Chuyển ngữ: Shy
-
Động tác của Lê Kiến Khanh rất thuần thục, cô đã biết cách xoa nắn thế nào để bản thân cảm thấy thoải mái nhất.
Bản tính của Lê Kiến Khanh có lẽ hoàn toàn trái ngược với những gì Lục Bác Tây vẫn tưởng. Ham muốn tìиɧ ɖu͙© của cô rất mạnh mẽ, từ thời trung học, cô đã cần phải tự thỏa mãn mỗi ngày mới có thể ngủ ngon.
Nhiều bạn bè thuộc giới phú nhị đại của Lê Kiến Khanh đã đi du học từ cấp hai, cấp ba, sớm đã thực hiện được tự do tìиɧ ɖu͙©, đêm đêm ca hát vui vẻ biết bao. Còn cô thì khổ sở vì sự canh giữ nghiêm ngặt của phụ huynh đã lâu. Lên đại học mới quen được anh bạn trai Lục Bác Tây này, yêu đương bí mật thì không nói, đằng này bạn trai lại là người yêu bằng tình cảm nhưng dừng lại ở lễ nghĩa.
Gò má Lê Kiến Khanh ửng hồng, cô cắn môi, nơi huyệt nhỏ có dòng dịch thể ấm nóng tuôn ra. Cô lấy từ ngăn kéo bí mật ở tủ đầu giường ra một món đồ chơi, đặt vào vùng nhạy cảm phía dưới.
Món đồ chơi nóng lên và rung động, kí©ɧ ŧɧí©ɧ hạt mầm âm vật của Lê Kiến Khanh. Cô sung sướиɠ ngửa đầu ra sau, nhưng trong thâm tâm vẫn cảm thấy chưa đủ, đồ chơi và người thật rốt cuộc vẫn có sự khác biệt.
Đôi mắt Lê Kiến Khanh long lanh ánh nước, trong lúc ánh mắt đảo quanh, cô bỗng nảy ra một ý định táo bạo. Cô mở camera trước, đặt vào giữa hai chân, chụp một bức ảnh từ dưới lên trên.
Lê Kiến Khanh chưa từng làm chuyện dụ dỗ như thế này bao giờ, khi ánh đèn flash lóe lên, chính cô cũng cảm thấy xấu hổ. May mà ảnh chụp rất đẹp, vùng kín kiều diễm ướt át, cô vừa xoa nắn ngực mình, trông vừa làm bộ làm tịch lại vừa gợi cảm.
Lê Kiến Khanh vô cùng đắc ý, điện thoại báo pin yếu, màn hình tối sầm lại, cô vội vàng chia sẻ cho Lục Bác Tây, để lại lời nhắn: [Cho anh trai xem nè.]
Món đồ chơi tự động điều chỉnh cường độ, một lực hút mạnh mẽ ập lên âm vật của Lê Kiến Khanh, điện thoại rơi xuống nệm giường, cô tập trung tận hưởng cảm giác được mυ"ŧ mát.
Lê Kiến Khanh nhắm mắt lại, bắt đầu bước vào giai đoạn ảo tưởng tìиɧ ɖu͙© để trợ hứng, lẽ ra nam chính phải là Lục Bác Tây.
Người đàn ông cao lớn tráng kiện đè cô trên giường, thắt lưng thúc mạnh một cái, đâm xuyên qua cô. Trong hình ảnh hiện lên trong đầu, Lê Kiến Khanh mê đắm mở mắt ra, nhìn thấy một khuôn mặt điển trai và lạnh lùng.
Lục Vi Chi.
Sai rồi! Lê Kiến Khanh giật mình, nhưng trớ trêu thay, hôm nay hệ thống ảo tưởng và cơ thể của cô đều không nghe theo chỉ huy. Sự xuất hiện không nên có của Lục Vi Chi dường như càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ tìиɧ ɖu͙© trong cô, huyệt nhỏ co thắt dữ dội.
Đầu óc Lê Kiến Khanh trống rỗng, cô đạt cực khoái trong tình cảnh như vậy. Cô nằm thở hổn hển trên giường, đợi đến khi lấy lại tinh thần, cô vuốt ngực, vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Sao cô lại có thể nhớ đến Lục Vi Chi vào lúc này chứ, anh là vị hôn phu của chị gái, cũng là anh trai của bạn trai cô. Thật là đại nghịch bất đạo.
Chắc chắn là vì tối nay vừa mới gặp anh xong, khuôn mặt của Lục Vi Chi không thể không gây ấn tượng sâu sắc, chỉ có vậy thôi, không đại diện cho điều gì cả. Lê Kiến Khanh tự an ủi mình, ảo tưởng tìиɧ ɖu͙© là không có tội.
Điện thoại vẫn im lìm nằm trên giường, Lê Kiến Khanh sau đó mới nhận ra điều này, có chút không hài lòng. Điều này khác xa với phản ứng của Lục Bác Tây mà cô dự đoán.
Lục Bác Tây là một chàng trai trẻ đang tuổi sung sức, tuy không táy máy tay chân với Lê Kiến Khanh, nhưng mùa hè cô mặc váy, lúc cúi người vô tình để lộ khe ngực, cậu cũng sẽ nhìn chằm chằm không rời mắt.
Lê Kiến Khanh dự đoán Lục Bác Tây khi nhận được bức ảnh táo bạo của cô sẽ vô cùng phấn khích, ngay đêm nay sẽ lái xe đến dưới lầu nhà họ Lê, chờ cô như một chú chim nhỏ lao xuống lầu.
Lê Kiến Khanh nhíu mày: “Cái gì vậy chứ, một chút phản ứng cũng không có, Lục Bác Tây anh chết chắc rồi.”
Lê Kiến Khanh vớ lấy điện thoại, mở giao diện ra, đang định hỏi tội. Khung chat trên cùng vẫn dừng lại ở câu “Cho anh trai xem nè” mà cô đã gửi.
Đợi đến khi nhìn rõ tên đối phương, toàn bộ máu trong người Lê Kiến Khanh như đông cứng lại.
Cái chết đến thường rất lặng lẽ. Cái chết về mặt xã hội cũng không ngoại lệ.