Nhật Ký Nuôi Gia Đình Sau Khi Bị Xét Nhà

Chương 44

Trước Sau

break

“Đào nhà ngươi ngon thế này, sao không mang đi bán?” Tống Miên tò mò hỏi.

Tôn Nhị Nha trố mắt: “Còn bán được hả? Thứ này nhà nào mà chẳng có, ai thèm mua chứ.”

Tống Miên đáp: “Bán cho người trong thành.”

Tôn Nhị Nha ngơ ngác: ?

“Ngày mai ngươi mang theo một rổ đào, bảo tướng công của ngươi đi cùng bọn ta đi bán, cứ thử trước xem sao. Bán được thì sau này bán tiếp, không bán được thì lần sau khỏi đi nữa, đơn giản mà.”

Tống Miên chịu ơn Triệu nãi nãi nhiều, cũng muốn đáp lễ họ một chút.

Chẳng ai dám chắc đồ nhà mình có bán được hay không, quan trọng là trong tình huống chi phí nằm trong tầm kiểm soát thì cứ thử một lần xem.

Tôn Nhị Nha xoắn xoắn ngón tay: “Ta làm được không?”

“Cứ thử đi, không được thì lần sau không đi nữa.” Tống Miên khích lệ: “Ngươi về nhà thương lượng với mọi người cho kỹ, cho đi thì hẵng đi. Đào nhà trồng được, bán được một đồng cũng mua được cái kẹo mạch nha ăn cho ngọt miệng.”

“Ừ, để ta về hỏi xem sao, chỗ đào này mọi người cứ ăn đi nhé.”

Tôn Nhị Nha nói xong bèn tung tăng chạy về nhà.

Một lát sau, nàng ấy lại quay lại.

“Miên Miên, nãi nãi ta bảo rồi, sáng mai để hai chúng ta gùi một rổ đào đi cùng các ngươi, nãi nãi còn hỏi mấy giờ mọi người đi?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm của Tôn Nhị Nha kích động đến đỏ bừng, nàng ấy nắm chặt tay, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh kiếm được tiền rồi mua vải Tam Lăng, may thành y phục, mặc về nhà ngoại rồi được đám tiểu tỷ muội ngưỡng mộ.

Về đến nhà nàng ấy cứ trằn trọc không ngủ được, chọc chọc nam nhân bên cạnh, rầm rì to nhỏ: “Đào nhà mình bán bao nhiêu tiền một cân nhỉ?”

Sáng sớm hôm sau, Tống Miên thức dậy theo giờ giấc như thường lệ.

Đang nhai cành liễu để đánh răng, nàng thầm nghĩ hôm nay nhất định phải mua bàn chải và bột đánh răng. Nàng cảm thấy dùng cành liễu quá yếu, cứ cảm giác răng không được làm sạch, trong lòng thấy lấn cấn khó chịu.

Nàng đang rửa mặt thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động sột soạt.

Tống Miên nhớ tới nhà mình toàn người già yếu bệnh tật, sắc mặt lập tức đanh lại, nàng chộp lấy cây sào phơi đồ bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm ra ngoài.

Màn đêm đen kịt, bóng người lờ mờ.

Nàng quát khẽ: “Ai!”

“Miên Miên! Là ta, là ta!” Tôn Nhị Nha nhoài người lên hàng rào, lí nhí nói: “Là ta, Nhị Nha đây!”

Lúc này Tống Miên mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng bước tới mở cổng rào, gọi bọn họ vào rồi khẽ hỏi: “Hai người đã hái đào chưa?”

“Hái rồi, hái rồi.” Nam nhân gầy gò bên cạnh Nhị Nha hạ thấp giọng trả lời.

Tống Miên xách đèn dầu trẩu lên soi, là tiểu nhi tử nhà Triệu nãi nãi hàng xóm, Tống Tiểu Thụ, hắn ta đang gánh đòn gánh, hai sọt đào đầy ắp.

“Đã ăn cơm chưa?” Nàng lại hỏi.

Lúc này, nghe thấy tiếng nói chuyện, Văn Lan đi ra từ trong bếp.

Tống Phó Tuyết cũng đi tới.

Thấy là hai người họ, nàng dẫn vào bếp ngồi. Trong bếp có ánh lửa, Tống Miên bèn tắt đèn dầu đi.

“Nhà các ngươi vẫn đang nấu cơm à?” Tống Tiểu Thụ có chút ngại ngùng, đứng ngồi không yên.

“Hay là bọn ta về trước nhé?” Tôn Nhị Nha vội vàng đề nghị.

Tống Miên xắn tay áo đang gọt vỏ bí đỏ, nghe vậy cười đáp: “Ăn thêm chút đi, chúng ta phải bận rộn cả buổi đấy, đồ trên trấn đắt đỏ, không nỡ bỏ tiền ra mua đâu, đến lúc đó đói bụng thì khó chịu lắm.”

Tôn Nhị Nha vội vàng phụ bóc tỏi.

Bữa sáng nhanh chóng làm xong, nghĩ có thêm hai người, Tống Miên xào thêm món cà tím.

“Bấy nhiêu có đủ không?” Văn Lan không chắc chắn hỏi.

Tống Tiểu Thụ vội vàng nói: “Bọn ta ăn rồi, một chút là đủ rồi.”

Lương thực nhà ai cũng đều quý giá, chứ đừng nói đến bát cháo gạo trắng đặc sệt thế này. Nhìn bát tô lớn được múc đầy ắp, hắn ta lại càng cảm thấy ngồi trên ghế mà khó chịu như ngồi trên đinh.

Lúc này, ánh ban mai tờ mờ, trong màn sương xám xịt, loáng thoáng có thể nhìn rõ mọi vật.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương