Chuyển ngữ: Shy
-
Xong đời rồi.
Những dấu chấm than như đàn chim bị đánh động, lướt qua tâm trí Lê Kiến Khanh. Cô bật dậy, ham muốn tìиɧ ɖu͙© tan biến không còn dấu vết.
Lê Kiến Khanh vội vàng bấm vào khung chat, thu hồi đã không còn kịp nữa, cô chỉ có thể xem lại thảm án loạn luân này. Cô vốn dĩ luôn để Lục Bác Tây ở chế độ ưu tiên (ghim đầu trang), nên vừa rồi cô không hề suy nghĩ mà bấm thẳng vào cuộc trò chuyện nằm trên cùng.
Nhưng Lê Kiến Khanh đã quên mất rằng vì tối nay hai người cãi nhau, cô đã giận dỗi hủy bỏ chế độ ưu tiên của Lục Bác Tây, thế nên khung chat tự động sắp xếp theo thứ tự thời gian.
Lục Vi Chi chưa bao giờ gửi tin nhắn cho Lê Kiến Khanh, họ kết bạn hoàn toàn là vì lịch sự, để làm một cái xác không hồn trong danh sách bạn bè của nhau.
Tối nay cũng không phải Lục Vi Chi gửi tin nhắn cho Lê Kiến Khanh, mà là điện thoại của Lê Nhược Chiêu hết pin, chị đã mượn điện thoại của anh: “Kiến Khanh, có phải em để quên vòng tay không?”
Lê Kiến Khanh lâu không trả lời, Lê Nhược Chiêu gửi một đoạn tin nhắn thoại: “Thôi bỏ đi, chị cất giúp em vậy.”
Tin nhắn này dừng lại ở một tiếng trước.
Mặt Lê Kiến Khanh trắng bệch như tờ giấy, cô hy vọng Lê Nhược Chiêu đã trả lại điện thoại cho Lục Vi Chi. Ảnh tự sướиɠ lúc tự thỏa mãn bị anh rể nhìn thấy đã đáng sợ rồi, nếu bị cả chị gái và anh rể cùng nhìn thấy, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Vì chuyện này, Lê Kiến Khanh nơm nớp lo sợ, cả đêm không ngủ được. À không, chính xác là nửa đêm, nửa đêm về sáng cô quá mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi trong lo âu.
Trong mơ, người nhà chỉ tay vào mũi Lê Kiến Khanh mắng cô là hồ ly tinh.
Sáng hôm sau, Lê Kiến Khanh tỉnh dậy, tay vẫn còn nắm chặt điện thoại, màn hình đen phản chiếu quầng thâm dưới mắt cô.
Người làm lên lầu mời Lê Kiến Khanh xuống: “Cô chủ nhỏ, xuống ăn sáng thôi ạ.”
Lê Kiến Khanh sửa soạn trang điểm xong xuôi, ngồi xuống bàn ăn, thở dài một tiếng.
Mấy ngày trước cùng bạn bè xem lại phim “Một Thoáng Mộng Mơ”, Lê Kiến Khanh còn đầy vẻ căm phẫn mà chỉ trích hành vi trà xanh của Tử Lăng, mắng nhiếc quan điểm tình cảm kiểu “Anh chỉ mất đi một cái chân, còn cô ấy mất đi cả tình yêu”.
Giờ thì hay rồi, chính cô lại trở thành nữ phụ độc ác với vẻ mặt ngu ngốc và xấu xa, mưu toan phá hoại cuộc hôn nhân tốt đẹp của chị gái.
Sáng nay Lục Bác Tây đã đến nhà họ Lê, lấy danh nghĩa đến thăm ông nội Lê để lấy lòng cha mẹ Lê Kiến Khanh. Bởi vì Lê Kiến Khanh đã nói, ngày anh đạt được số điểm mục tiêu cũng chính là lúc họ công khai.
Lục Bác Tây vốn dĩ kiêu ngạo không coi ai ra gì ở bên ngoài, nhưng trước mặt mẹ Lê thì lại khép nép vô cùng, dỗ dành bà rất vui vẻ.
Chỉ là, Lục Bác Tây nhận ra bạn gái mình dường như có chút không vui: “Bé cưng, em sao thế?”
“Không có gì.” Lê Kiến Khanh chống cằm, dưới gầm bàn véo Lục Bác Tây một cái: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, ở nhà em đừng gọi em là bé cưng.”
Đối với Lục Bác Tây, Lê Kiến Khanh vừa thấy chột dạ vừa thấy giận lây, nếu không phải cậu cãi nhau với cô, cô đã không phạm sai lầm.
Người làm đứng chờ bên bàn ăn cung kính chào hỏi: “Cô chủ, cậu nhà.”
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp tự nhiên: “Ừ.”
Khác với vẻ hùng hồn trước mặt Lục Bác Tây, khi Lục Vi Chi đi ngang qua sau lưng Lê Kiến Khanh, toàn thân cô đều căng cứng lại.
Được rồi, Lê Kiến Khanh thừa nhận, cô luôn có chút sợ hãi người anh rể này. Thật ra, Lục Vi Chi không thuộc tuýp người nghiêm khắc, nhưng có lẽ do khí chất bẩm sinh, đôi khi một ánh mắt hờ hững của anh cũng khiến người ta cảm thấy áp lực.
Lục Vi Chi và Lê Nhược Chiêu ngồi xuống phía đối diện Lê Kiến Khanh. Nghĩ đến bức ảnh khỏa thân đầy dâm dục của mình và khung chat im lìm kia, cô liên tục uống nước cam để che giấu sự hoảng loạn.
May mắn là Lục Vi Chi mắt không nhìn nghiêng, không mấy chú ý đến cô.
Lục Bác Tây nhắc nhở: “Ly này là của anh.”
Lê Kiến Khanh bị sặc, ho khan gây ra tiếng động, lúc này Lục Vi Chi mới đưa mắt nhìn qua một cái.
Cả khuôn mặt Lê Kiến Khanh đỏ bừng lên.
Ánh mắt này bình thường không có gì lạ, Lục Vi Chi nhanh chóng thu hồi lại. Lục Bác Tây rút mấy tờ khăn giấy, nhưng không tiện trực tiếp lau cho Lê Kiến Khanh.
Lê Kiến Khanh giật lấy từ cậu, nghiêng người che miệng ho. Ngón tay cái chạm vào gò má nóng bừng, tạ ơn trời đất, việc sặc nước đã cho cô một lý do chính đáng để đỏ mặt.
Lê Kiến Khanh thầm hạ quyết tâm, nhất định phải xử lý tốt vết nhơ này. Nếu bị hiểu lầm là đang quyến rũ anh rể, cô sẽ không ngóc đầu lên nổi trước mặt Lục Vi Chi và Lê Nhược Chiêu cả đời mất.
Được biết Lục Vi Chi sẽ ở lại đến tối. Ăn sáng xong, Lê Kiến Khanh bỏ mặc Lục Bác Tây, lấy cớ nghỉ ngơi để quay về phòng.