Nhật Ký Nuôi Gia Đình Sau Khi Bị Xét Nhà

Chương 32

Trước Sau

break

Đứa đứng đầu chính là cậu bé lúc trước hỏi họ có ăn dưa hấu hay không.

Triệu thẩm giới thiệu tên của chúng, Tống Miên nghe mà chỉ thấy đen mặt.

“Đây là thằng cả, tên Cẩu Nhi, đây là thằng hai, tên Lừa Nhi, đây là thằng ba, tên Đản Nhi…”

Gương mặt Tống Phó Tuyết hiện đầy vẻ muốn nói lại thôi, rõ ràng ông thấy mấy cái tên này hơi thô, nhưng cuối cùng ông không nói gì, chỉ cười: “Muốn học chữ, trước hết phải ngồi yên được, sau đó mới nói đến thông minh. Trước hết, các con sang ngồi ở bàn gỗ kia nửa canh giờ, mỗi người mang theo nửa bát nước, học viết chữ “Tống”. Ai viết được, ta sẽ khảo tiếp.”

Ba đứa trẻ cả ngày chạy nhảy khắp thôn, quen chơi rồi, bỗng bị lôi đến học chữ, ai nấy đều ngơ ngác.

Nhưng năm nay Cẩu Nhi đã sáu tuổi, nghe hiểu được lời phải trái. Nó nghe nói qua được khảo nghiệm thì được đi học nên mở to mắt, chăm chú nhìn phu tử dùng que gỗ viết chữ.

“Tống.”

Tống Phó Tuyết viết từng nét một, cười nói: “Trước hết các con cứ bắt chước hình dáng chữ, lát nữa ta sẽ kiểm tra.”

Cẩu Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

Lừa Nhi và Đản Nhi mới năm tuổi, còn chưa hiểu học chữ là gì, ngồi không yên được. Ban đầu bọn chúng còn ngoan ngoãn, chưa được bao lâu đã như ngồi trên ghế có đinh, vặn vẹo không ngừng.

Tống Phó Tuyết nhìn thấy hết, nhưng không nói gì.

Học hành cần thiên phú, nhưng ai không ngồi yên được, thì có thiên phú tốt đến mấy cũng không đi xa được trên con đường khoa cử.

Triệu thẩm đứng bên kia hàng rào cũng để ý, thấy hai đứa nhỏ động đậy không ngừng, bà ấy lập tức hiểu: e là hai đứa này không ổn.

Nhưng may mà Cẩu Nhi còn được, bà ấy cũng yên tâm hơn.

Nửa canh giờ rất nhanh trôi qua.

Tống Phó Tuyết lau sạch chữ “Tống” trên đất, bảo chúng dùng que chấm vào nước, viết lại chữ ấy trên bàn gỗ.

Cẩu Nhi thì viết ra được; còn Lừa Nhi và Đản Nhi, lúc có chữ mẫu thì viết rất tốt, đến khi ông xoá đi thì bọn chúng đã luống cuống, viết xiêu vẹo, thiếu nét thiếu cạnh.

Triệu thẩm nhìn một cái là hiểu ngay, không cần ai nói.

“Vậy giữ lại Cẩu Nhi thôi, phiền phu tử đặt cho nó một cái tên chính thức.” Bà ấy vội vàng khách sáo nói.

Tống Phó Tuyết trầm ngâm một lúc, rồi chậm rãi nói: “Hôm qua Tiểu Trì đọc quyển “Đại học”, trong đó có câu: Đại học chi đạo, tại minh minh đức. Ta thấy “Minh Đức’” rất tốt.”

Ông nhẩm thử “Tống Minh Đức”, thấy âm không hay, lập tức đổi thứ tự lại.

“Gọi là Tống Đức Minh, thế nào?” Ông hỏi.

Triệu thẩm lẩm nhẩm mấy lần, sau đó cười tươi rói: “Tên này hay, hay lắm! Tống Đức Minh, đúng là tên đẹp.”

Cẩu Nhi ngẩng gương mặt đen nhẻm, nhe răng cười.

Tống Đức Minh.

Nó thích lắm!

Sau này nó không còn là Cẩu Nhi nữa, mà có tên chính thức rồi, Tống Đức Minh.

“Đại học chi đạo, tại minh minh đức.” Nó lặp lại.

Lúc này Tống Phó Tuyết mới thật sự bất ngờ. Ông chỉ thuận miệng nói một câu, vậy mà cậu bé đã nhớ được, chứng tỏ nó rất có thiên phú.

“Không tệ. Đến thu, con sang lớp tư thục học.”

Học trò đầu tiên nhanh chóng được chọn xong.

Ông đã hoàn thành bước đầu, trong lòng rất vui. Có một thì sẽ có hai, có thể kiếm chút tiền cho gia đình cũng là chuyện tốt.

“Vậy sau này xin giao Cẩu Nhi… À, Đức Minh, cho phu tử dạy dỗ.” Triệu thẩm cười đến không khép được miệng.

Tống Phó Tuyết xoa đầu cậu bé, cất giọng ôn hòa: “Cứ yên tâm.”

Ngày hôm sau.

Tống Miên vừa tỉnh dậy đã nghe nhà bên cạnh rất náo nhiệt, nàng có chút tò mò. Rốt cuộc đám cưới thời cổ đại sẽ như thế nào?

Nhưng nàng và Tống Phó Tuyết phải đi bán bánh trước. Mười cân thịt đến gần trưa là được bán sạch, hai người ghé hiệu vải mua bốn thước vải, mang sang nhà Triệu thẩm làm quà mừng.

Nàng lại mua kẹo hồ lô cho Tống Trạc và Tống Trì, rồi để dành số tiền còn lại, nàng tiếc không dám tiêu.

Đến trưa khi hai người về nhà, nhà Triệu thẩm đã bắt đầu rộn ràng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương