Chuyển ngữ: Shy
-
Những bóng cây đan xen chằng chịt che khuất ban công, ánh sáng và âm thanh mơ hồ từ hội trường phồn hoa len lỏi vào đêm hè se lạnh.
Đại thọ của ông nội và sinh nhật của anh bạn trai bí mật vô tình trùng nhau. Mặc dù sinh nhật tuổi 20 quan trọng hơn, và đây cũng là lần đầu tiên Lục Bác Tây đón sinh nhật kể từ khi hai người yêu nhau, nhưng máu mủ tình thâm, Lê Kiến Khanh không còn lựa chọn nào khác, đành phải ngoan ngoãn tham dự tiệc thọ của ông nội.
Giữa chừng, Lê Kiến Khanh xách váy, trốn khỏi sảnh tiệc lộng lẫy náo nhiệt, nấp ở ban công sân vườn gọi điện cho Lục Bác Tây: “Sinh nhật vui vẻ nhé. Thôi mà, anh biết em không còn cách nào khác, vắng mặt sẽ bị mẹ em mắng chết mất…”
Lê Kiến Khanh mặc một chiếc váy dạ hội cao cấp phối màu đen trắng, thân váy đính kim cương cầu kỳ, mái tóc xoăn dài màu nâu hạt dẻ dày dặn xõa sau vai. Cả người cô tỏa sáng lấp lánh, mang đậm phong thái của một nàng công chúa ngọt ngào vô đối.
Dù cô hết lời nũng nịu, Lục Bác Tây vẫn không vui. Phép thuật của Lọ Lem chỉ kéo dài đến 12 giờ, còn sự kiên nhẫn của công chúa chỉ có thể duy trì trong nửa tiếng: “Được rồi, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu nha!”
Bộ trang phục này rất được lòng người lớn, ông bà nội vừa nhìn thấy Lê Kiến Khanh là cười hớn hở. Vấn đề duy nhất là nó quá nặng, cô mặc vào mà mệt muốn chết.
Đêm càng về khuya sương càng nặng, chiếc váy không tay không ngăn được hơi lạnh. Váy dạ hội cắt may vừa vặn, duy chỉ có phần ngực là bó sát lấy đôi gò bồng đảo của Lê Kiến Khanh. Cô vừa nói chuyện, vừa nắm lấy mép váy kéo lên một chút.
Phía sau có tiếng động, cửa được nhân viên phục vụ mở ra, một đôi nam nữ có diện mạo hơn người bước vào ban công.
Lê Kiến Khanh quay người lại, hơi ngượng ngùng buông tay xuống: “Chị, anh rể.”
Người tới là chị ruột của Lê Kiến Khanh, Lê Nhược Chiêu. Đi bên cạnh cô ấy là vị hôn phu, Lục Vi Chi.
Giữa mày Lê Nhược Chiêu phảng phất nỗi u sầu, nhưng Lục Vi Chi lại mang vẻ mặt thản nhiên. Dù vậy, Lê Kiến Khanh cũng chỉ dám nhìn thẳng vào anh một cách lịch sự.
Người đàn ông có đôi lông mày sắc sảo, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy. Khi ánh mắt Lê Kiến Khanh chạm phải anh, cô nhanh chóng dời đi, chủ động nhường chỗ: “Hai người có chuyện cần nói à, em vào trước đây.”
Lê Nhược Chiêu gật đầu.
Lê Kiến Khanh lách người vào sảnh tiệc, cảm giác tội lỗi của cô giảm đi đáng kể, cô hùng hồn nói với Lục Bác Tây: “Xem đi, chẳng phải anh trai anh cũng vắng mặt trong sinh nhật anh hay sao? Đâu phải lỗi của một mình em đâu.”
“Anh muốn anh ấy đến làm gì?” Cậu chủ nhỏ nhà họ Lục vốn dĩ ngông cuồng, hiếm khi cậu lộ ra vẻ buồn bực: “Anh chỉ muốn em thôi, bé cưng.”
Lê Kiến Khanh lại mềm lòng một cách chẳng có tiền đồ gì.
Mềm lòng thì mềm lòng, nhưng nếu bảo Lê Kiến Khanh bất chấp tất cả chạy đến nhà họ Lục để mừng sinh nhật Lục Bác Tây thì vẫn rất không thực tế. Cô là kẻ lười biếng, vừa nghĩ đến việc hành động này cần tốn sức để che mắt mọi người, cô lập tức dứt khoát từ bỏ.
Theo cha mẹ trở về nhà họ Lê, Lê Kiến Khanh tận hưởng cảm giác ngâm mình trong bồn tắm massage. Cô đã đứng trên đôi giày cao gót cả một buổi tối, việc thư giãn chân tay dĩ nhiên thoải mái hơn nhiều so với việc đi đón sinh nhật cùng bạn trai. Dù sao thì ngay cả khi gặp mặt, họ cũng chẳng thể làm gì được.
Lê Kiến Khanh nghĩ như vậy, toàn thân ướt đẫm bước ra khỏi bồn tắm, đi đến trước gương.
Người trong gương mặt hoa da phấn, vòng eo thon gọn không đầy một nắm tay, nhưng bộ ngực lại đầy đặn bất thường.
Lê Kiến Khanh dùng một tay nâng lên, cảm nhận được sức nặng trĩu: “Chẳng làm được gì cả, thật đáng ghét!”
Trước mặt người khác, Lê Kiến Khanh là nàng công chúa nhỏ có ngoại hình thanh thuần, cử chỉ tao nhã.
Dù tính tình có chút kiêu kỳ, nhưng nhìn chung vẫn là một cô gái ngoan ngoãn lớn lên trong lồng kính.
Lục Bác Tây tin tưởng tuyệt đối vào điều này, không hề vượt quá giới hạn. Quen nhau nửa năm, mối quan hệ chỉ dừng lại ở ôm hôn.
Lê Kiến Khanh thay đồ ngủ, sấy khô tóc rồi nằm lên giường. Căn phòng yên tĩnh chỉ có một mình cô, cô không tự chủ được mà đưa tay xuống dưới chăn, xoa nắn bầu ngực mềm mại vốn không hề tương xứng với kích thước bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của mình.