biết cốt truyện giữa Bộ Cẩn Nghiên và Bộ Dao bao giờ mới bắt đầu, càng không biết đó sẽ là thể loại gì.

Có lẽ chỉ còn cách chờ đợi đến giây phút Lâm Hàn bỏ mạng, ai mà biết được chứ, hỏi hệ thống thì cái hệ thống ngu ngốc này cũng chẳng biết cái quái gì.

... ...

Đêm nay Bộ Dao không còn tiếp tục mộng du nữa.

Có lẽ vì quá mệt, vừa rồi nếu không phải do đau nhức quá nên tỉnh giấc thì chắc cô bé đã ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau.

Ngay lúc Tào Xuyên đang tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh của đêm khuya, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ say...

Tại một căn phòng nhỏ nằm trong một con hẻm thuộc khu phố cổ Trung Hải. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bàn, Lâm Hàn cuối cùng cũng tự tay băng bó xong vết thương và gắp bỏ những viên đạn găm trong cơ thể.

Máu tươi lênh láng khắp sàn nhà, nửa thân trên trần của gã quấn đầy những dải băng gạc chằng chịt, không theo một trật tự nào.

Đôi mắt của Lâm Hàn đỏ ngầu như máu. Trước cái chết của những đồng đội vào sinh ra tử, gã lúc này không còn bận tâm đến bất kỳ nỗi đau đớn nào khác, gã chỉ muốn giết người, dù là để xả giận hay để trả thù.

Giờ phút này, Lâm Hàn đã đánh mất đi chút lý trí cuối cùng.

Sau khi vầng hào quang nhân vật chính bị phá vỡ, bản tính khát máu của gã đã không còn bị lý trí kìm hãm nữa.

Có thể dự đoán được, một khi vầng hào quang nhân vật chính hoàn toàn vỡ vụn và mất tác dụng, gã sẽ bị tiêu diệt, hoặc sẽ biến thành một tên cuồng sát điên loạn, một cỗ máy giết người máu lạnh, tàn nhẫn không còn chút nhân tính hay giới hạn đạo đức nào.

Giọng nói lạnh lẽo của Lâm Hàn vang lên, tràn đầy sát khí, tựa như tiếng rên rỉ của những linh hồn oán hận nơi chín tầng địa ngục:

"Tào Xuyên, tao thề sẽ khiến mày... Sống! Không! Bằng! Chết!"

"Nhà! Tan! Cửa! Nát!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương