Nhìn Mầm Biết Cây

Chương 5: Mất mặt

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Vị trí Lê Kiến Khanh chọn không được tốt cho lắm, bọt nước bắn tung tóe lên người Lục Vi Chi. Anh đang mặc quần dài, theo lý mà nói sau khi bị ướt sẽ khó chịu hơn cô nhiều, nhưng anh vẫn không hề di chuyển chỗ ngồi.

Lê Kiến Khanh hoàn toàn không thể cử động, gương mặt cô chuyển từ đỏ sang trắng, rồi lại từ trắng sang đỏ.

Chỉ bằng một câu nói, một ánh nhìn không chút sắc dục của Lục Vi Chi đã lột sạch lớp ngụy trang của cô, khiến cô lúc này như đang trần trụi đứng trước mặt anh.

Lê Kiến Khanh không còn quản được nhiều như vậy nữa, theo phản xạ bản năng, cô nhấc cánh tay che chắn trước ngực mình: “Anh đã thấy rồi!”

Cô bắt đầu đổi trắng thay đen: “Em đã nói là em không cố ý mà, anh không nên vạch trần chứ…”

Lục Vi Chi thản nhiên nói: “Nếu hôm nay em không cố tình chạy tới đây, tôi cũng sẽ không vạch trần em.”

Trong lòng Lê Kiến Khanh tự biết rõ, dáng vẻ vô tội như sắp khóc lúc nãy của mình cực kỳ giả tạo.

Nhưng giả tạo thì đã sao, những bậc trưởng bối trong nhà có ai mà không thích cái chiêu này của cô chứ?

Chỉ là Lê Kiến Khanh không biết rằng, luận về độ giả tạo, dáng vẻ một tay ôm ngực hiện tại của cô cũng chẳng kém cạnh là bao.

Đôi gò bồng đảo của cô vốn đã căng đầy, chỉ cần nâng nhẹ, cổ áo không quá thấp cũng để lộ ra một rãnh sâu hút mắt.

Lục Vi Chi thu hết vào tầm mắt, sự giễu cợt trong mắt càng sâu hơn, nhưng cảm xúc của anh luôn không để lộ ra ngoài. Lê Kiến Khanh không hề hay biết, vẫn đang chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn giữa xấu hổ và giận dữ.

Khi Lê Kiến Khanh mím môi, bên khóe miệng hiện ra hai lúm đồng tiền nông nông, cô chính là kiểu người có ngoại hình ngọt ngào thanh thuần đầy tính lừa dối.

Những người đàn ông, đàn bà mưu đồ diễn kịch trước mặt Lục Vi Chi nhiều như núi như biển, những chuyện bằng mặt không bằng lòng trong các gia tộc lớn anh còn thấy nhiều hơn. Kiên nhẫn của Lục Vi Chi có hạn, không có hứng thú phân biệt bộ mặt thật giả của một Lê Kiến Khanh: “Em không cần phải giải thích quá nhiều để che đậy đâu. Bất kể em là cố ý hay vô tình, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”

“Cảm ơn.” Lê Kiến Khanh do dự hạ cánh tay xuống: “Nhưng em phải nói lại một lần nữa, em… Là… Vô… Tình… Đấy nhá.”

Lê Kiến Khanh dũng cảm nhìn thẳng vào Lục Vi Chi, nhấn mạnh từng chữ để tăng thêm sức thuyết phục, giống như nhất định phải ép anh tin tưởng mới thôi. Hình ảnh của cô trong lời kể của người nhà họ Lê lập tức hiện lên: Một nàng công chúa nhỏ được nuông chiều từ bé.

Từ khi mới vào đại học, Lục Vi Chi đã bộc lộ tài năng có thể một mình đảm đương một phía trong gia tộc, anh thiếu đi sự đồng cảm với những cô gái kiêu kỳ, tùy hứng như Lê Kiến Khanh: “Tôi có thể đi được chưa?”

Trong lòng Lê Kiến Khanh vẫn còn không ít nghi ngại, cô phải làm sao để đảm bảo chuyện này sẽ thực sự trôi qua đây?

Nhưng cô cũng không mặt mũi nào ở lại với Lục Vi Chi thêm nữa, đành gật đầu, nghiêng người nhường đường: “Anh đi đi.”

Có lẽ vì kế hoạch lấp liếʍ thất bại, Lê Kiến Khanh trông rất chán nản. Lục Vi Chi liếc nhìn cô thêm một cái, cô đang cúi đầu, ánh mặt trời chiếu lên gò má cô một lớp lông tơ mịn màu vàng nhạt, dái tai đỏ bừng. Anh không có ý định an ủi, trực tiếp rời đi.

Lê Kiến Khanh rất muốn cả đời này không bao giờ gặp lại Lục Vi Chi nữa, anh không thấy cô thì ấn tượng về bức ảnh đó trong tâm trí anh sẽ ngày càng mờ nhạt. Nhưng chuyện đó làm sao có thể chứ, hai nhà Lục - Lê vừa là thông gia vừa có quan hệ hợp tác, bọn họ cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, huống chi…

Sau khi Lục Vi Chi tốt nghiệp Viện Công nghệ Massachusetts (MIT), anh không theo sự sắp xếp mà vào làm việc trong doanh nghiệp gia đình. Mặc dù số cổ phần anh nắm giữ và sự tin tưởng của trưởng bối đủ để anh nắm thực quyền, nhưng anh vẫn chọn tự mình khởi nghiệp.

Công ty của Lục Vi Chi đã niêm yết trên thị trường chứng khoán Hồng Kông vào năm kia, hiện nay anh không cần dựa vào thân phận cậu cả nhà họ Lục cũng có giá trị con người cực cao, nghiễm nhiên trở thành nhân vật mới nổi đầy quyền lực trong giới công nghệ.

Vốn dĩ, tất cả những điều trên chẳng liên quan gì đến một phú nhị đại định sẵn sẽ nằm hưởng thụ quỹ tín thác gia đình cả đời như Lê Kiến Khanh. Nhưng chuyên ngành đại học của cô là Phát thanh và Dẫn chương trình, hiện tại đang làm phóng viên thực tập tại một tạp chí tài chính. Thật không may, trước khi sự cố ảnh nóng xảy ra, tổng biên tập đang tranh giành cơ hội phỏng vấn Lục Vi Chi với một tờ tạp chí khác.

Để thể hiện bản thân, Lê Kiến Khanh đã thông qua các mối quan hệ để giành lấy cơ hội phỏng vấn Lục Vi Chi. Bây giờ cô hối hận muốn chết, nhưng lại không thể vứt bỏ củ khoai lang bỏng tay này, chỉ có thể kiên trì, đến công ty anh đúng giờ theo hẹn.

Ở bên ngoài Lê Kiến Khanh khá kín tiếng, không nhiều người biết thân phận nhị ŧıểυ thư nhà họ Lê của cô. Tòa nhà văn phòng cao cấp an ninh nghiêm ngặt, cô làm việc công khai xuất trình thẻ phóng viên, làm thủ tục đăng ký khách mới được đi thang máy lên tầng văn phòng tổng tài.

Thư ký của Lục Vi Chi không mấy thân thiện với Lê Kiến Khanh: “Sếp Lục đang họp, cô đợi một chút.”

“Ồ.” Lê Kiến Khanh tự tìm một vị trí trên sô pha rồi ngồi xuống.

Đợi một cái là hết cả buổi chiều, Lê Kiến Khanh chưa bao giờ để bản thân chịu thiệt thòi, cô sẽ không ngồi ngay ngắn chờ đợi Lục Vi Chi. Đến giờ trà chiều, cô trực tiếp đặt đồ ngọt từ nhà hàng.

Khay trà ba tầng tinh tế được đưa lên văn phòng tổng tài, Lê Kiến Khanh thản nhiên thưởng thức trà chiều kiểu Anh như chốn không người.

Thư ký của Lục Vi Chi lần đầu tiên thấy có người dám coi nơi này thành nhà hàng, cô ta rất không hài lòng với nữ phóng viên nhỏ này, đang định đi tới thì một người phụ nữ lớn tuổi hơn một chút, mặc bộ đồ công sở quay lại văn phòng, ngăn cô ta lại: “Đây là em gái của bà Lục, thái độ của cô nên chuẩn chỉnh một chút.”

Người này mới là thư ký số một của Lục Vi Chi, Chu Văn. Vì nhiệt độ điều hòa quá thấp, Lê Kiến Khanh hắt hơi cái thứ tư, Chu Văn kịp thời mang chăn mỏng tới: “Cô Lê, tiếp đón không chu đáo, mong cô lượng thứ.”

Lê Kiến Khanh dụi dụi mũi, ba cái hắt hơi trước đó của cô đều bị cô thư ký mắt chó coi thường người khác của Lục Vi Chi phớt lờ, Chu Văn đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, cô bèn cười ngọt ngào nói: “Cảm ơn chị.”

Lê Kiến Khanh đương nhiên vẫn có tính khí của mình, khi cô thư ký lạnh nhạt với cô lúc nãy muốn tới bù đắp, lập tức bị đại ŧıểυ thư Lê tặng cho một cái lườm sắc lẹm đuổi về.

Nhưng đối với người mình có thiện cảm, cô không hề tiếc rẻ nụ cười, Chu Văn cảm thấy được ưu ái mà lo sợ: “Cô Lê khách sáo quá.”

Chu Văn mang chăn tới, đương nhiên là vì lễ nghĩa, nhưng Lê Kiến Khanh dường như có một ma lực, không liên quan đến việc cô có phải là thiên kim ŧıểυ thư nhà họ Lê hay không, cô luôn khiến người ta vô thức nảy sinh ý muốn chăm sóc mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương