Chuyển ngữ: Shy
-
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, Lê Kiến Khanh bước xuống lầu một lần nữa. Cô mang theo tâm thế quyết tử bước từng bước xuống cầu thang. Lúc này, Lục Bác Tây và Lục Vi Chi đang trò chuyện ở phòng khách.
Hai người đàn ông đều cao ráo, chân dài, diện mạo vô cùng thuận mắt. Lục Vi Chi chỉ lớn hơn Lục Bác Tây năm tuổi, nhưng lại mang phong thái của một người anh thực thụ.
Đối mặt với Lục Vi Chi, vẻ ngông cuồng của Lục Bác Tây giảm bớt hẳn, nhưng đó không phải là kết quả của việc cậu cố ý thu mình, mà là bị áp chế một cách tự nhiên.
Lê Kiến Khanh và Lục Bác Tây có một điểm chung, họ đều không phải là con của chính thất. Điểm khác biệt là khi Lục Bác Tây sinh ra, mẹ đẻ của cậu đã vào làm chủ nhà họ Lục, nên vừa chào cậu đã nhận được sự công nhận của gia tộc. Còn Lê Kiến Khanh thì phải lưu lạc bên ngoài làm con riêng mấy năm, sau này khi em trai ra đời, cô và mẹ mới được nhà họ Lê đón nhận.
Công bằng mà nói, bà cả đối xử với Lê Kiến Khanh cũng khá tốt. Suy cho cùng, có người đàn bà nào lại muốn chia sẻ chồng với kẻ thứ ba, rồi sống cùng con riêng dưới một mái nhà chứ? Bà cả không bạc đãi cô đã là nhân từ lắm rồi. Chính vì điểm này, cô không thể làm ra chuyện tranh giành miếng bánh của chị gái.
Tuy nhiên, bao năm qua, bà cả vẫn không quên bóng gió nhắc nhở Lê Kiến Khanh rằng: Làm ŧıểυ thư nhà họ Lê hưởng vinh hoa phú quý thì được. Nhưng chỉ cần ghi nhớ, cô vĩnh viễn không được tranh giành với anh trai và chị gái.
Cô vĩnh viễn không bằng anh trai và chị gái.
Lê Kiến Khanh mím môi. Không cần bà cả nói, chính cô cũng biết điều đó. Cô không có chí lớn, chỉ muốn sống qua ngày, huyết thống, học vấn hay năng lực đều không thể đặt lên bàn cân so sánh với Lê Nhược Chiêu.
Sự tương phản giữa Lục Bác Tây và Lục Vi Chi càng nhắc nhở Lê Kiến Khanh rằng, ngay cả bạn trai cô cũng không bằng người của Lê Nhược Chiêu.
Lục Bác Tây có ngoại hình xuất chúng, vốn đã là nhân vật phong vân ở trường, nhưng khi đứng cạnh anh trai mình, cậu vẫn có cảm giác không đủ tầm.
Chưa nói đến khí chất thanh lịch trưởng thành, chỉ xét riêng về gương mặt, cũng không nói rõ được là kém ở điểm nào.
Bản thân Lê Kiến Khanh là con riêng, cô thầm ghét thuyết định mệnh về xuất thân, nhưng lại phải thừa nhận rằng, mỗi cử chỉ của trưởng tử nhà họ Lục đều toát lên vẻ cao quý và uy nghiêm vượt trội.
Chỉ có người như vậy mới khiến bà cả vốn mắt cao hơn đầu coi việc chiêu mộ anh làm con rể hiền là một chuyện đáng tự hào.
Lê Kiến Khanh lắc lắc đầu, so với việc đính chính mà cô sắp làm, những cảm xúc này chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
Cô giả vờ như không có chuyện gì đi xuống lầu, cuộc trò chuyện giữa Lục Vi Chi và Lục Bác Tây cũng vừa đi đến hồi kết.
Lục Bác Tây như có mắt sau lưng: “Kiến Khanh, tìm anh có việc à?”
“À, em chỉ là… Muốn nói với anh về chuyện môn tự chọn thôi.” Lê Kiến Khanh bịa chuyện.
Lục Vi Chi vỗ vai em trai, ra hiệu kết thúc: “Đó là ý kiến của tôi và cha, cậu cứ suy nghĩ kỹ đi.”
“Em biết rồi, cảm ơn anh.” Lục Bác Tây gật đầu.
Người mà Lê Kiến Khanh thực sự muốn nói chuyện là Lục Vi Chi, nhưng cô không thể nói thẳng trước mặt Lục Bác Tây, đành trơ mắt nhìn Lục Vi Chi rời đi, nuốt ngược những lời đã chuẩn bị sẵn vào trong.
Lê Kiến Khanh đợi cả ngày, cuối cùng cũng đợi được lúc Lục Vi Chi đi riêng một mình, anh đi ra vườn sau để nghe điện thoại.
Cô chớp thời cơ, âm thầm bám theo sau lưng anh.
Lục Vi Chi cúp điện thoại, quay người lại thì chạm mặt Lê Kiến Khanh.
Lúc đầu cô gái không nói gì, nhưng lại lộ ra vẻ rất muốn nói, đôi mắt long lanh nhìn anh đầy mong đợi.
Lục Vi Chi dừng lại: “Có chuyện à?”
Lê Kiến Khanh ra hiệu cho Lục Vi Chi đi thêm vài bước để nói chuyện riêng: “Anh rể, em có chuyện muốn nói với anh.”
Lục Vi Chi đi theo Lê Kiến Khanh vào sâu trong vườn.
Sau khi đứng yên lại, cô hít một hơi thật sâu, nói với tốc độ cực nhanh: “Chuyện là thế này, tối qua em có lướt web đen, thấy ảnh khỏa thân của một nữ diễn viên rất đẹp nên định tiện tay gửi cho bạn, không ngờ lại bấm nhầm, gửi sang cho anh.”
Trong cái rủi có cái may, bức ảnh tối qua chỉ chụp đến cằm của Lê Kiến Khanh, cô không để lộ mặt, vì vậy vẫn còn cơ hội để xoay chuyển tình thế.
Cô hoàn toàn không dám nhìn biểu cảm của Lục Vi Chi, nói một mạch: “Em biết đây là sơ suất của em, lướt web đen là em không đúng, gửi nhầm cho anh rể lại càng sai trái hơn, thật sự vô cùng vô cùng vô cùng vô cùng xin lỗi anh, mong anh đừng chấp nhặt với em.”
Lê Kiến Khanh dùng liên tiếp bốn từ “vô cùng”, chỉ là nhận lỗi thôi mà, cô quá thành thạo rồi.
Hồi nhỏ cô còn dám giở tính công chúa trước mặt ông cụ Lê mà ai cũng sợ, và thường có thể nhanh chóng nhận lỗi trước khi ông bà nội hết kiên nhẫn và nổi giận với mình.
Thái độ của Lê Kiến Khanh rất chân thành, chỉ thiếu nước cúi đầu 90 độ trước Lục Vi Chi nữa thôi.
Tất nhiên là cô thực sự muốn làm vậy, cảm giác thâm sâu khó lường trên người Lục Vi Chi còn khiến cô sợ hãi hơn cả nguy cơ bị bại lộ chuyện xấu.
Lòng tự trọng và thể diện đã chống đỡ cho sống lưng của Lê Kiến Khanh. Sau khi nói xong một hơi, cuối cùng cô cũng dám ngước mắt nhìn thẳng vào Lục Vi Chi, mong chờ anh nói một câu: “Hóa ra là vậy, không sao đâu.”
Lớp trang điểm của Lê Kiến Khanh đã được thiết kế rất tỉ mỉ, cô đã dành cả buổi ở trong phòng để chăm chút cho nó.
Trông thì có vẻ như mặt mộc tự nhiên, nhưng thực chất từng chi tiết trên khuôn mặt đều đầy rẫy tâm cơ, khó hơn trang điểm đậm gấp trăm lần.
Cô biến đôi mắt hạnh vừa to vừa tròn theo hướng mắt nai con ngây thơ, lớp nền trắng trẻo thanh khiết, phấn hồng được quét nhẹ một lớp mỏng trên đầu mũi.
Ngay cả lần hẹn hò đầu tiên với Lục Bác Tây, Lê Kiến Khanh cũng chưa từng tốn nhiều tâm sức như vậy.
Hy vọng Lục Vi Chi có thể nhìn thấu vẻ ngoài mà tin rằng cô thực sự vô tội và vô hại.
Lục Vi Chi không lập tức trả lời cô.
Ánh nắng ban trưa rực rỡ đổ xuống, chiếu rọi một góc vườn sáng rực, những loài cây quý hiếm mang màu sắc rực rỡ, Lục Vi Chi là tông màu lạnh duy nhất giữa sự rực rỡ đó.
Lục Vi Chi im lặng không quá mười giây, nhưng Lê Kiến Khanh cảm thấy dài như cả một thế kỷ.
Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô, một sự dò xét lạnh lẽo, không mang theo chút cảm xúc nào.
Van phun nước trên thảm cỏ bắt đầu hoạt động theo giờ định sẵn, những tia nước bắn tung tóe làm ướt gấu váy của Lê Kiến Khanh, lớp vải trắng dính sát vào bắp chân cô.
Cô đi đôi sandal quai mảnh, đón nhận cái nhìn của Lục Vi Chi, những ngón chân tròn trịa lộ ra ngoài không tự chủ được mà co quắp lại.
Giọng nói của Lục Vi Chi nhàn nhạt: “Trên xương quai xanh của nữ diễn viên đó… Cũng có bốn nốt ruồi sao?”
Trên xương quai xanh của Lê Kiến Khanh có bốn nốt ruồi cực nhỏ.
Cô kinh ngạc nhìn Lục Vi Chi, lời nói dối chuẩn bị cả ngày trời bỗng chốc sụp đổ.
Cô nhanh chóng lấy tay che xương quai xanh của mình lại, sắc đỏ bừng lan tỏa khắp gò má.
Nếu lúc này bên cạnh Lê Kiến Khanh là sông ngòi hay biển cả, cô thà nhảy xuống tự vẫn cho xong.