Nhật Ký Nuôi Gia Đình Sau Khi Bị Xét Nhà

Chương 45

Trước Sau

break

Nhìn những chiếc ghế đẩu gãy chân sứt mẻ của Tống gia, Tống Tiểu Thụ cảm thấy đã đến lúc mình có chỗ dùng rồi.

“Nhà nhị ca ta làm nghề mộc, đợi ta về sẽ bảo huynh ấy đóng cho mọi người một bộ bàn ghế. Người nhà với nhau, gỗ mình tự lo thì tiền công mười văn, còn nếu nhà huynh ấy lo gỗ thì chỉ tính giá vốn thôi. Quan hệ chúng ta thân thiết thế này, hơn nữa giờ cũng chẳng phải lễ tết gì, nhị ca ta cũng đang rảnh.”

Mắt Tống Phó Tuyết sáng rực lên: “Thế thì tốt quá, việc này nhờ cả vào cháu đấy.”

Ông ngẫm nghĩ một chút rồi dặn dò thêm: “Đóng thêm cho Miên Miên một cặp tủ đầu giường nữa, để đồ cho tiện.”

Trong lúc hai người trò chuyện, Tôn Nhị Nha đã xì xụp ăn ngon lành.

Nàng ấy không ngớt lời khen ngợi: “Giờ ta tin nhà ngươi kiếm được tiền chắc chắn là do bản lĩnh lớn rồi. Bí đỏ này là nhà ta mang sang đúng không? Sao ngươi làm lại ngon thế này chứ?”

Tống Miên đẩy đĩa cà tím về phía nàng ấy, ra hiệu cho nàng ấy ăn.

“Ta không thích ăn cà tím.” Tôn Nhị Nha thở dài.

Nàng ấy nhìn thấy cà tím là phát ngán, nhưng nghĩ đến đây là món Tống Miên làm, nàng ấy lại không kìm được muốn nếm thử.

Tống Tiểu Thụ lén đá nàng ấy dưới gầm bàn, nàng ấy sắp ăn hết thức ăn của người ta rồi!

Tôn Nhị Nha ngẩng đầu lên: “Làm gì thế?”

Nàng ấy chỉ vào đĩa cà tím, cười híp mắt nói: “Thụ ca chàng cũng ăn đi, món Miên Miên xào ngon thật đấy, ta không nhịn được.”

Tống Tiểu Thụ ôm trán, hắn ta đang nhắc nhở nàng ấy đừng ăn nữa cơ mà.

Tống Miên lại cảm thấy Tôn Nhị Nha rất chân thành. Lúc nàng ấy giúp đỡ việc gì, sẽ nghĩ đến chuyện nhà nàng không có phấn may mà trực tiếp mang tới; thích ăn món nàng nấu thì ăn đến hai má phồng lên, rất đáng yêu.

“Đang tuổi ăn tuổi lớn, thích ăn thì cứ ăn nhiều một chút.” Đặt ở hiện đại, cũng chỉ mới là độ tuổi lớp 9, lớp 10.

Nhưng ở thời đại này thì đã thành thân, sắp sinh con đẻ cái rồi.

Đáng sợ thật.

Quả thực không dám nghĩ tới nữa.

Tôn Nhị Nha cũng biết không thể ăn nhiều quá, bèn chuyển sang húp cháo từ tốn, miệng vẫn không ngớt lời khen: “Miên Miên nấu ăn ngon quá đi!”

Mấy người ăn cơm xong bèn vội vàng đi lên trấn.

Đợi đến khi tới dưới gốc cây ngô đồng, lại phát hiện chỗ nàng vẫn thường đứng bày hàng đã bị một phụ nhân khác chiếm mất rồi.

Tống Miên đẩy xe hàng, liếc nhìn về phía phụ nhân kia một cái, bà ta bèn trừng mắt lại với vẻ mặt đầy hung hãn.

Nàng không muốn gây chuyện, bèn cùng Tống Phó Tuyết nhích sang bên cạnh một chút, miễn là ké được chút bóng râm là được.

Tôn Nhị Nha vội vàng đặt gùi xuống ngay cạnh nàng.

Gùi của bọn họ chẳng cần sắp xếp gì nhiều, nhưng xe đẩy của Tống Miên thì phải bày biện từng chút một. Tống Tiểu Thụ bèn xúm vào giúp lấy đồ đạc, chạy ngược chạy xuôi lo liệu.

Tống Miên cảm ơn hắn ta. Vừa mới bày xong sạp hàng thì đã nghe thấy giọng nói hoạt bát của Triệu Bác Sinh vang lên: “Tống tiểu huynh đệ, tối qua ta về nhà, nghe phụ thân ta nói ngươi có ghé qua. Vải mua thế nào, có hài lòng không?”

“Rất hài lòng.” Nàng gật đầu.

Triệu Bác Sinh lải nhải tiếp: “Ngươi hài lòng là tốt rồi. Ngươi từng đọc sách, hay là đi cùng ta đến tư thục học tiếp đi?”

Hắn ta nhìn sang với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Ngươi trông tuấn tú thế này, lúc dạm ngõ nói chuyện cưới xin chắc chắn chẳng gặp khó khăn gì đâu nhỉ.”

Tống Miên: “…”

Mọi người: “…”

Thôi đừng nói nữa, người đứng trước mặt hắn ta là một tiểu cô nương đấy.

Tống Miên lắc đầu bật cười. Nàng tuổi còn nhỏ, cơ thể mới bắt đầu nảy nở, mặc nam trang vào trông chẳng có chút gì gượng gạo, nhưng hiếm có ai nhìn nhầm như vậy, hắn ta chính là người đầu tiên.

“Đúng vậy, người đến làm mai sắp đạp nát ngưỡng cửa nhà ta rồi.” Nàng lật mặt chiếc bánh, trong lòng có chút không nỡ dập tắt niềm vui của Triệu Bác Sinh.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương